Từ sau khi kết hôn.
Ngày nào Kỷ Duy Đông cũng thức dậy sớm hơn Giang Trình Tuyết.
Ban đầu, cô thường lẩn tránh ở mép giường. Gương mặt ngây thơ nhưng trong thâm tâm lúc nào cũng mang đầy sự phòng bị, cứ thế rúc sâu vào trong chăn, chỉ để lộ mỗi cái đầu nhỏ.
Đến mức sắp rớt xuống đất.
Nếu anh không ôm cô lại, chắc chắn cô đã lăn tọt xuống sàn.
Giang Trình Tuyết lúc ấy cực kỳ ngoan ngoãn và yên tĩnh, hơi thở mỏng manh nhè nhẹ. Cô nhắm nghiền mắt, để mặc anh ôm vào lòng, để mặc anh muốn xoay vần thế nào thì xoay.
Anh chẳng màng trong lòng cô đang có hình bóng ai. Người đã ở đây rồi, năm tháng qua đi, những đoạn tình cảm cũ kỹ cũng sẽ tróc mảng như lớp vữa trên tường mà thôi.
Anh lúc nào cũng nói muốn chiếm đoạt cô, chiếm hữu cô.
Nhưng khi kề cận bên nhau, cảm giác ấy lại hoàn toàn khác.
Một d*c v*ng phá hủy mãnh liệt trào dâng. Gọi là khuynh hướng bạo dâm thì chưa hẳn đúng, nó còn sâu thẳm hơn thế.
Sự thôi thúc này có thể khiến dòng máu trong cơ thể anh sôi sục đến tột đỉnh. Anh muốn ấn chặt cô vào lồng ngực mình, ghim chết cô vào đó. Sự đáp lại của cô càng nhiều, sự trống rỗng trong anh lại càng lớn. Anh như một lỗ hổng tham lam không đáy, không ngừng cắn nuốt tình yêu của cô.
Thật đáng sợ.
Đến chính bản thân anh cũng cảm thấy mình b**n th**.
Nhưng dường như đó chính là tình yêu của anh. Sự khao khát vô biên, không bao giờ được lấp đầy, không bao giờ dừng lại, và cũng chẳng tồn tại cái gọi là giai đoạn chán chường.
Anh tựa như một con quái vật hút máu. Không ngừng bòn rút dinh dưỡng mỗi ngày từ người vợ của mình.
Sự kháng cự, lạnh lùng, và những muộn phiền của cô sẽ khiến anh đói khát, từ đó lại càng dấy lên khát vọng chiếm hữu cô mãnh liệt hơn.
Trước khi hai người thấu hiểu lòng nhau.
Mỗi buổi sáng khi cô chưa tỉnh giấc, anh từng chẳng chút kiêng dè mà lợi dụng cô. Anh hôn cô, v**t v* cô. Làm cô ướt át, rối bời, phủ đầy mùi hương và những vệt dấu vết của anh, điều đó khiến anh càng thêm phần phấn khích.
Để chứng minh rằng cô là vợ của anh.
Giữa họ vốn dĩ nên có mối quan hệ như thế này.
Bây giờ vợ anh đã thừa nhận thân phận của anh.
Kỷ Duy Đông càng trở nên trắng trợn, không chút nể nang. Anh có sở thích đánh thức cô bằng những màn ân ái.
Để đảm bảo rằng tiếng r*n r* nghẹn ngào đầu tiên và những giọt nước mắt ngơ ngác, trong trẻo buổi sớm mai của cô đều bắt nguồn từ anh, và chỉ thuộc về một mình anh.
Trong khoảnh khắc tâm trí cô còn đang nửa tỉnh nửa mê, một bờ môi khác ấm áp, ướt át đã hé mở, dùng từ "hé" thì chưa chuẩn xác, phải gọi là mở to hết cỡ. Sắc màu chuyển từ trắng sang đỏ rực. Một bên khó nhọc m*t lấy, bên còn lại ra sức nuốt trọn. Cho đến khi ép ra thứ bọt nước nhầy nhụa quanh rìa mép. Càng lúc càng mềm mại, càng lúc càng trơn trượt.
