Hiển nhiên là mấy cậu trai được quản lý dắt tới đây đều là những kẻ đã lăn lộn sành sỏi ở chốn phong nguyệt này rồi, vừa nghe hỏi đã lập tức đáp rằng có biết nhảy.
Chu Nặc Nặc chẳng biết đã đi đổi tiền lẻ từ lúc nào, trên tay cô nàng lúc này đang cầm một xấp tiền boa dày cộp, ước chừng cũng phải đến mấy chục tờ.
Trong đám nam thanh niên này có một người trông có vẻ như là át chủ bài của quán, gương mặt khôi ngô tuấn tú, ánh mắt đong đưa cực kỳ lúng liếng. Vừa bảo nhảy là nhảy ngay, nhảy đến lúc người nóng ran lên liền đánh bạo tiến tới định nắm tay Giang Trình Tuyết. Giang Trình Tuyết thấy vậy vội vàng xua tay lia lịa từ chối, cậu ta lại chuyển mục tiêu sang Mạnh Thu, Mạnh Thu cũng hoảng hốt rụt tay lại.
Cái điệu bộ ngượng ngùng, rụt rè của hai người phụ nữ như thể lần đầu tiên đi "chơi gái" khiến mấy chàng trai không nhịn được cười.
Chu Nặc Nặc là người cười sảng khoái nhất.
Cô nàng không giữ cả bảy người lại mà chỉ chọn ra ba người trông thuận mắt nhất, cũng không yêu cầu họ nhảy nhót gì nữa, chỉ giữ lại để cùng trò chuyện.
Giang Trình Tuyết tò mò hỏi: "Trông bằng cấp của cậu cũng đâu đến nỗi nào, sao lại chọn làm công việc ở đây thế?"
Cậu thanh niên trông vô cùng ngoan ngoãn, vừa nhấp một ngụm rượu vừa đáp: "Đây không phải là công việc duy nhất của em đâu ạ, ban ngày em còn làm việc khác nữa. Thật ra thì làm ở đây cũng chẳng có gì to tát lắm."
Hồi học đại học Mạnh Thu cũng từng đi làm thêm, nhưng cô ấy vốn tính tình nhút nhát, giữ kẽ, dù có khó khăn túng thiếu đến mấy cũng chỉ dám nhận mấy công việc văn phòng, cốt để rèn luyện bản thân là chính. Nay nhìn thấy sự cởi mở, dạn dĩ của họ, cô ấy lại đâm ra nể phục.
Giang Trình Tuyết có gì thắc mắc là hỏi thẳng luôn: "Thế làm ở đây không sợ bị khách sàm sỡ à?"
Cậu thanh niên cười tươi rói: "Cùng lắm là bị kéo tay một chút, hay bị sờ múi bụng thôi chị ạ, làm ở khu vực sảnh ngoài này, mấy bạn nữ ít khi làm bậy bạ lắm."
Giang Trình Tuyết lầm bầm: "Cũng đúng, con gái dù sao cũng giữ ý hơn."
Cậu thanh niên có vẻ như cũng tinh ý nhận ra khí chất của ba người phụ nữ này khác hẳn những khách hàng bình thường, đoán chừng cũng là tiểu thư đài các hay phu nhân quyền quý gì đó, bèn lẻo mép nịnh nọt: "Chị ơi, nếu có công việc nào tốt tốt, chị nhớ giới thiệu cho em với nhé."
Chu Nặc Nặc cười khanh khách: "Thế thì tối nay cậu phải lo phục vụ hai chị này cho thật chu đáo, hầu hạ cho hai chị ấy vui vẻ rồi hẵng hay."
Đang lúc mấy người trò chuyện rôm rả, màn hình điện thoại của Giang Trình Tuyết đặt trên bàn bỗng sáng lên. Trong không gian quán bar tối om, ánh sáng hắt ra từ màn hình trở nên vô cùng chói mắt. Cả ba cô gái đều đồng loạt nhìn xuống, dòng chữ hiển thị rõ mồn một.
Kỷ tiên sinh.
Trái tim của cả ba người gần như cùng lúc thót lên một nhịp.
Chu Nặc Nặc bỏ luôn con tôm đang bóc dở xuống, m*t m*t đầu ngón tay rồi vội vàng rút tờ khăn giấy ra lau.
Mạnh Thu thì đưa mắt nhìn sang Giang Trình Tuyết đầy ái ngại.
Mấy cậu trai phục vụ cũng rất hiểu chuyện, tự động nhích người ngồi xích ra xa một chút.
