Trứng chưng nước trơn trượt mềm mịn, cho vào trong miệng đã trơn trượt vào cổ họng, Tiểu Niên và Tiểu Uyển ăn rất thỏa mãn, đôi mắt to như quả nho cùng cái miệng nhỏ không ngừng giương lên.
Ăn cơm chiều xong, ba mẹ con lại cùng nhau đi rửa bát, Chu Tú Tú hát một bài, hai đứa nhóc theo sau cũng rung đùi đắc ý, đùa vui thật sự vui vẻ.
Thời gian ban đêm cũng đến rất mau, chờ đến khi cho hai đứa nhỏ đi ngủ, Chu Tú Tú bưng ly sứ ngồi ở cánh cửa nhìn về phía chân trời.
Có phải cô sẽ không trở về được nữa không?
Thật ra cô đã tiếp nhận được hiện thực này, thậm chí còn tình nguyện không thể quay về.
Nếu như có một cơ hội để cô trở lại về chỗ cũ vậy thân thể này sẽ phải làm sao? Trả lại cho nguyên chủ hay vĩnh viễn sẽ biến mất?
Tiểu Niên và Tiểu Uyển vẫn cần được che chở, cô muốn ở lại nơi này tận lực làm bạn với hai đứa nhỏ lâu hơn một chút.
Ban đêm vô cùng yên lặng, Chu Tú Tú ngủ rất sâu giống như vốn dĩ cô được sinh ra và lớn lên ở nơi này.
Chỉ là sự bình tĩnh ấm áp này không liên tục kéo dài được bao lâu, sáng sớm ngày hôm sau cô đã bị một trận mưa to tầm tã làm cho tỉnh giấc.
Giọt nước mưa to dọc theo mái nhà đến không báo hiệu trước, so với đài phun nước của đời sau có khi còn đồ sộ hơn.
Chu Tú Tú sợ tới mức giật b.ắ.n cả mình, cô nhanh chóng bò dậy khỏi giường, trên mặt hai đứa nhỏ cũng đều là nước mưa, tay ngắn nhỏ nhắn của chúng nhẹ nhàng xoa đi, xoay người lại tiếp tục đi ngủ.
Cô dở khóc dở cười, vỗ lấy cái m.ô.n.g của hai đứa: "Mau đứng lên, trong nhà dột rồi."
Căn nhà tranh này đã nhiều năm không được trang trí, chính bởi vì nơi này đã cũ nát đến nỗi không thể ở nổi, ngày thường còn đỡ nhưng nếu như đụng phải ngày mưa to, nước mưa rơi xuống trong phòng sẽ tràn ngập nước mưa, cầu an ổn đi ngủ cũng không được.
Tiểu Niên và Tiểu Uyển bị Chu Tú Tú đánh thức nên vẫn còn ngây ngốc, thấy mẹ cầm lấy cái chổi đang quét nước mưa chảy đầy dưới mặt đất ra ngoài, hai đứa nhỏ mới dần dần tỉnh táo lại.
"Lấy thùng nước ra đây trợ giúp cùng mẹ." Chu Tú Tú chỉ vào thùng nước ở góc nhà.
Một phòng đều là nước mưa, Chu Tú Tú cũng không rảnh quay đầu lại, Tiểu Niên với Tiểu Uyển sức lực vẫn còn nhỏ chỉ có thể dùng giẻ lau lau một trận, sau đó lại vắt vào thùng nước, ba người luống cuống tay chân làm.
Nhưng trận mưa này một chốc một lát vẫn chưa dừng lại làm người ta không có biện pháp nào cả, Chu Tú Tú chỉ có thể ôm hai đứa nhỏ đi đến nhờ cậy cán bộ ở uỷ ban thôn trước.
Nửa buổi sáng chậm trễ qua đi, cả người Chu Tú Tú chật vật, trong lòng suy nghĩ trận mưa này có khi đến buổi tối vẫn chưa chịu dừng, cũng không biết nên làm thế nào mới ổn.
Nhưng mà đúng lúc này, ở uỷ ban thôn lại đột nhiên có người tới.
DTV
"Xin hỏi đồng chí Chu Tú Tú có ở đây không?" Người nọ nói.