Cô vừa tỉnh giấc đã bắt đầu r*n r* ư ử. Những âm thanh ấy bị Kỷ Duy Đông nuốt trọn vào miệng. Anh tựa trán vào trán cô, dùng lực vừa dữ dội vừa mạnh bạo: "Bà xã có mơ thấy anh không? Có phải vì mơ thấy anh nên mới tỉnh dậy không?"
Giang Trình Tuyết "ưm ưm" mấy tiếng. Càng vặn vẹo cô càng bị trượt lên cao.
Kỷ Duy Đông kéo cô lại, đôi mắt nheo lại, tiếp tục k*ch th*ch cô: "Trong mơ anh đã làm gì em?"
Giang Trình Tuyết chỉ lo tận hưởng, chẳng buồn trả lời câu hỏi của anh. Cô nhắm nghiền mắt, mang theo cơn ngái ngủ vòng tay ôm lấy anh: "Thỏa... thoải mái."
Đôi mắt Kỷ Duy Đông ánh lên tia hoang dã, anh đột ngột tăng tốc độ, dồn dập như máy đóng cọc: "Thế này thì sao."
Giang Trình Tuyết lập tức bấu chặt cánh tay anh, đôi mắt vẫn chưa tỉnh hẳn nhắm tịt lại thành một đường chỉ: "Khoan đã, anh đợi một chút."
Đôi gò má cô ửng đỏ căng mọng, hàng mi đẫm nước. Khoang mũi phát ra những tiếng r*n r* nức nở. Nụ hôn của anh giáng xuống, cô liên tục ngửa cổ ra sau, sắp mất cả giọng.
Kỷ Duy Đông không còn uống thuốc tránh thai nữa.
Nhưng số lần dùng bao cao su lại nhiều hơn trước.
Tất nhiên, Giang Trình Tuyết không cho rằng Kỷ Duy Đông đã thay tâm đổi tính, bởi vì anh dùng nó một cách cực kỳ miễn cưỡng.
Thường thì làm được một lúc anh mới chịu đeo, rồi sắp kết thúc lại tháo ra, lúc nào cũng mang lại cho cô một cảm giác...
Giống như đang đánh dấu chủ quyền vậy.
Cứ khăng khăng phải quấn quýt lấy cô, hết lần này đến lần khác dùng thứ đồ của riêng mình để đánh dấu lên khắp cơ thể cô.
Anh không muốn cô mang thai thật, nhưng lại không thể chịu đựng nổi việc giữa hai người thiếu đi sự gắn kết thân mật tuyệt đối.
Các sản phẩm kế hoạch hóa gia đình cũng giống như nhu yếu phẩm hàng ngày, đều có người mua sắm thay họ. Tần suất sử dụng của Kỷ Duy Đông rất lớn, một đêm dùng hết mấy hộp thì hôm sau lại bổ sung bấy nhiêu. Trong căn nhà này làm gì còn chút riêng tư nào.
Giang Trình Tuyết dù đã quen dần, nhưng thi thoảng bắt gặp cảnh người làm thản nhiên cất dọn những thứ ấy, tai cô vẫn không khỏi đỏ bừng.
Thà để anh tiếp tục uống thuốc còn hơn...
Gần cuối năm, ngày dự sinh của Giang Tùng Quân cũng đã đến, Giang Trình Tuyết và Kỷ Duy Đông cùng nhau quay về Thượng Hải một chuyến.
Vừa nhìn thấy em bé, viền mắt Giang Trình Tuyết lập tức hoe đỏ. Cô cẩn thận dè dặt hỏi: "Em có thể... em có thể bế bé một chút được không?"
Giang Tùng Quân vẫn đang ở cữ, mỉm cười đáp: "Dĩ nhiên là được rồi."
Giang Trình Tuyết ngắm nghía gương mặt em bé, nhìn đi nhìn lại vẫn chẳng thấy giống ai. Trong điện thoại, ba còn bảo bé giống chị gái nhiều hơn.
Trong mắt cô, trẻ con đứa nào cũng giống nhau cả.