Nói về cái danh xưng "Kỷ tiên sinh" này.
Ban đầu Kỷ Duy Đông có vẻ không bằng lòng lắm, muốn cô đổi lại thành "Ông xã", nhưng Giang Trình Tuyết lại có lý lẽ của riêng mình, vừa gõ phím cạch cạch vừa dõng dạc tuyên bố: "Trên đời này có biết bao nhiêu người được gọi là 'ông xã', nhưng Kỷ tiên sinh thì chỉ có một mà thôi."
Thế mà Kỷ Duy Đông lại bị thuyết phục thật.
Càng nhìn anh càng thấy cái cách gọi này giống như một thứ tình thú riêng tư giữa hai vợ chồng.
Nhưng lúc này đây, nhìn ba chữ "Kỷ tiên sinh" nhấp nháy trên màn hình, Giang Trình Tuyết hoàn toàn chẳng thấy có chút tình thú nào nữa, bây giờ cô có dám nghe máy không?
Đương nhiên là không rồi.
Cô vươn tay ra, lặng lẽ úp ngược chiếc điện thoại xuống bàn.
Đợi đến khi màn hình tắt ngóm, có một tin nhắn mới được gửi đến, cô mới rụt rè cầm lên xem.
[Đang ở đâu?]
Vừa nãy họ đã cố tình cắt đuôi tài xế, hiển nhiên là tài xế đã phát hiện ra sự biến mất của họ rồi, chắc hẳn đang vô cùng sốt ruột. Nhiệm vụ của anh ta là đi theo tháp tùng cô, bây giờ lại để mất dấu phu nhân.
Giang Trình Tuyết quyết định không nhắn lại.
Nhưng thật trùng hợp làm sao.
Điện thoại của Kỷ Duy Đông vừa mới ngắt.
Màn hình điện thoại của Mạnh Thu cũng sáng bừng lên, ba chữ "Triệu Hi Đình" đập ngay vào mắt.
Chu Nặc Nặc lại lia mắt sang, cuối cùng cũng ý thức được sự tình có vẻ đang diễn biến theo chiều hướng tồi tệ. Hai vị phu quân kia đều là những ông chồng ghen tuông có hạng, thế mà cô nàng lại dụ dỗ vợ của họ đến cái nơi này để xem trai nhảy, đúng là chán sống rồi.
Lúc này cô nàng mới bắt đầu thấy rụt vòi, khẽ nuốt nước bọt cái ực, tự lo thân mình trước, chẳng còn tâm trí đâu mà trêu chọc mấy cậu trai kia nữa, lôi điện thoại ra giả vờ lướt lướt như không có chuyện gì xảy ra.
Mạnh Thu cầm điện thoại lên một lúc, rồi cũng đặt xuống, không bắt máy.
Giang Trình Tuyết thì thầm hỏi nhỏ: "Tụi mình có nên chuồn ra ngoài không?"
Triệu Hi Đình gọi được một nửa thì tắt máy, có lẽ anh ta đã lờ mờ đoán được tình hình hiện tại ra sao rồi.
Không có ai quản thúc là hai cô nàng này y như rằng sẽ quậy banh nóc nhà.
Anh ta hành động vô cùng dứt khoát, gửi thẳng cho Mạnh Thu hai chữ.
[Vị trí.]
Mạnh Thu đưa màn hình tin nhắn cho Giang Trình Tuyết xem.
Giang Trình Tuyết lắc đầu quầy quậy: "Tuyệt đối không được gửi."
Kỷ Duy Đông và Triệu Hi Đình vừa có cuộc gặp gỡ với mấy vị sếp lớn của các dự án, tiện thể bàn bạc luôn chuyện kêu gọi đầu tư của chính quyền.
Hai người ngồi nán lại ở sảnh lớn của trụ sở chính một lát, công việc chính cũng đã trao đổi hòm hòm.
Kỷ Duy Đông đặt điện thoại xuống, thấy vị Triệu tiên sinh ngồi đối diện cũng không gọi điện được cho vợ, anh thoáng khựng lại một giây, lịch sự lên tiếng đề nghị: "Đi tóm người chứ?"
Triệu Hi Đình gật đầu cái rụp: "Đi luôn."
Kỷ Duy Đông liền liên hệ với ban tổ chức show diễn thời trang mà các cô vừa tham dự để xin trích xuất camera an ninh, tra ra biển số chiếc taxi mà họ đã lên. Sau đó anh gọi điện thẳng đến tổng đài của hãng taxi, nói dối rằng phu nhân có để quên đồ trên xe, miêu tả qua vài đặc điểm nhận dạng, bên kia liền cung cấp ngay điểm đến cuối cùng của họ.
