Thao Túng - Phao Phao Tảo

Chương 76: Ngoại truyện 10: Có biết khiêu vũ không?

Kỷ Duy Đông nói là bàn bạc với cô, thực chất là đã quyết định xong xuôi từ lâu. Những chuyện khác thì còn châm chước được, chứ một khi anh đã tuyên bố không muốn cảnh vợ chồng mỗi người một nơi, thì làm sao có chuyện anh để cô nhăn nhó từ chối cơ chứ.

Giang Trình Tuyết nằm dài trên ghế sofa, lười biếng nhìn người làm tất bật sửa soạn hành lý.

Một bộ trang sức cô từng để mắt tới cũng đã được anh đặt mua và gói gém cẩn thận thành quà tặng mang theo.

Mùa đông ở Yên Thành lạnh giá hơn Hồng

Kông rất nhiều.

Vừa bước chân ra khỏi sân bay, Giang Trình Tuyết đã rùng mình một cái, tiện đà rúc tọt vào trong vạt áo măng tô của Kỷ Duy Đông.

Thân nhiệt anh luôn ấm áp, anh cúi đầu mỉm

cười: "Lạnh đến thế cơ à?"

Giang Trình Tuyết làu bàu: "Gió ở đây nó cắt da cắt thịt ấy."

Phía sau họ là vài nhân viên thuộc ban thư ký đi theo tháp tùng. Những người này quanh năm đi theo Kỷ Duy Đông, từ lâu đã quá quen với cảnh sếp tổng nhà mình cưng chiều vợ hết mực, gia đình êm ấm hạnh phúc.

Kỷ Duy Đông vòng tay ôm lấy eo cô bước đi, tiện tay chỉnh lại chiếc mũ lông xù trên đầu cô.

Giang Trình Tuyết dù có đi giày cao gót cũng chỉ cao đến cằm anh. Anh cúi đầu thì thầm: "Sau này có muốn anh đưa đi chạy bộ rèn luyện sức khỏe không?"

Da đầu Giang Trình Tuyết tê rần: "Thôi xin. Anh cứ chạy một mình đi."

Kỷ Duy Đông đi đến đâu cũng có người sắp xếp chu đáo từ A đến Z, nhưng lần này Triệu Hi Đình lại đứng ra làm chủ nhà. Ngoài mối quan hệ làm ăn trên thương trường, hai người còn dành cho nhau sự tán thưởng nhất định. Cộng thêm sự thấu hiểu ngầm trong những chuyện đời tư thầm kín, trong thâm tâm họ đã sớm coi đối phương như một người bạn tâm giao.

Xe của Triệu Hi Đình đã đợi sẵn bên ngoài lối đi đặc biệt dành cho khách VIP tại sân bay.

Họ vừa bước ra, cửa xe đã mở, Mạnh Thu cũng từ trên xe bước xuống.

Vừa nhìn thấy Mạnh Thu, đôi mắt Giang Trình Tuyết lập tức sáng lên, cong tít lại. Hai người đàn ông còn chưa kịp chào hỏi xã giao dăm ba câu, cô đã nhảy chân sáo nhào tới ôm chầm lấy cô bạn.

Mạnh Thu cũng vô cùng vui vẻ, dang rộng vòng tay ôm lại cô.

Kỷ Duy Đông hơi nhướng mày nhìn hai cô nàng.

Triệu Hi Đình cũng quay đầu sang, có vẻ như cả hai người đàn ông đều không ngờ tình bạn giữa phụ nữ dù đã lâu không gặp lại có thể cuồng nhiệt đến thế.

Sau đó, hai người đàn ông nhìn nhau, khẽ gật đầu, coi như đã chào hỏi xong.

Giang Trình Tuyết ghé tai Mạnh Thu thì thầm: "Tớ có chuẩn bị quà cho cậu này, lát nữa cho cậu xem nhé."

Mạnh Thu mỉm cười: "Tớ cũng có quà cho cậu."

Triệu Hi Đình đã cất công đặt sẵn một quán lẩu truyền thống, quy mô và đẳng cấp của nơi này rất cao. Giang Trình Tuyết thừa biết không phải ai cũng có thể tùy tiện đặt bàn ở đây, và với địa vị của Triệu Hi Đình, cũng chẳng có mấy người đủ sức khiến anh ta phải nhọc lòng thu xếp chu toàn đến thế.

Xem ra hai vị phu quân này đúng là trân trọng nhau thật.