Kỷ Duy Đông ngồi một bên lướt điện thoại giải quyết công việc. Cô bế em bé sang, định cho anh xem cùng.
Vừa thấy cô bế em bé lại gần, Kỷ Duy Đông theo phản xạ nhích ra xa vài phân, thậm chí còn thu cả chân lại.
Giang Trình Tuyết cười tủm tỉm: "Anh có muốn bế bé một lát không?"
Kỷ Duy Đông giơ hai tay lên xua xua, bật luôn cả tiếng Quảng Đông: "Khỏi."
Giang Trình Tuyết nghiêng đầu, dùng tiếng Quảng Đông đáp lại anh: "Anh sợ trẻ con à?"
Kỷ Duy Đông hiếm khi cau mày: "Đây là cục cưng nhà người ta, em bế kiểu đấy, anh còn sợ em làm rơi hỏng bé nữa là."
Tiếng Quảng Đông của Giang Trình Tuyết trong năm qua tuy có cải thiện nhưng cũng chẳng đáng kể. Hai người ở trong phòng cứ "mã hóa cuộc đối thoại" như vậy, chẳng ai nghe hiểu gì.
Giang Trình Tuyết chăm chú nhìn Kỷ Duy Đông. Cô có thể khẳng định một điều, ông chồng hô mưa gọi gió, chuyện gì cũng có thể giải quyết gọn gẽ của cô, có lẽ lại cực kỳ e ngại việc xử lý một đứa trẻ.
Chưa hẳn là hết cách.
Mà là e ngại.
Cũng phải thôi, một đứa trẻ sơ sinh như trang giấy trắng, chưa từng rời khỏi vòng tay mẹ, làm gì có điểm yếu nào cho anh khống chế, nắm thóp.
Giang Trình Tuyết mặc kệ anh, quay trở lại chiếc ghế cạnh giường.
Giang Tùng Quân vui vẻ trò chuyện cùng Giang Trình Tuyết: "Mấy hôm nữa Quả Quả bảo sẽ đi thắt ống dẫn tinh."
Giang Trình Tuyết ngạc nhiên ngẩng lên: "Hai người không định sinh thêm đứa nữa ạ?"
Nhiều gia đình quanh họ thường sinh hai con. Con gái hay con trai không quan trọng, nhưng thường sẽ sinh hai đứa.
Giang Tùng Quân: "Chị cũng từng nghĩ đến chuyện đó. Nhưng em xem nhà mình mà xem, nếu ngày trước không có em, hoặc không có chị, thì bất kỳ ai trong chúng ta cũng sẽ đau khổ hơn rất nhiều."
Giang Trình Tuyết gật đầu.
Bản thân cô sinh ra trong một gia đình có hai chị em nên càng thấu hiểu điều đó hơn ai hết.
Giang Tùng Quân hạ thấp giọng: "Chuyện này quan điểm của Quả Quả khác chị. Anh ấy cho rằng ba mẹ vĩnh viễn không thể nào chia đều tình thương cho hai đứa con, thay vì thế thà dành trọn vẹn mọi yêu thương cho một đứa trẻ còn hơn."
Giang Trình Tuyết im lặng một lúc rồi chợt nói: "Chị ơi, sao chị chưa từng oán trách em?"
Giang Tùng Quân mím môi cười, nhìn cô: "Bởi vì em bám chị quá, muốn giận cũng chẳng giận nổi."
Giang Trình Tuyết nhớ lại những chuyện ngày xưa, cũng bật cười.
Cô nhoài người lên nôi em bé. Bé con nhỏ xíu xiu, đôi bàn tay mềm oặt, cái miệng chúm chím thổi bong bóng "pulu pulu". Cô cười khúc khích, bé con cũng cười khanh khách theo.
Hai người chơi đùa vô cùng thích thú.
Kỷ Duy Đông ngẩng lên từ ghế sofa, chẳng nói lời nào, chỉ chăm chú nhìn cô bằng ánh mắt chan chứa sự dịu dàng.
Nhân lúc có đông đủ mọi người.
