Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 100

Nhưng anh vừa muốn quay trở về lại đột nhiên nhìn thấy có một người chạy chậm tới đây: "Hi Bình, đồng chí vừa rồi đi đâu rồi? Xưởng trưởng chuẩn bị thuê cô ấy trở thành đầu bếp trong nhà ăn của chúng ta, tôi phải nhanh chóng đi hỏi xem cô ấy có đồng ý hay không."

Thấy Bùi Hi Bình ngẩn ra, đối phương lại thở dài: "Nhưng mà lên trên trấn làm công nhân so với làm việc kiếm công ở trong thôn vẫn tốt hơn đúng không? Nghe xưởng trưởng nói chồng cô ấy đã c.h.ế.t rồi, một mình mang theo hai đứa con chắc hẳn cũng muốn tìm một con đường mưu sinh..."

"Tôi phải đi tìm xem nếu không ngày mai lại phải đi tới thôn tìm cô ấy phiền toái lắm." Người nọ nói xong lại vội vàng chạy đi muốn ngăn cản Chu Tú Tú lại.

Hoá ra một mình cô nuôi hai đứa nhỏ, cuộc sống so với tưởng tượng của anh hình như càng không dễ dàng.

Bùi Hi Bình đứng tại chỗ còn chưa kịp mở miệng, anh nhìn về phía Chu Tú Tú rời đi, ánh mắt có ý vị không rõ.

Công nhân xưởng chế biến thịt tìm hồi lâu cuối cùng vẫn không tìm được Chu Tú Tú.

Bởi vì Chu Tú Tú không vội vàng đi lên xe, cô cầm theo phiếu gạo mình vừa nhận được đi đến hợp tác xã cung tiêu.

Mấy ngày nay, Chu Tú Tú thường xuyên nhớ đến Tiểu Niên và Tiểu Uyển.

Cũng không biết hai đứa nhỏ này giờ thế nào.

Đứa nhỏ nhà bọn họ ngoan ngoãn như vậy, ở nhà bà ngoại chắc hẳn sẽ không gây thêm phiền toái cho người khác, thật ra Chu Tú Tú lo lắng mấy đứa nhỏ này có gặp tủi thân gì cũng không muốn nói ra khỏi miệng.

Nhà đối với bọn họ có ý nghĩa khác nhau, tuy rằng bọn nhỏ không có hình dung nào cụ thể nhưng Chu Tú Tú tin tưởng rằng mấy ngày nay cô không có ở nhà, hai đứa nhỏ nhất định sẽ cảm thấy không quen.

Mang theo tâm tình này nên sau khi Chu Tú Tú đi mua đồ xong nhanh chóng chạy nhanh tới ngồi xe buýt trở về thôn.

...

Lúc trời chạng vạng, nhà họ Chu đang ngồi ăn cơm chiều.

Trên tay Tiểu Niên và Tiểu Uyển đều đang cầm một cái bánh bột ngô, cái miệng nhỏ đang không ngừng nhai nuốt.

Chu Đại Bân về đến nhà nhìn thấy dáng vẻ cẩn thận nhai nuốt ăn cái gì đó của hai tụi nhỏ, trong lòng đau xót nói: "Không phải cô út cầm theo mấy quả trứng tới đây sao? Sao không để cho hai đứa ăn?"

Nghe thấy người đàn ông nhà mình nói chuyện mang theo giọng điệu oán trách, chị dâu cả bất đắc dĩ giải thích: "Không phải mọi người không muốn làm? Là Tiểu Niên với Tiểu Uyển không ăn! Ngày hôm qua có luộc trứng đều lột vỏ cho tụi nhỏ hết rồi nhưng hai đứa nhỏ nói đã no bụng rồi, cuối cùng vẫn để cho mẹ ăn."

Miêu Lan Hương thở dài một hơi: "Đúng vậy, con cái nhà người ta đều lăn lộn bùn đất, hai đứa nhỏ này lại ngược lại, buổi sáng mẹ tỉnh dậy đã thấy hai đứa rõ ràng đã sớm tỉnh giấc, liếc mắt trông mong ngồi bên cạnh mẹ. Cũng không biết sao lại ngoan ngoãn như vậy."

Thật ra trong lòng mọi người đều rất rõ, Tiểu Niên với Tiểu Uyển đều rất nghe lời không phải theo ai cả. Là do ở nhà cũng không quá dễ dàng nên bọn nhỏ mới mất đi thiên tính của một đứa trẻ, không thích chơi không thích gây ồn ào chỉ biết yên tĩnh vì sợ bị người ta ghét bỏ.

"Bà ngoại ơi, mẹ nói bao giờ tới đón cháu với anh trai về ạ?" Tiểu Uyển nuốt xuống cái bánh bột ngô thô cứng, giọng nói trong trẻo hỏi.

Lúc cô bé nói chuyện cái miệng nhỏ lại không ngừng chuyển động, đôi mắt chớp chớp nhìn rất đáng yêu.

Chị dâu thứ nhìn cô bé, ánh mắt cũng trở nên mềm mại: "Tiểu Uyển không muốn ở nhà bà ngoại đợi sao? Ở đây cùng với anh chị chơi vui biết bao."

Tiểu Uyển chép miệng, khẽ nghiêng cái đầu nhỏ không lên tiếng.

Tiểu Niên nói: "Nhà bà ngoại rất tốt."

Dừng một chút cậu bé lại nhỏ giọng nói thêm: "Về nhà trước lần sau lại đến nhà bà ngoại."

Nhà họ Chu đều bị hai đứa nhỏ chọc cười.

Đúng lúc này ở bên ngoài lại truyền đến một giọng nói trong trẻo: "Mẹ về rồi đây."

Tiểu Niên và Tiểu Uyển nghe thấy tiếng, là mẹ đã trở về.

Hai đứa nhỏ chân ngắn nhảy xuống vui vẻ chạy ra, vừa nhìn thấy Chu Tú Tú hai cái thân thể mềm mại này đã lập tức nhào tới.

Nhìn thấy một màn này, trong lòng hai cô chị dâu lại có chút cảm khái.

DTV

Lúc trước hai cô chị dâu đều cho rằng cô em chồng này đối với đứa nhỏ không tốt, nhưng hiện tại có thể nhìn ra được làm gì có người mẹ nào mà không thương con đâu? Nếu như Chu Tú Tú thực sự sai, vậy làm gì có khả năng hai đứa nhỏ này lại thân thiết với cô như thế.

"Hai con mèo nhỏ này, ăn uống miệng dơ hết rồi kìa." Chu Tú Tú duỗi tay lau đi vụn bánh bột ngô trên khoé miệng của hai đứa.

Hai đứa nhỏ nhìn thấy cô lại lộ ra gương mặt tươi cười vui sướng, đôi mắt đen nhánh cười cong hết cả lên, lời nói cũng càng nhiều.