Mỗi tay Chu Tú Tú nắm một đứa đi đến trước bàn, lại nghe thấy Miêu Lan Hương lên tiếng: "Tú về rồi đấy à, nhanh ngồi xuống đây ăn một ít."
Chu Tú Tú cười lắc đầu: "Hai ngày nay làm phiền mọi người rồi, bọn con về nhà trước."
Nói xong, cô lại lấy từ trong túi ra không ít kẹo.
Là kẹo sữa thỏ trắng mua ở hợp tác xã cung tiêu, trẻ con nhà họ Chu nhiều, Chu Tú Tú một lúc mua hẳn nửa cân, lúc này để lại cho Tiểu Niên với Tiểu Uyển một nửa còn lại đều để hết lên bàn.
Mấy đứa nhỏ nhìn thấy kẹo trải đầy bàn thiếu chút nữa thét chói tai, đôi mắt lấp lánh phát ra ánh sáng, lột vỏ giấy kẹo rồi đưa lên miệng.
Tất nhiên Miêu Lan Hương lại lải nhải vài câu nói Chu Tú Tú tiêu tiền như nước, lại lập tức mở miệng đánh giá, một tay Chu Tú Tú bế Tiểu Uyển một tay nắm tay Tiểu Niên cười nói: "Bọn con về nhà trước, cùng mọi người nói tạm biệt nào."
Tiểu Niên với Tiểu Uyển rất lễ phép chào hỏi mọi người, lúc đi ra Tiểu Niên chân này đá chân kia, nhìn từ phía sau có thể thấy cậu bé đang rất vui vẻ.
Nhiều kẹo thỏ trắng như vậy phải tiêu hết bao nhiêu tiền.
Nhìn bóng dáng ba mẹ con họ rời đi lại nhìn xuống một bàn kẹo, người nhà họ Chu không biết nên nói lời nào.
Sắc trời đã dần dần tối, Tiểu Uyển không muốn để Chu Tú Tú ôm nữa, cô bé vùng vẫy cẳng chân muốn mẹ cho xuống. Biết được hai đứa nhỏ này nghĩ mình vất vả, trong lòng Chu Tú Tú lại thấy ấm áp.
Thật ra cho tới bây giờ, cô vẫn còn chưa thích ứng được với nhân vật người mẹ này, nhưng khi đối mặt với hai đứa nhỏ nội tâm cô lại cảm thấy cực kỳ yêu thích.
Trước khi xuyên qua đây, cô có nhà nhưng lại không có người nhà, cảm thấy cực kỳ cô đơn. Nhưng hôm nay, cô có hai đứa nhỏ này, bọn chúng làm bạn của cô, giọng nói vừa mềm mại lại ngọt ngào làm cả người cô đều cảm thấy trở nên dạt dào.
Nếu nói là cô chăm sóc hai đứa nhỏ thì chi bằng nên nói là hai đứa nhỏ chăm sóc cô mới đúng.
Người ta đều nói ổ vàng ổ bạc đều không bằng ổ chó của chính mình, trở lại căn nhà tranh ở cuối thôn, Chu Tú Tú rõ ràng có thể nhận thấy được cảm giác này.
Trước khi đi ra cửa, cô đã nhờ cụ ông ở cách vách giúp đỡ để ý con gà này, hiện tại vừa thấy hai con gà mái vẫn còn vẻ hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang như trước lại rất có tinh thần làm cô cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Rảo bước sờ đến hàng rào trước mặt, cô nhìn thấy có bốn quả trứng gà lớn trong lòng cô lại nở hoa.
"Đã ăn no chưa? Mẹ đi làm cơm ăn cho hai đứa nhé."
DTV
Tiểu Niên và Tiểu Uyển bật người vui vẻ gật đầu, chạy bước nhỏ tới đi theo bên người Chu Tú Tú, nhìn cô đi xuống bếp.
Thân mình của hai đứa nhỏ còn chưa cao đến bệ bếp, nhìn thấy chúng nhón chân duỗi dài cổ ra nhìn Chu Tú Tú lại bật cười, hào phóng đánh hai quả trứng, chuẩn bị làm trứng chưng nước.
Trứng chưng nước này lúc làm phải đậy vung nồi lại, đợi khoảng hai ba phút rồi vớt ra thì trứng sẽ vừa mềm vừa mịn. Lần trước Chu Tú Tú vào thành phố có mua chút nước tương, lúc này xối lên trên sau đó rải một ít hành lá, vừa nhìn đã thấy trông rất hấp dẫn.
Làm xong trứng gà lại đến việc nấu cơm, chờ đến khi mùi thơm của cơm bay lên ngào ngạt, hai đứa nhỏ đã thèm ch** n**c miếng.
Mà đồng thời ngửi thấy mùi thơm này còn có nhà họ Triệu hàng xóm.
Ông Triệu khom mình, chạy chậm tới đây, hít hà cái mũi, ngửi được mùi thơm này bay ra từ nhà Chu Tú Tú, vẻ mặt khiếp sợ: "Tú, cháu lấy đâu ra nhiều thứ ngon như vậy?"
Tiền không thể để bị lộ, Chu Tú Tú cũng không nói tiền này lấy từ tiền trợ cấp an ủi của cha hai đứa nhỏ để lại, chỉ cười nói: "Bác đấy à, hai ngày nay cháu đi tới xưởng chế biến thịt hỗ trợ làm việc, lúc trở về được người ta trợ cấp cho một ít gạo tẻ cùng một ít dầu muối. Bác đã ăn chưa? Mời bác vào đây ăn."
Tuy thôn Thứu Sơn có không ít thôn dân lắm mồm nhưng ông Triệu này vẫn rất chất phác, quả phụ nhà người ta một mình nuôi hai đứa con cũng không dễ dàng, sao ông dám đi tới ăn nhờ cơm được? Như thế thật không biết xấu hổ!
Ông Triệu lập tức xua tay nói phải đi, Chu Tú Tú cũng không miễn cưỡng, đưa hai đứa nhỏ đi về phòng ăn cơm.
Tiểu Niên với Tiểu Uyên cũng đã hơn ba tuổi, còn chưa bao giờ được ăn qua cơm.
Gạo tẻ tuy rằng không tinh tế được bằng gạo canh nhưng rốt cuộc vẫn rất thơm mềm, so với những lương thực phụ hay bánh bao như lúc trước thì vẫn ngon hơn nhiều. Tiểu Niên với Tiểu Uyển mỗi đứa cầm một cái muỗng xúc từng thìa ăn cơm, lại xúc một thìa trứng chưng nước, động tác nhẹ nhàng chậm chạp có thể nhìn ra bộ dáng quý trọng.