Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 104

"Một mình tôi đi làm xa còn hai đứa nhỏ này thì phải làm sao? Chỉ có thành công nhân biên chức, bọn nhỏ mới có thể học ở nhà trẻ của nhà máy, mọi vấn đề mới có thể giải quyết được."

Nhạc Hoa Bình sửng sốt, cúi đầu xuống nhìn hai đứa nhỏ.

Mà lúc này, nghe xong lời nói Chu Tú Tú, ánh mắt của Tiểu Niên cùng Tiểu Uyển đột nhiên sáng ngời lên, mặc dù không nói câu nào nhưng biểu cảm của cả hai đều như thể vừa được thông suốt.

Nhạc Hoa Bình than nhẹ một hơi.

Làm quả phụ thật sự là không dễ dàng, làm việc cũng chỉ để lo cho hai đứa nhỏ.

Dự định lên trấn làm công nhân thời vụ của nhà máy thịt chắc công ta đổ bể rồi, thật sự quá đáng tiếc.

...

Đầu bếp Ngô thực sự rất quý trọng công việc được phân công này.

Dù là công nhân thời vụ, đến cục thành phố vẫn được tiếng thơm hơn, thời điểm nói chuyện với đám bạn chỉ biết chăn trâu ở quê, thể diện cũng cao hơn hẳn. Cùng làm việc kiếm sống như nhau nhưng tương lai có thể tăng lương, kiếm thêm nhiều tiền, một bước lên mây hay không còn phụ thuộc vào con gái của xưởng trưởng Tiêu nhà máy thịt!

Chỉ tiếc hôm qua đi nhanh quá, chưa kịp mở miệng ra cảm ơn cô ta!

Lúc này các công nhân viên chức trong đơn vị lục tục đến căn tin ăn cơm, đầu bếp Ngô đã chuẩn bị mọi thứ xong xuôi, thông qua cửa sổ nhỏ của nhà bếp nhìn xuyên qua căn tin thấy bí thư Tiền đã tới rồi, lập tức hít sâu một hơi, bưng bát đi ra ngoài.

Bí thư Tiền đang cùng các công nhân viên chức khác xếp hàng, ánh mắt mang theo vài phần mong chờ. Ngày hôm qua được ăn một bát sủi cảo ở đây làm ông ta cảm thấy rất mỹ mãn, đến mức lúc tối về nhà còn tâm đắc kể đi kể lại với vợ mình.

Ông ta đến vào sáng sớm như này chính là để chờ được ăn một bát sủi cảo.

"Bí thư Tiền." Một âm thanh khàn khàn đầy mùi nịnh bợ truyền đến.

"Sủi cảo này tôi đã nấu riêng cho đồng chí, nóng hổi lại thơm ngon."

Hai tay đầu bếp Ngô bưng bát, bàn tay cũng cảm nhận được sự nóng rát từ bát sủi cảo. Lời nói ông ta vừa thốt ra đã khiến cho không ít người phải quay lại nhìn, tình cảnh này khiến cho sắc mặt của bí thư Tiền cứng đờ.

Ông ta ho nhẹ một tiếng, điềm đạm nói: "Cục thành phố của chúng ta cũng có quy định của cục thành phố, bất cứ là công nhân lao động ở trên trấn hay là lãnh đạo thì cũng phải xếp hạng trật tự. Lần này tôi có thể bỏ qua nhưng lần sau không được làm như thế nữa."

Đầu bếp Ngô bị nói đến mức nét mặt già nua đỏ lên, cúi đầu khom lưng: "Thưa bí thư, tôi đã rõ."

Bí thư Tiền không hề nhiều lời, quay đầu tìm một cái ghế trống, ngồi xuống.

Đầu bếp Ngô rảo bước đi theo, đem bát sủi cảo đặt trước mặt ông ta.

Bí thư Tiền cầm một đôi đũa, gảy gảy trong miệng bát: "Hôm nay vỏ bánh chẻo không được trong như hôm qua."

Đầu bếp Ngô ngẩn ra, nụ cười cứng đờ trên khóe miệng: "Để lần sau tôi sẽ cán nhân bánh mỏng hơn."

Bí thư Tiền không hờn giận bĩu môi, gắp một cái sủi cảo bỏ vào miệng nhai.

Vừa cắn một miếng, sắc mặt của ông ta đã lập tức thay đổi.

Không phải không thể ăn được, nhưng đây tuyệt đối không phải hương vị mà ông ta được thưởng thức ngày hôm qua, càng không phải hương vị in sâu trong trí nhớ.

Đầu bếp Ngô căng thẳng đứng ở một bên, hai tay siết chặt lại, thấy bí thư Tiền nhướng mày, đã cảm thấy không ổn.

Ngay sau đó, ông ta đã tận mắt chứng kiến bí thư Tiền nhổ luôn miếng bánh chẻo vừa cho vào trong miệng kia ra.

Ngày hôm qua bí thư Tiền rõ ràng ăn rất ngon, còn tấm tắc khen không dứt miệng. Hiện tại lại thể hiện thái độ này, chẳng lẽ tay nghề của ông ta lại không bằng nổi một người con gái nông thôn? Không thể nào!

DTV

"Ông đang làm cái quỷ gì thế?" Bí thư Tiền lấy ra một chiếc khăn mùi xoa lau miệng.

Lòng đầu bếp Ngô nguội lạnh, vẻ mặt khó coi: "Chẳng lẽ do không hợp khẩu vị? Có phải hơi nhạt hoặc mặn quá không?"

"Không nhạt cũng không mặn, nhưng vị thì không ra gì." Vẻ mặt bí thư Tiền bình tĩnh.

"Ông lấy cái bát nước tương ngày hôm qua ra đây, để tôi nếm thử một chút."

Mồ hôi sau lưng đầu bếp Ngô túa ra: "Nước... nước tương?"

"Không phải nước tương cô gái hôm qua pha theo hướng dẫn của ông sao?" Bí thư Tiền cao giọng nói.

Đầu bếp Ngô thật hít một hơi sâu, xoay người nói: "Tôi đã biết, tôi đi ngay đây..."

Cũng không đợi ông ta dứt lời, bí thư Tiền đã đặt đôi đũa lên bàn: "Thôi, cho dù có chấm loại nước tương đó thì cũng không ra được hương vị kia. Ngày mai ông làm lại một lần nữa, dựa theo công thức ngày hôm qua mà làm, độ đậm đà vừa đủ, nhân bánh cũng thơm ngon là có thể đem lại hương vị giống như y đúc."

"Tôi cho ông làm ở đây là vì tay nghề nấu ăn của ông, nhưng nếu ngay cả tay nghề cũng không ra gì, thì không cần thiết phải ở lại chỗ này nữa."