Triệu Hi Đình chứng kiến phong thái làm việc nhanh gọn, thủ đoạn quyết đoán của anh thì không khỏi bật cười, giọng điệu lười biếng trêu chọc: "Vợ anh mà vớ phải anh, đúng là chẳng có cửa nào chạy thoát."
Kỷ Duy Đông liếc nhìn anh ta một cái, mỉm cười nhã nhặn, đáp lại bằng chất giọng Hồng Kông đặc trưng: "Triệu tiên sinh cũng đâu có kém cạnh gì."
Chỉ có điều, khi nghe đến tên cái quán bar kia, một tụ điểm nổi tiếng chuyên phục vụ khách nữ bằng dàn nam thanh niên phục vụ, sắc mặt của cả hai người đàn ông đều lập tức tối sầm lại.
Chẳng hề chần chừ thêm một giây nào, mỗi người bước lên một chiếc xe sang màu đen, lao vút đi thẳng tới điểm đến.
Bên trong quán bar, ba cô nàng vẫn đang chần chừ bàn bạc xem nên chuồn đi đâu lánh nạn một lát, rồi phải thống nhất lời khai ra sao cho hợp lý. Nào ngờ Kỷ Duy Đông và Triệu Hi Đình đã gần như cùng lúc xuất hiện ngay trước cửa quán.
Hai người sóng vai bước vào trong. Cả hai đều sở hữu vóc dáng cao lớn, thẳng tắp đầy nam tính, đều tỏa ra một luồng khí thế áp đảo khiến người khác phải kiêng dè. Chỉ có điều, một người mang phong thái lịch lãm, hào hoa, tỏa sáng rực rỡ, người kia lại mang vẻ lười nhác, lạnh lùng. Khoảnh khắc hai bóng dáng cao lớn, khí chất ngời ngời ấy xuất hiện nơi cửa quán, họ lập tức thu hút mọi ánh nhìn, tiếng trò chuyện ồn ào xung quanh dường như cũng nhỏ dần đi.
Hai người nheo mắt đưa mắt tìm kiếm, một người lia sang phía Đông, một người lia sang phía Tây. Sự xuất hiện của họ ở nơi này quả thực quá đỗi nổi bật, hệt như hạc giữa bầy gà.
Người phát hiện ra họ đầu tiên chính là Chu Nặc Nặc.
Chu Nặc Nặc nổi cả gai ốc dọc sống lưng, rụt người sâu vào trong ghế sofa, trong lòng thầm than khóc: Diêm vương gọi tên rồi!
Cô nàng huých cùi chỏ vào hai người ngồi cạnh, ra hiệu bảo họ nhìn ra phía cửa.
Giang Trình Tuyết và Mạnh Thu vừa nhìn thấy thì da đầu liền tê rần lên, mắt trừng lớn sững sờ.
Cảm giác bị bắt quả tang tại trận đúng là chẳng dễ chịu chút nào.
Chu Nặc Nặc phản ứng nhanh nhạy hơn, quay sang giục đám nam phục vụ bên cạnh: "Đi đi, đi mau đi, không đi nhanh là mất mạng như chơi đấy."
Kỷ Duy Đông và Triệu Hi Đình cũng rất nhanh đã khóa được mục tiêu, hai người sải những bước dài tiến thẳng về phía bàn của họ.
Chu Nặc Nặc vô cùng biết điều, lẳng lặng nhường chỗ.
Hai vị phu quân, mỗi người kẹp lấy một cô vợ.
Hệ thống sưởi sàn trong quán bar được bật khá ấm, Kỷ Duy Đông chẳng rõ là do tăng xông máu hay là do nóng bức, anh đưa tay nới lỏng cà vạt một chút, nhìn thẳng vào Giang Trình Tuyết, cất giọng chất vấn: "Không nghe điện thoại."
"Vì sao?"
Giang Trình Tuyết lúc này đã cất giấu chiếc điện thoại kỹ càng, trưng ra vẻ mặt vô cùng vô tội: "Em không nghe thấy chuông đổ."
Triệu Hi Đình cũng quay sang hỏi Mạnh Thu: "Em cũng thế à?"
Mạnh Thu ngoan ngoãn gật đầu cái rụp.
Kỷ Duy Đông đảo mắt quét một vòng quanh sảnh chính, nhìn lên những người đang biểu diễn trên sân khấu, sắc mặt nhạt nhẽo vô cùng: "Gọi phục vụ rồi à?"