"Tôi đi qua nhà ăn nghe thấy bọn họ nói cô ấy đang ở uỷ ban thôn."
Nghe thấy giọng nói, động tác lau mặt cho hai đứa nhỏ của Chu Tú Tú đột nhiên dừng lại, cô ngẩng đầu lên nhìn.
Người nọ vội vàng đi tới: "Đồng chí Chu, cô ở chỗ này thì thật tốt quá! Xưởng trưởng Tiêu của chúng tôi hy vọng có thể mời cô làm đầu bếp nhà ăn trong xưởng của chúng tôi, nếu như có thể hiện tại sẽ đi ngay." Dừng một chút, anh ta lại nói thêm.
"Đơn vị cũng đã sắp xếp ký túc xá cho cô rồi, hôm nay có thể trực tiếp tới ở!"
Vẻ mặt tươi cười đầy mặt của người này như đụng phải chuyện mừng gì đó, nhưng anh ta mới vừa dứt lời tất cả mọi người ở đây đều vẫn yên tĩnh.
Sắc mặt bí thư chi bộ thôn và chủ nhiệm Liên đoàn phụ nữ đều khẽ thay đổi, ánh mắt nhìn Tiểu Niên và Tiểu Uyển lập tức lại trở nên phức tạp.
Hai đứa nhỏ này cái hiểu cái không nhưng lại giống như nhận thấy điều gì đó.
Mẹ muốn vứt bỏ hai đứa sao?
...
Ở bên kia, đầu bếp Ngô ở nhà ăn thành phố lại bắt đầu phát huy một trận.
Ông ta lấy cái muỗng lớn vớt sủi cảo đã làm ngon nghẻ ra để vào trong bát, sau đó lại hít sâu một hơi.
Bí thư Tiền nói muốn ăn sủi cảo, ông ta cũng đã dùng hết cả sức lực của mình để làm ra một mâm này.
Ngày hôm qua tay nghề của cô gái nhà quê kia được bí thư Tiền khen ngợi không dứt miệng, hôm nay ông ta đã làm một bát sủi cảo thật ngon, chắc hẳn ông ta cũng sẽ khiến bí thư Tiền ngạc nhiên không thôi đúng không?
Ăn cơm chiều xong, ba mẹ con lại cùng nhau đi rửa bát, Chu Tú Tú hát một bài, hai đứa nhóc theo sau cũng rung đùi đắc ý, đùa vui thật sự vui vẻ.
Thời gian ban đêm cũng đến rất mau, chờ đến khi cho hai đứa nhỏ đi ngủ, Chu Tú Tú bưng ly sứ ngồi ở cánh cửa nhìn về phía chân trời.
Có phải cô sẽ không trở về được nữa không?
Thật ra cô đã tiếp nhận được hiện thực này, thậm chí còn tình nguyện không thể quay về.
Nếu như có một cơ hội để cô trở lại về chỗ cũ vậy thân thể này sẽ phải làm sao? Trả lại cho nguyên chủ hay vĩnh viễn sẽ biến mất?
Tiểu Niên và Tiểu Uyển vẫn cần được che chở, cô muốn ở lại nơi này tận lực làm bạn với hai đứa nhỏ lâu hơn một chút.
Ban đêm vô cùng yên lặng, Chu Tú Tú ngủ rất sâu giống như vốn dĩ cô được sinh ra và lớn lên ở nơi này.
Chỉ là sự bình tĩnh ấm áp này không liên tục kéo dài được bao lâu, sáng sớm ngày hôm sau cô đã bị một trận mưa to tầm tã làm cho tỉnh giấc.
Giọt nước mưa to dọc theo mái nhà đến không báo hiệu trước, so với đài phun nước của đời sau có khi còn đồ sộ hơn.
Chu Tú Tú sợ tới mức giật b.ắ.n cả mình, cô nhanh chóng bò dậy khỏi giường, trên mặt hai đứa nhỏ cũng đều là nước mưa, tay ngắn nhỏ nhắn của chúng nhẹ nhàng xoa đi, xoay người lại tiếp tục đi ngủ.