Giang Cảnh Minh kéo Giang Trình Tuyết sang một bên ngồi: "Con và Duy Đông có muốn tổ chức tiệc cưới lại không?"
"Lần trước ba có lỗi với con."
"Tùng Quân và Quả Quả nói là làm lễ ở nhà thờ rồi nên không tổ chức nữa. Ba cũng không rành mấy cái chuyện của giới trẻ tụi con."
"Còn con thì sao? Con nghĩ thế nào?"
Giang Trình Tuyết quả thực chưa từng nghĩ đến chuyện này. Cô cúi đầu nhìn món đồ chơi của em bé trên sofa, khẽ mân mê: "Con không muốn tổ chức nữa đâu ba."
Giang Cảnh Minh có chút không hiểu: "Tại sao?"
Ông ngập ngừng: "Ba cứ tưởng... con sẽ rất muốn được một lần khoác lên mình chiếc váy cưới của riêng con."
Bản thân Giang Trình Tuyết cũng không giải thích rõ được.
Chẳng biết từ lúc nào Kỷ Duy Đông đã đi theo, anh ngồi xuống cạnh cô: "Tổ chức đi em."
Anh nắm lấy tay cô.
Giang Trình Tuyết cúi xuống nhìn những đốt xương ngón tay thon dài của anh, đầu ngón tay khẽ miết nhẹ vào lòng bàn tay anh: "Em thực sự không muốn làm rình rang nữa đâu."
Kỷ Duy Đông dịu dàng dò hỏi: "Vì sao thế?"
Chỉ cần cô gật đầu, anh nhất định sẽ mang đến cho cô một hôn lễ thế kỷ khiến ai nấy đều phải ghen tị.
Giang Trình Tuyết đan những ngón tay vào tay anh, vẫn cúi đầu: "Biết đâu một ngày nào đó trong tương lai em lại nghĩ, cả đời này, Kỷ Duy Đông vẫn còn nợ em một đám cưới."
"Nhưng bây giờ thì em không muốn."
Cô ngẩng lên cười, mười ngón tay đan chặt vào nhau: "Em thấy hiện tại như thế này là rất tốt rồi, chẳng cần phải lên tiếng giải thích với truyền thông lý do tại sao lại tổ chức đám cưới lần hai. Cũng không cần phải đau đầu suy nghĩ nên mời những vị họ hàng bạn bè nào, ai là thật lòng, ai là giả tạo nữa."
Giang Trình Tuyết thực lòng không muốn.
Có lẽ vì hôn lễ của họ đã quá đỗi đặc biệt.
Cô đùa giỡn, đôi mắt sáng long lanh: "Duy Đông, anh không thấy cái lần đó đã đủ để chúng ta nhớ cả một đời rồi sao?"
"Đó thực sự là khởi đầu của chúng ta mà."
Một sự lãng mạn đáng ghét, nhưng lại chỉ thuộc về riêng họ.
Hồi nhỏ, cô luôn khao khát trở thành nàng công chúa hạnh phúc nhất thế gian, mặc chiếc váy cưới đính đầy kim cương lộng lẫy và gả cho chàng hoàng tử mình yêu thương nhất. Dưới ánh nhìn ngưỡng mộ của bao người, đón nhận những lời chúc phúc rực rỡ nhất.
Thực tế thì những việc Kỷ Duy Đông đã làm đủ để khiến người ta phải trầm trồ và chúc phúc cho họ vô số lần rồi. Hơn nữa, cái ngày đóng vai cô dâu thay thế ấy, cô thực sự đã mệt bở hơi tai. Hóa ra làm công chúa cũng phải trả giá đắt lắm.
Kỷ Duy Đông gật đầu, ân cần đồng ý: "Được."
"Là anh nợ em."
"Bất cứ khi nào em muốn tổ chức lại, cứ nói với anh."
Giang Cảnh Minh nghe đến đây, uống cạn tách trà trên bàn, vỗ vai Kỷ Duy Đông rồi lặng lẽ rời đi.
Kỷ Duy Đông ôm lấy vai cô, im lặng hồi lâu mới hỏi: "Em sợ cánh truyền thông lại viết linh tinh về anh sao?"