Anh không nói huỵch toẹt ra. Nhưng tất cả những người có mặt ở bàn đều ngầm hiểu anh đang ám chỉ điều gì.
Lúc này Chu Nặc Nặc bỗng dưng nổi máu trượng nghĩa: "Là... là em kéo hai cậu ấy đến đây đấy."
"Chưa gọi đâu, bọn em chưa gọi ai phục vụ hết."
Kỷ Duy Đông lướt mắt nhìn mấy chai rượu trên bàn.
Triệu Hi Đình dứt khoát vươn tay cầm một chai rượu lên, lười biếng đẩy về phía trước mặt cô nàng.
Trán Chu Nặc Nặc bắt đầu lấm tấm mồ hôi. Hai cái người đàn ông này chẳng có ai là dễ qua mặt cả, chỉ cần liếc mắt qua một cái là đã biết tỏng sự tình rồi.
Cô nàng đành phải thú nhận: "Chỉ trò chuyện thôi, bọn em chỉ ngồi nói chuyện phím thôi. Là do em bày trò cả đấy, tất cả đều là tại em."
Giang Trình Tuyết chớp chớp hàng mi cong vút, ngước đôi mắt long lanh ngấn nước lên nhìn Kỷ Duy Đông, phụ họa theo: "Bọn em chỉ nói chuyện phiếm thôi ạ."
Kỷ Duy Đông đăm đăm nhìn cô, giọng điệu dịu dàng nhưng lại mang đầy tính sát thương: "Không nói chuyện thì em còn định làm gì nữa?"
Triệu Hi Đình khoác tay lên vai Mạnh Thu, nụ cười nửa miệng, đưa tay chạm nhẹ vào má cô ấy: "Thế nào, trai ở đây có đẹp không em?"
Mạnh Thu lúc này cũng vô cùng thức thời: "Đâu có đẹp trai bằng anh."
Triệu Hi Đình khẽ nheo mắt lại: "Mạnh Thu, dạo này em to gan gớm nhỉ, còn dám đem lũ đàn ông ở đây ra so sánh với anh cơ đấy?"
Chu Nặc Nặc thực sự không thể chịu đựng thêm được cái áp lực khủng khiếp tỏa ra từ hai vị sếp lớn này nữa, nán lại thêm chút nữa chắc cô nàng cần phải dùng bình thở oxy mất, bèn lên tiếng khuyên nhủ: "Chuyện là thế này, hay là mọi người cứ ra ngoài trước đi đã, trong này ồn ào quá."
"Hóa đơn em thanh toán xong xuôi cả rồi."
Kỷ Duy Đông và Triệu Hi Đình cũng chẳng muốn ở lại cái nơi chướng tai gai mắt này thêm nữa, mỗi người nắm tay một cô vợ, dắt thẳng ra ngoài.
Ra đến bên ngoài quán bar, Chu Nặc Nặc kéo cao cổ áo khoác cho bớt lạnh.
Kỷ Duy Đông khẽ gật đầu với Triệu Hi Đình, ngầm ý giao việc xử lý nốt cho anh ta. Triệu Hi Đình cũng hiểu ý, quay sang nhìn Chu Nặc Nặc, buông lời lười nhác: "Cô cũng lớn tuổi rồi, tối ngày cứ đàn đúm tụ tập bên ngoài thế này mãi cũng không phải cách hay."
"Chủ nhật tuần này tôi sẽ bảo ông cụ nhà cô sắp xếp cho cô một buổi xem mắt. Liệu hồn mà đi, đừng có hòng trốn."
Tai Chu Nặc Nặc lập tức đỏ bừng lên vì tức giận, nhưng cô nàng lại chẳng dám hé răng cãi lại nửa lời.
Trả thù!
Đây đích thị là một màn trả thù trắng trợn. Hai người đàn ông này trong một số phương diện quả thực giống nhau đến kỳ lạ.
Thù dai cực kỳ!
Nhưng khi chứng kiến cảnh hai người đàn ông dứt khoát đẩy Giang Trình Tuyết và Mạnh Thu vào xe rồi đóng sập cửa lại, nét mặt ai nấy đều vô cùng khó coi.
Cô nàng thầm nghĩ, hai cô bạn nhỏ của mình đêm nay e là khó mà sống yên ổn rồi.
Xem ra hai cậu ấy vẫn còn thê thảm hơn cô nàng nhiều.
Cô nàng chỉ đành thầm cầu chúc cho hai người họ gặp may mắn mà thôi.