Giang Trình Tuyết tinh ý nhận ra chiếc nhẫn trên tay Mạnh Thu, liền nhỏ giọng hỏi: "Hai người kết hôn rồi à?"

Mạnh Thu gật đầu, có chút ngượng ngùng: "Tụi tớ đăng ký kết hôn cũng được một thời gian rồi. Nhưng dạo trước mới tổ chức tiệc cưới."

"Không kịp báo cho hai người..."

Giang Trình Tuyết vỗ vỗ tay cô: "Không sao đâu, cậu đừng nghĩ ngợi nhiều."

Cô gắp một miếng thịt dê nhúng vào nồi nước dùng đang sôi sùng sục: "Thân phận của Duy Đông vốn nhạy cảm, ông xã cậu cũng vậy, hai người họ không tiện xuất hiện công khai đâu."

Nếu làm vậy, rất nhiều công việc sau này sẽ khó mà suôn sẻ được.

Tiếng nói của cả hai người đàn ông trong lĩnh vực riêng của họ đều quá lớn, nếu làm rùm beng lên, rất dễ trở thành miếng mồi ngon cho dư luận bới móc.

Mạnh Thu rót cho cô một ly nước sơn tra, dịu dàng cười bảo: "Nước này ngon lắm, uống giải ngán cực kỳ."

Cô ấy nâng ly cạch với Giang Trình Tuyết: "Tớ xin tạ lỗi với cậu nhé."

Giang Trình Tuyết bĩu môi: "Cậu mà nói nữa là tớ giận thật đấy."

Hai vị phu nhân trò chuyện rôm rả, các ông chồng bàn chuyện làm ăn cũng vì thế mà trôi chảy hơn nhiều. Trong những câu tiếng Phổ thông thỉnh thoảng lại xen lẫn vài từ tiếng Anh, xen giữa những câu chuyện kinh doanh là dăm ba mẩu chuyện đời thường, bầu không khí vô cùng thoải mái và vui vẻ.

Kỷ Duy Đông là người chủ động nhắc đến chủ đề đua ngựa. Giang Trình Tuyết nghe thấy liền ngoái đầu nhìn sang.

Kỷ Duy Đông tuy luôn giữ phong thái lịch thiệp, phẩm hạnh đoan chính, nhưng ngoại trừ chuyện gái gú ra, cô thừa biết mấy trò giải trí của giới thượng lưu anh đều đã thử qua cả, thậm chí còn vung không ít tiền vào đó.

Mạnh Thu hiển nhiên cũng nghe thấy, phản ứng của cô ấy còn mạnh hơn cả Giang Trình Tuyết, trước tiên là khẽ cau mày, sau đó mới đưa mắt nhìn sang.

Hai người đàn ông ngồi cách xa họ một chút, lúc này đã bắt đầu châm thuốc hút. Máy lọc không khí đang hoạt động nên mùi khói không bay đến chỗ các cô. Chẳng rõ có phải cố ý hay không, Kỷ Duy Đông dùng tiếng Quảng Đông nói chuyện với Triệu Hi Đình, Triệu Hi Đình cũng hiểu được, khẽ gật đầu. Anh ta tựa lưng vào ghế, dáng vẻ lười biếng. Hai người đã uống chút rượu, khóe mắt đều vương chút sắc đỏ mờ ảo.

Vẻ tuấn tú pha lẫn nét phong trần lười nhác của họ thực sự tạo nên một bức tranh vô cùng mãn nhãn.

Nói cho cùng, đàn ông nào chẳng có vài thói hư tật xấu không muốn cho vợ biết. Cái bệnh chung của giới thiếu gia hào môn, cứ tụ tập lại là y như rằng có chuyện để nói.

Giang Trình Tuyết lướt điện thoại. Lần này đến Yên Thành, cô đã báo trước với Chu Nặc Nặc.

Trái đất đúng là tròn, trò chuyện một hồi mới biết hóa ra Nặc Nặc cũng quen Mạnh Thu.

Cô ghé sát tai Mạnh Thu: "Nặc Nặc bảo mời tụi mình đi xem thời trang đấy."

Mạnh Thu lau tay bằng khăn giấy ướt, ngả người sang: "Thời trang biểu diễn trên sàn diễn hả cậu?"

Cô rất ít khi tham gia mấy sự kiện kiểu này.

Giang Trình Tuyết gật đầu.

Cô nàng ân cần dặn dò thêm: "Không có quy định trang phục gì đâu, cậu cứ mặc đồ nào thấy thoải mái là được, mặc xác bọn họ."