Vụ việc liên hôn với Giang Tùng Quân tuy đã được anh cho gỡ bỏ gần hết, nhưng nếu tổ chức lại đám cưới, chắc chắn chuyện cũ sẽ bị đào bới lại.
Giang Trình Tuyết cũng có chút ngần ngại vì điều này, nhưng lý do chính vẫn là những điều cô vừa nói.
Kỷ Duy Đông lại như đang truyền dạy cho cô: "Đời này anh chỉ cần em vui là đủ, giống như việc điều hành công ty vậy, nếu có ngày nào đó em cảm thấy anh không có thời gian dành cho em, anh hoàn toàn có thể vứt bỏ nó."
Giang Trình Tuyết quay sang nhìn anh cười.
Kỷ Duy Đông như hiểu được nụ cười đó của cô, anh nhướng mày: "Không đi làm anh vẫn thừa sức nuôi em."
Giang Trình Tuyết đùa với anh: "Buông rèm nhiếp chính đấy à?"
Kỷ Duy Đông trở nên nghiêm túc, khẽ vén lọn tóc trên trán cô: "Em gả sang tận Hồng Kông xa xôi, cô đơn lạc lõng, vốn dĩ đã chịu nhiều thiệt thòi rồi. Anh luôn mang nợ em."
Giang Trình Tuyết nhón lấy một quả cà chua bi nhét vào miệng anh: "Em không thèm làm Bao Tự đâu nhé."
Kỷ Duy Đông thong thả nhai nuốt, đoạn ngả người ra ghế sofa, v**t v* lưng cô: "Hồi đó sao em lại nhận lời Nguyên Thanh?"
Giang Trình Tuyết bỗng chốc thấy da đầu tê rần. Từ trước đến giờ anh hiếm khi lật lại món nợ cũ này, hay nói đúng hơn, những việc anh làm vốn dĩ đã chẳng phải là chuyện con người bình thường có thể làm.
Có người bình thường nào lại đi cướp bạn gái của anh em chí cốt về làm vợ chứ.
Giang Trình Tuyết nhích người về phía trước, giả vờ như đang lấy trái cây để né tránh bàn tay của anh: "Thì... thì cứ thử xem sao thôi."
Kỷ Duy Đông lại sáp tới: "Thế sao lúc anh bảo em thử yêu anh, em lại hốt hoảng đến vậy."
Giang Trình Tuyết tròn mắt ngạc nhiên, ngoảnh đầu lại: "Lúc đó anh vẫn còn là anh rể của em cơ mà, anh b**n th** quá đi mất."
Kỷ Duy Đông không bình luận gì, chỉ rũ mi nhìn chằm chằm đôi môi cô. Một lúc lâu sau, anh dùng ngón cái miết nhẹ lên đó đầy ái muội: "Thế bây giờ bắt em gọi anh là anh rể, em còn gọi được không?"
Giang Trình Tuyết nổi hết cả da gà da vịt. Ban đầu, điều khiến cô bị k*ch th*ch nhất giữa hai người chính là cảm giác vụng trộm, trái luân thường đạo lý này.
Cô dùng cùi chỏ huých anh một cái, tai đỏ bừng: "Anh có cái sở thích gì kỳ quái thế. Bình thường lại chút đi."
Kỷ Duy Đông khẽ cười, tiếng cười dần trở nên trầm thấp. Anh ôm chặt không cho cô trốn tránh, lại còn bắt đầu giở trò thân mật. Anh dùng giọng điệu mang âm hưởng Hong Kong đầy bá đạo: "Ngay từ đầu anh đã chẳng muốn làm anh rể thật của em rồi."
"Chỉ là anh đã để mắt đến em, thì em đừng hòng xóa mờ hình bóng của anh."
"Anh tuyệt đối không cho phép."
"k*ch th*ch bằng các giác quan còn hiệu quả hơn ngàn vạn lời nói."