Cô dở khóc dở cười, vỗ lấy cái m.ô.n.g của hai đứa: "Mau đứng lên, trong nhà dột rồi."
Căn nhà tranh này đã nhiều năm không được trang trí, chính bởi vì nơi này đã cũ nát đến nỗi không thể ở nổi, ngày thường còn đỡ nhưng nếu như đụng phải ngày mưa to, nước mưa rơi xuống trong phòng sẽ tràn ngập nước mưa, cầu an ổn đi ngủ cũng không được.
Tiểu Niên và Tiểu Uyển bị Chu Tú Tú đánh thức nên vẫn còn ngây ngốc, thấy mẹ cầm lấy cái chổi đang quét nước mưa chảy đầy dưới mặt đất ra ngoài, hai đứa nhỏ mới dần dần tỉnh táo lại.
"Lấy thùng nước ra đây trợ giúp cùng mẹ." Chu Tú Tú chỉ vào thùng nước ở góc nhà.
Một phòng đều là nước mưa, Chu Tú Tú cũng không rảnh quay đầu lại, Tiểu Niên với Tiểu Uyển sức lực vẫn còn nhỏ chỉ có thể dùng giẻ lau lau một trận, sau đó lại vắt vào thùng nước, ba người luống cuống tay chân làm.
Nhưng trận mưa này một chốc một lát vẫn chưa dừng lại làm người ta không có biện pháp nào cả, Chu Tú Tú chỉ có thể ôm hai đứa nhỏ đi đến nhờ cậy cán bộ ở uỷ ban thôn trước.
Nửa buổi sáng chậm trễ qua đi, cả người Chu Tú Tú chật vật, trong lòng suy nghĩ trận mưa này có khi đến buổi tối vẫn chưa chịu dừng, cũng không biết nên làm thế nào mới ổn.
Nhưng mà đúng lúc này, ở uỷ ban thôn lại đột nhiên có người tới.
DTV
"Xin hỏi đồng chí Chu Tú Tú có ở đây không?" Người nọ nói.
"Tôi đi qua nhà ăn nghe thấy bọn họ nói cô ấy đang ở uỷ ban thôn."
Nghe thấy giọng nói, động tác lau mặt cho hai đứa nhỏ của Chu Tú Tú đột nhiên dừng lại, cô ngẩng đầu lên nhìn.
Người nọ vội vàng đi tới: "Đồng chí Chu, cô ở chỗ này thì thật tốt quá! Xưởng trưởng Tiêu của chúng tôi hy vọng có thể mời cô làm đầu bếp nhà ăn trong xưởng của chúng tôi, nếu như có thể hiện tại sẽ đi ngay." Dừng một chút, anh ta lại nói thêm.
"Đơn vị cũng đã sắp xếp ký túc xá cho cô rồi, hôm nay có thể trực tiếp tới ở!"
Vẻ mặt tươi cười đầy mặt của người này như đụng phải chuyện mừng gì đó, nhưng anh ta mới vừa dứt lời tất cả mọi người ở đây đều vẫn yên tĩnh.
Sắc mặt bí thư chi bộ thôn và chủ nhiệm Liên đoàn phụ nữ đều khẽ thay đổi, ánh mắt nhìn Tiểu Niên và Tiểu Uyển lập tức lại trở nên phức tạp.
Hai đứa nhỏ này cái hiểu cái không nhưng lại giống như nhận thấy điều gì đó.
Mẹ muốn vứt bỏ hai đứa sao?
...
Ở bên kia, đầu bếp Ngô ở nhà ăn thành phố lại bắt đầu phát huy một trận.
Ông ta lấy cái muỗng lớn vớt sủi cảo đã làm ngon nghẻ ra để vào trong bát, sau đó lại hít sâu một hơi.
Bí thư Tiền nói muốn ăn sủi cảo, ông ta cũng đã dùng hết cả sức lực của mình để làm ra một mâm này.
Ngày hôm qua tay nghề của cô gái nhà quê kia được bí thư Tiền khen ngợi không dứt miệng, hôm nay ông ta đã làm một bát sủi cảo thật ngon, chắc hẳn ông ta cũng sẽ khiến bí thư Tiền ngạc nhiên không thôi đúng không?