Sự tự do đích thực chính là có quyền nói không.

Những người khác Giang Trình Tuyết không dám chắc, nhưng với tư cách là phu nhân của Triệu Hi Đình, Mạnh Thu hoàn toàn có được đặc quyền đó.

Nơi Giang Trình Tuyết và Kỷ Duy Đông lưu lại lần này là một căn hộ cao cấp mà Kỷ Duy Đông vừa mới tậu riêng cho chuyến đi ngắn ngày này.

Lúc mua, anh có hỏi ý kiến Giang Trình Tuyết xem cô thích kiểu nhà nào, có muốn trải nghiệm cảm giác sống trong Tứ hợp viện không.

Nhưng một lát sau, cô lại chê âm khí nặng quá.

Giang Trình Tuyết sống trong biệt thự mãi cũng chán, thế là cô chọn một căn penthouse. Tầm nhìn vô cùng tuyệt vời, có thể ngắm nhìn khoảnh khắc mặt trời ló rạng trên bầu trời của thủ đô rộng lớn. Sự giao thoa giữa những huyền thoại xưa cũ và sự chuyển giao quyền lực hiện hữu rõ nét trong từng tia nắng ban mai. Nơi đây là trung tâm quyền lực nòng cốt nhất của cả nước, mang một vẻ trang nghiêm hoàn toàn khác biệt so với Hồng Kông.

Nhưng có lẽ vì cô yêu Kỷ Duy Đông.

Nên cô càng yêu Hồng Kông hơn.

Đó là suy nghĩ lóe lên trong đầu khi cô nhìn thấy những tia nắng vàng lấp lánh vương trên hàng mi mình.

Đến chính cô cũng phải giật mình trước ý nghĩ đó.

Kỷ Duy Đông vẫn bố trí xe riêng và tài xế cho Giang Trình Tuyết, nhưng vì có xe nên Chu Nặc Nặc liền quá giang luôn. Với bối cảnh gia đình của họ, càng kín tiếng càng tốt.

Giang Trình Tuyết qua đón Mạnh Thu trước, cuối cùng mới rước Chu Nặc Nặc.

Chu Nặc Nặc nói giọng Bắc Kinh rặt âm uốn lưỡi, vẫn là một cô nàng chân dài thích chải chuốt điệu đà. Vừa thấy Giang Trình Tuyết, cô nàng đã tranh thủ trêu chọc: "Ây da, ngọn gió độc nào thổi cậu đến đây thế này."

Giang Trình Tuyết vẫy tay: "Mau lên xe đi cô nương."

Chu Nặc Nặc dịu dàng hơn hẳn khi nói chuyện với Mạnh Thu: "Dạo này cuộc sống viên mãn lắm phải không?"

Mạnh Thu ngoan ngoãn gật đầu: "Cũng tàm tạm cậu ạ."

Buổi biểu diễn thời trang lần này là một private show. Rất nhiều show diễn kiểu này chỉ gửi thiệp mời đích danh cho những khách hàng VIP.

Chủ yếu là để kích cầu mua sắm.

Thỉnh thoảng cũng có vài nghệ sĩ đến dự để đánh bóng tên tuổi.

Chỗ ngồi của họ nằm ở vị trí trung tâm hàng ghế đầu. Giang Trình Tuyết là khách quý nên được ưu ái ngồi giữa.

Ba người gọi ba ly nước trái cây. Ngồi cạnh họ là một nữ KOL, ăn mặc lộng lẫy, đi kèm là cả một ekip hùng hậu, người chụp ảnh, người quay vlog, xem chừng chuẩn bị đăng bài pr rầm rộ trên mạng xã hội.

Cả ba người đồng loạt nhìn cô ta tạo dáng, ai nấy đều lạ hoắc lạ huơ.

Những người có vé mời đến dự mấy show diễn kiểu này đều không phải dạng vừa. Dù Giang Trình Tuyết và hai cô bạn chẳng đắp hàng hiệu logo to oạch nào trên người, nữ KOL vẫn cực kỳ khiêm tốn, cúi gập người chào họ và nói: "Xin lỗi vì đã làm phiền mọi người ạ."

Giang Trình Tuyết không hề có định kiến với họ, suy cho cùng đó cũng chỉ là công việc mưu sinh, cô xua tay cười bảo không sao.

Mạnh Thu lần đầu tiên xem một show diễn thời trang kiểu này, có lẽ chưa hiểu rõ về nghệ thuật thời trang cho lắm, đang xem giữa chừng thỉnh thoảng lại thì thầm hỏi: "Tại sao người mẫu lại mặc như thế nhỉ?"