Anh áp sát vào cô, hạ mi mắt mỉm cười quan sát phản ứng của cô: "Bà xã à, em không thể phủ nhận được đâu, mặc dù em cố sống cố chết tránh mặt anh, nhưng thực ra em vẫn rất hay nhớ đến anh đấy thôi."
Đang lúc hai người đùa giỡn, Thi Lập Quả bước tới lấy bình sữa. Giang Trình Tuyết lập tức ngồi ngay ngắn lại. Đều tại Kỷ Duy Đông cả, bây giờ thỉnh thoảng cô gọi Thi Lập Quả là anh rể, có khi lại gọi là thầy Thi, nhưng nhìn chung thì gọi "thầy Thi" vẫn nhiều hơn.
Thi Lập Quả vốn biết đôi vợ chồng này tình cảm rất tốt, đặc biệt là cậu em cọc chèo này của anh ấy. Trước mặt người ngoài, Kỷ Duy Đông cũng chẳng thèm kiêng dè, muốn hôn là hôn, muốn ôm là ôm.
Họ ân ái cỡ nào thì thể hiện cỡ đó. Dần dà mọi người cũng thành quen.
Thi Lập Quả lắc lắc bình sữa, tò mò hỏi: "Tình cảm mặn nồng thế này rồi, hai đứa vẫn chưa định sinh em bé à?"
Kỷ Duy Đông nới lỏng tay ra một chút, mỉm cười nhẹ nhàng, ngồi thẳng người dậy: "Chưa kịp nói lời chúc mừng anh."
"Nhìn là biết anh và chị Tùng Quân đang rất hạnh phúc."
"Tiểu Tuyết vẫn còn trẻ. Không cần phải vội vã sinh con."
Dù sao Thi Lập Quả cũng là bác sĩ, xét về độ tuổi sinh sản của phụ nữ thì Tiểu Tuyết đang ở độ tuổi rất phù hợp: "Thật ra cũng không sao đâu. Hai đứa sinh con xong sẽ có người chăm sóc, không đến mức phải bận bịu, luống cuống quá."
Nói xong, Thi Lập Quả chợt nhận ra mình lỡ lời. Chuyện nhà họ Kỷ đâu đến lượt anh ấy xía vào. Anh ấy cười trừ, vội vàng xua tay giải thích: "Anh không có ý giục hai đứa sinh con đâu, chỉ là tò mò chút thôi."
"Hai đứa cứ coi như anh đang tán gẫu thôi nhé."
Giang Trình Tuyết chưa từng mường tượng ra viễn cảnh mình làm mẹ sẽ như thế nào. Cô không tài nào liên kết nổi hai chữ "làm mẹ" với bản thân mình.
Tuy nhiên cô lại rất thích những em bé mềm mại, bụ bẫm. Còn về chuyện sinh con, khi đã kết hôn rồi, cô cũng chẳng hề có ý định sống cuộc sống gia đình không con cái, với Kỷ Duy Đông cũng không còn cảm giác gượng gạo nữa, nên chuyện con cái sớm muộn gì cũng sẽ có thôi.
Kỷ Duy Đông từ đầu đến cuối vẫn luôn đặt một tay lên người Giang Trình Tuyết.
Giang Trình Tuyết đã quá quen với điều đó.
Kỷ Duy Đông lịch sự thảo luận với Thi Lập Quả: "Anh chị có người trông trẻ phụ giúp mà vẫn bận rộn lắm sao?"
Thi Lập Quả gật đầu, cười khổ: "Dù sao cũng là con ruột mình sinh ra, con khóc quấy thì không thể nào phó mặc hoàn toàn cho người làm được."
"Tùng Quân lại có tinh thần trách nhiệm cao, cái tính cầu toàn của cô ấy mà nổi lên thì chuyện của con cái còn quan trọng hơn cả bản thân cô ấy nữa."
Đôi mắt Giang Trình Tuyết đảo quanh, nhớ lại những chuyện ngày trước, chị gái cô vốn luôn là người như vậy. Cô ngẩng lên nói: "Anh rể, anh nhất định phải phụ giúp chị nhiều vào nhé, đó cũng là con của anh cơ mà."
Thi Lập Quả đáp lời ôn hòa: "Đương nhiên rồi."