Cô ấy chỉ vào một chiếc quần bị cắt phăng mất đoạn giữa, chỉ còn mỗi phần ống quần.

Chu Nặc Nặc kể chuyện cười nhạt: "Bởi vì anh ta không sợ bị bệnh phong thấp."

Giang Trình Tuyết nghe xong cười ngặt nghẽo.

Lát sau, chẳng biết nhà thiết kế đang thể hiện concept gì, lại rắc bột mì hay thứ gì đó trắng xóa lên người người mẫu. Mạnh Thu thẳng thắn cau mày nhận xét: "Chắc chắn là anh ta không bị viêm mũi dị ứng rồi."

Giang Trình Tuyết cười bò lăn ra ngả vào người Mạnh Thu: "Thu Thu ơi cậu hài hước quá đi mất, tớ phải dụ dỗ cậu sang Hồng Kông mới được, ngày nào cũng phải đi xem show thời trang với tớ."

Chu Nặc Nặc mải xem rồi bắt đầu soi mói lệch hướng, mắt dán chặt vào dàn người mẫu nam: "Body thì cũng ngon nghẻ đấy, nhưng mặt thì xấu tệ."

Giang Trình Tuyết gật gù: "Hình như thế thật."

Chu Nặc Nặc quay ngoắt sang, có vẻ không cam tâm, huých mạnh vào người Giang Trình Tuyết một cái, lực mạnh đến mức suýt thì xô ngã cả Mạnh Thu: "Đương nhiên là xách dép cũng không bằng hai cực phẩm nhà hai cậu rồi."

"Mặt mũi body đều thuộc hàng top cả, thế mà lại để hai cậu vớt được, mỗi người ôm một anh."

Giang Trình Tuyết và Mạnh Thu, người thì sờ mũi, người thì đưa tay gãi trán, chẳng ai lên tiếng phản bác.

Chu Nặc Nặc nhìn hai cô nàng, vừa nhấp một ngụm nước trái cây vừa nhướng mày ranh mãnh: "Thực ra mấy cậu sinh viên năm nhất năm hai bây giờ cũng mướt mát lắm đấy, hai cậu có muốn đi 'rửa mắt' chút không?"

Giang Trình Tuyết sống ở Hồng Kông lâu đến mức việc bước chân vào cổng trường đại học ở đại lục ngỡ như chuyện từ kiếp trước, đôi mắt to tròn lúng liếng: "Trường nào thế cậu?"

Chu Nặc Nặc chậc lưỡi: "Trời ạ, sao dạo này cậu bị quản thúc đến mức mất cả độ nhạy bén thế."

"Trường học cái gì chứ."

Chu Nặc Nặc vừa dứt lời, Giang Trình Tuyết lập tức hiểu ngay ẩn ý.

Mạnh Thu cũng vỡ lẽ ra.

Giang Trình Tuyết có chút e dè: "Thôi... hay là thôi đi cậu."

Mạnh Thu im lặng không nói gì.

Chu Nặc Nặc chỉ thẳng vào mặt cô: "Cái mặt thì rõ ràng là đang tò mò muốn đi mà mồm lại bảo không. Tớ có đi bán đứng các cậu đâu mà sợ, ngắm một tí thì sứt mẻ gì ai đâu."

"Ở đây chán ngắt, chẳng có gì mới mẻ cả. Đi đi đi, chị đây dẫn hai đứa đi mở mang tầm mắt."

"Hai cậu đúng là nhát gan, ai lại đi sợ chồng quản như thế. Sợ cái quái gì chứ."

Chu Nặc Nặc kéo tay Giang Trình Tuyết. Giang Trình Tuyết quay sang nhìn Mạnh Thu, rõ ràng là cả hai đều biết tỏng tính nết của ông chồng nhà mình ra sao rồi: "Đi không cậu?"

Mạnh Thu nhìn Giang Trình Tuyết, lí nhí: "Cậu đi thì tớ đi."

Giang Trình Tuyết thương lượng với cô bạn: "Chỉ ngắm thôi nhé?"

Mạnh Thu cũng lặp lại: "Chỉ ngắm thôi nhé?"

Chu Nặc Nặc mỗi tay kéo một người: "Đi thôi, mình bắt taxi đi."

Trước khi rời đi, Chu Nặc Nặc quẹt thẻ xách luôn hai chiếc túi hàng hiệu: "Tặng hai cậu đấy."