Sau khi Thi Lập Quả rời đi.
Giang Trình Tuyết bĩu môi.
Kỷ Duy Đông đúng là đồ giả tạo.
Ngoài mặt thì nói hay lắm, nhưng sau lưng đã sớm nài nỉ cô "Có thể không uống thuốc tránh thai nữa được không".
Nói tóm lại, anh chỉ muốn chiếm dụng quyền sinh sản mà cô ban cho với tư cách là người chồng.
Còn thời điểm nào mới sử dụng cái quyền đó thì lại là một chuyện khác.
Kỷ Duy Đông hiện tại hoàn toàn không có hứng thú với việc sinh con.
Trước đây anh muốn có con, một phần lý do tồi tệ là để trói buộc Giang Trình Tuyết lại bên mình.
Bây giờ thì khác rồi.
Đứa trẻ sinh ra sẽ giống như một "kẻ thứ ba" vậy.
Vì chuyện mãi chưa chịu sinh con, Kỷ Duy Đông không ít lần bị Kỷ Anh Huy mắng vốn.
Kỷ Anh Huy tinh ý nhận ra tình cảm của đôi vợ chồng trẻ rất tốt, Giang Trình Tuyết cũng không còn trốn tránh Kỷ Duy Đông nữa. Lòng khao khát được bế chắt nội của ông cụ đã bay vút lên tận vũ trụ rồi, thế mà Kỷ Duy Đông vẫn nhất quyết không đưa ra một lời hứa hẹn cụ thể nào về chuyện sinh con đẻ cái.
Kỷ Anh Huy không thể chịu đựng thêm được nữa, đành cử cả cô của Kỷ Duy Đông làm gián điệp.
Cô ấy lén kéo Giang Trình Tuyết ra một góc, thì thầm dò hỏi xem có phải Kỷ Duy Đông bị yếu sinh lý hay không.
Nếu quả thực có vấn đề thì phải lo chạy chữa sớm. Y học thời nay phát triển nhường này, nhà họ Kỷ tiền tài lại đong bằng núi, làm sao có chuyện bó tay vô phương cứu chữa được.
Giang Trình Tuyết cười lăn cười bò trên sofa. Cô mở ứng dụng ghi âm trên điện thoại lên: "Cô ơi cô, cô nói lại lần nữa đi, cô bảo Duy Đông bị làm sao cơ?"
Bị cô cháu dâu chọc ghẹo, cô của Kỷ Duy Đông đỏ bừng cả mặt, vội vàng giật lấy điện thoại của cô: "Cô đang nói chuyện nghiêm túc với cháu đấy."
Giang Trình Tuyết không chịu, vừa cười vừa lau nước mắt: "Cô ơi, cô lặp lại nguyên xi câu vừa nãy cô nói với cháu đi, nhanh lên cô."
Bà cô giằng lấy điện thoại của cô, hừ giọng: "Chết mất thôi. Cái con bé này. Cháu mà ghi âm lại cho Duy Đông nghe thật, lần tới gặp cô, mặt nó đen như than cho xem."
Tuy nhiên, cũng phải nói thêm một điều.
Đã có vài lần Kỷ Duy Đông đang hôn cô say đắm trên xe, không kìm nén được cảm xúc, cộng thêm sự k*ch th*ch của môi trường bên ngoài, anh đã dụ dỗ lừa gạt cô rồi cứ thế làm tới bến mà không dùng bao cao su.
Giang Trình Tuyết cũng chẳng xảy ra chuyện gì, phần vì có lẽ cô đã sử dụng thuốc tránh thai một thời gian dài, phần vì dạo đó cũng đang vào giai đoạn an toàn của chu kỳ.
Giang Trình Tuyết thực tình cũng không rõ, việc anh lạm dụng thuốc tránh thai kéo dài như vậy, liệu có gây ra di chứng hay tác dụng phụ gì nghiêm trọng hay không.
Tại Thượng Hải, nhờ có Giang Cảnh Minh làm cầu nối, mảng kinh doanh của Kỷ Duy Đông mở rộng vô cùng suôn sẻ. Tập đoàn của anh nhanh chóng lọt top 100 doanh nghiệp đóng thuế lớn nhất khu vực, chen chân vào cuộc chiến khốc liệt với các tập đoàn nhà nước sừng sỏ. Tuy nhiên, do bản chất doanh nghiệp khác nhau nên anh cũng rất giỏi trong việc giấu đi sự sắc sảo của mình.
Bề ngoài, tập đoàn của anh có vẻ lép vế hơn, nhưng mỗi khi anh xuất hành làm ăn kín đáo, đều khiến giới thượng tầng của các doanh nghiệp nhà nước phải xôn xao. Đơn giản vì anh rót vào quá nhiều nguồn lực béo bở. Đôi khi rõ ràng là hợp đồng của bên B, nhưng anh lại được hưởng đãi ngộ của bên A.
Thỉnh thoảng, Giang Trình Tuyết nghe lỏm được anh bàn bạc công việc với thư ký. Vì là mạng lưới quan hệ ở Thượng Hải nên có vài cái tên cô cũng quen tai, liền hỏi: "Sao trước đây anh dùng tiền đập mà không hiệu quả?"
Kỷ Duy Đông nhìn cô, cười nhạt: "Vòng kết nối nào cũng có tính bài ngoại cả. Có dự án tốt, sao họ lại phải chia cho một kẻ ngoại đạo?"
"Thêm vào đó, thời gian đầu mới làm quen, rất nhiều dự án không thể chờ đợi lâu được."
Từ khi quen biết Triệu Hi Đình, Kỷ Duy Đông dần dần len lỏi vào tầng lớp tinh hoa quyền lực tối cao ở đại lục.
Một khi đã được đả thông quan hệ, mọi rào cản cản bước anh ở đại lục đều bị phá vỡ.
Tất nhiên, Triệu Hi Đình cũng chẳng phải loại người hiền lành gì, những mối quan hệ anh ta nắm trong tay tuyệt đối không dễ dàng phơi bày ra hết.
Phần lợi ích đáng lẽ thuộc về anh ta, anh ta nhất định phải giành lấy. Những khoản đầu tư béo bở trong giới làm ăn Hong Kong, anh ta cũng chẳng chịu buông tha.
Hai bên chạm trán nhau, cùng nhau mở rộng lãnh thổ. Trong chuyện lợi ích, cả hai đều ngầm hiểu sẽ gạt bỏ tình nghĩa sang một bên. Tuy nhiên, chính cái sự rành rọt này lại làm nên mối quan hệ hợp tác vững chắc nhất.
Có điều, Yên Thành là trung tâm đầu não của quyền lực, khác biệt hoàn toàn với Thượng Hải.
Giao lưu ở đây là sự giao lưu thực thụ, không chỉ là những buổi nâng ly chúc tụng, uống không phải là rượu, mà là uống cho bề thế, cho thể diện. Đối tác muốn phô trương sự bề thế thì mình cũng phải đáp lễ bằng sự phô trương hoành tráng không kém.
Kỷ Duy Đông dĩ nhiên hiểu rõ điều này. Nếu anh phải đi tiếp khách ở đó, chắc chắn buổi tối sẽ không thể về nhà.
Không thể chịu đựng được việc phải xa cách Giang Trình Tuyết, anh bàn bạc với cô: "Cưng à, em đi Yên Thành cùng anh nhé."
Giang Trình Tuyết vừa sấy khô mái tóc buông xõa bồng bềnh: "Nhưng nếu em sang đó, lạ nước lạ cái, chẳng quen ai, chán chết đi được."
Ở Hồng Kông, ít ra cô còn được đi học, thiết kế này nọ.
Kỷ Duy Đông suy nghĩ một lát: "Anh nhớ là em có bạn bè ở Yên Thành mà. Trước đây em cũng chơi khá thân với bạn gái của anh Triệu nữa."
"Họ vừa từ Anh về đấy. Nghe nói cô ấy cũng không phải dân Yên Thành gốc, bạn bè ít ỏi, hai em có thể rủ nhau đi chơi chung mà?"