Họ tới một quán bar. Quán này mở cửa cả ban ngày, khách khứa lúc nào cũng chật kín, toàn là giới trẻ.

Chu Nặc Nặc quen cửa quen nẻo đặt luôn một bàn VIP. Gọi mấy chai rượu đắt tiền.

Giang Trình Tuyết và Mạnh Thu đều không uống được rượu, hai người phải gào lên giữa tiếng nhạc chát chúa để từ chối.

Chu Nặc Nặc vỗ đốp một cái lên bàn cái cạch: "Ai ép hai cậu uống đâu, lát nữa để người khác uống thay."

Giang Trình Tuyết dù sao cũng từng trải đời ở Thượng Hải, nhưng đứng trước Chu Nặc Nặc thì cứ như con nai tơ ngơ ngác, bị cô bạn dọa cho hết hồn.

Thấy hóa đơn thanh toán khủng, quản lý quán bar nhanh chóng xuất hiện, lần này phong cách phục vụ đẳng cấp hơn hẳn, đon đả hỏi xem có muốn dùng đĩa trái cây không.

Chu Nặc Nặc quay sang hỏi Giang Trình Tuyết: "Cậu là khách quý, cậu thích ăn gì?"

"Ăn gì cũng được, ở đây không có thì bảo họ chạy ra ngoài mua."

Nhạc ở đây bật lớn quá, Giang Trình Tuyết nhất thời chẳng nghĩ ra món gì.

Chu Nặc Nặc bắt đầu phấn khích, dõng dạc bảo nhân viên phục vụ: "Cho một con vịt quay."

Cô nàng quét mã QR, chẳng biết thanh toán bao nhiêu tiền, rồi lại dõng dạc: "Tớ muốn chọn bài hát."

Nhân viên phục vụ cúi người cung kính: "Dạ vâng, quý khách muốn chọn bài gì ạ?"

Chu Nặc Nặc: "Dưới chân núi Phú Sĩ."

Giang Trình Tuyết cười trêu cô nàng: "Sến sẩm quá."

Chu Nặc Nặc nhún vai: "Tớ định chọn một bài nhạc Quảng Đông để chào mừng cậu cơ, nhưng tớ ít nghe nhạc Quảng Đông lắm, nghĩ mãi mới ra bài này."

Giang Trình Tuyết vỗ vai cô bạn: "Được rồi, bài này hay mà."

Cô lại bật cười: "Vào quán bar mà bật bài này, chắc cũng chỉ có cậu mới nghĩ ra được thôi."

Chu Nặc Nặc tỏ vẻ bất cần: "Tớ còn gọi cả vịt quay Bắc Kinh cho cậu ăn giữa quán bar được cơ mà."

Mạnh Thu ngồi bên cạnh cũng cười không khép nổi miệng.

Chu Nặc Nặc quét mã kiểm tra hóa đơn, cảm thấy vẫn chưa đủ độ "chơi", liền gọi thêm mấy chai rượu ngoại đắt tiền và vài đĩa trái cây hoành tráng nữa.

Từ lúc mới bước vào quán bar, Giang Trình Tuyết và Mạnh Thu đã thấy trên sân khấu có ban nhạc đang biểu diễn, khi không khí bắt đầu nóng lên thì có mấy anh chàng cao ráo đẹp trai lên sân khấu nhảy nhót uốn éo. Cả hai chẳng dám nhìn kỹ, thỉnh thoảng mới liếc mắt lên sân khấu một cái, rồi lại chụm đầu tán gẫu với nhau.

Dù sao cũng là phụ nữ có gia đình rồi, phải giữ ý tứ chứ.

Một lúc sau, vịt quay được mang lên, kèm theo đủ loại hải sản tươi sống.

Chu Nặc Nặc kéo cả hai cùng hòa vào không khí sôi động, Giang Trình Tuyết và Mạnh Thu dần dần cũng cởi mở và thả lỏng hơn.

Một tiếng sau.

Tiết mục "đinh" mà Chu Nặc Nặc dày công dàn xếp rốt cuộc cũng xuất hiện.

Một dàn nam thanh niên trẻ trung, đẹp trai ngời ngời chừng bảy, tám người tiến thẳng đến bàn VIP của họ. Chu Nặc Nặc bật nắp chai rượu, hất cằm hỏi: "Có biết khiêu vũ không?"

Giang Trình Tuyết và Mạnh Thu trố mắt nhìn Chu Nặc Nặc, ngớ người ra chẳng hiểu mô tê gì.