Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu
Chương 79: Một Lời Nói Dối Phải Bịa Hai Triệu Chữ Để Lấp Liếm
Khổng Linh Chi gật đầu, không nói nhiều.
Rất nhanh sau đó, hai tên tùy tùng xách hộp cơm đến, bày biện từng món lên bàn đá trong sân. Người đàn ông thì đã được khiêng đi, chỉ để lại vài tên lính canh chừng.
Bốn món mặn nhạt đủ cả, canh nóng hổi. Khổng Linh Chi xới một bát cơm, bắt đầu ăn ngon lành.
Bên cạnh, Du Bách Thảo thấy cô bình an vô sự cũng thở phào, cười hỏi: "Con bé này, sao tự mình ăn trước thế? Không lấy bát đũa cho sư phụ à?"
Khổng Linh Chi: "Con nếm thử xem mặn nhạt thế nào giúp sư phụ ạ."
Du Bách Thảo: "..."
"À không, con thử xem có độc không." Khổng Linh Chi húp ngụm canh: "Nhỡ có độc, sư phụ còn cứu được con, chứ sư phụ mà trúng độc thì con chịu c.h.ế.t."
Cô vừa ăn vừa gọi Lục Nhân: "Tiểu Lộc, lại đây ăn cùng đi."
"Tiểu thư, em là nô tỳ, sao dám ngồi cùng mâm với người?"
"Không sao đâu, ngồi xuống ăn đi."
Lục Nhân từ chối vài lần rồi cũng ngồi xuống ăn.
Đã ăn cùng Khổng Linh Chi nhiều lần nên hắn nắm rõ khẩu vị của cô, thỉnh thoảng lại lấy đôi đũa sạch gắp thức ăn cho cô.
...
Cơm nước xong xuôi, đám tùy tùng dọn dẹp. Khổng Linh Chi dựa vào ghế thiu thiu ngủ. Cả ngày hôm nay cô chỉ ngồi đọc sách trong sân, chẳng đòi về cũng chẳng đòi thêm tiền.
Đến tối, người đàn ông ho khan vẫy tay gọi cô lại: "Khổng cô nương, sáng nay vừa gặp ta đã thấy lạ, giờ nhìn kỹ mới rõ... Cô có thể cho ta biết, làm thế nào chỉ trong một đêm mà cô lại có được luồng nội lực thâm hậu thế này không?"
Khổng Linh Chi: "..."
Giờ ta bảo bị sét đánh, ông có tin không?
Sân viện im phăng phắc. Tim Lục Nhân thót lên tận họng, tay hắn vô thức đặt hờ lên thắt lưng.
Khổng Linh Chi thở dài thườn thượt: "Đã bị ngài phát hiện rồi thì ta cũng không giấu nữa."
Mọi người: "???"
Cô chắp hai tay sau lưng, mặt diễn sâu: "Mười năm trước, khi võ công đại thành, ta một mình xông pha giang hồ. Nhưng do chưa hiểu sự hiểm ác của lòng người nên trúng kế kẻ gian, trọng thương suýt c.h.ế.t, công lực mười phần mất chín... Mấy năm nay ta lặn lội tìm cách chữa trị, may mắn gặp được Thần y chữa khỏi vết thương cũ nên võ công mới phục hồi."
Nếu người nói câu này là một trung niên thì có lẽ mọi người còn tin.
Đằng này một cô bé mười mấy tuổi đầu, lại bảo mười năm trước võ công đại thành...
Mười năm trước cô ta mấy tuổi? Năm tuổi à?
Người đàn ông cũng thắc mắc y hệt: "Mười năm trước? Tức là lúc năm tuổi Khổng cô nương đã là cao thủ võ lâm?"
Khổng Linh Chi: "Chuyện này... biết đâu ta luyện võ từ trong bụng mẹ thì sao? Chẳng phải có cái gọi là 'tiên thiên chi khí' giúp người ta tiến bộ thần tốc đó ư?"
Người đàn ông gật gù: "Ra là vậy. Nhưng ta vẫn thắc mắc, cứ cho là năm tuổi cô đã võ công cái thế, nhưng làm sao cha mẹ cô đồng ý cho cô đi 'xông pha giang hồ'?"
Khổng Linh Chi: "..."
Đúng là một lời nói dối phải bịa thêm hai triệu chữ nữa để lấp l**m.
Cô nhanh trí: "A! Ta nhớ ra rồi, hồi đó ta bảo đi sang làng bên chơi với mấy đứa bạn, cha mẹ ta không hỏi nhiều."
Người đàn ông: "Ồ, vậy 'giang hồ' mà cô xông pha chính là cái làng bên cạnh?"
Khổng Linh Chi: "Cũng có thể là mấy cái gò đất gần đó nữa."
Người đàn ông: "Được rồi, cứ cho là cô nói thật. Nhưng ta chưa từng nghe ai mất hết nội lực mà lại khôi phục lại được như thế."
"Ơ... không có ai thật á? Không thể nào! Giang hồ rộng lớn thế kia, chắc chắn phải có người mất rồi lại có chứ!"
"Không có."
Qua lớp màn che, Khổng Linh Chi cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo của người đàn ông như con rắn độc đang trườn bò trên người mình.
Khổng Linh Chi: "Thôi được rồi, nãy giờ ta c.h.é.m gió đấy. Sự thật là thế này: tối qua trước khi đi ngủ, có một ông lão ăn mày đến xin cơm. Ông ấy bảo mình sắp c.h.ế.t rồi, muốn ăn bữa cơm nóng lần cuối. Ta bèn hâm nóng cơm canh mang cho ông ấy. Ông ấy vừa ăn vừa khóc, bảo đó là bữa cơm ngon nhất đời..."
Mọi người xung quanh đều vểnh tai lên nghe, tò mò xem cô định bịa chuyện gì tiếp.
"Rồi sao nữa?"
Khổng Linh Chi cảm thán: "Rồi ông ấy bảo muốn tặng ta một món quà để cảm ơn. Ta cứ tưởng quà của ăn mày thì cũng chỉ là cành cây, bông hoa hay mấy thứ đồng nát nhặt được, ai ngờ ông ấy bất ngờ chộp lấy mạch môn cổ tay ta, một tay ấn l*n đ*nh đầu ta..."
Cô ngừng một chút tạo kịch tính: "Ông ấy truyền hết sáu mươi năm công lực cho ta!"
Mọi người: "..."
Tuy biết thừa là điêu toa, nhưng không hiểu sao nghe cuốn phết.
Khổng Linh Chi: "Kể ra chẳng ai tin, nhưng đấy là sự thật! Truyền được một nửa thì ta không chịu nổi nữa, người như bị lửa thiêu. Lão ăn mày thở dài bảo: 'Ta cứ tưởng con là thiên sinh linh cốt, có thể tiếp nhận hết được chứ'."
Cô lại dừng.
Mọi người đang nghe hăng say, ruột gan cồn cào muốn biết "thiên sinh linh cốt" là cái gì, lời lão ăn mày có ý gì.
Người đàn ông cũng hỏi: "Sao không kể tiếp?"
Khổng Linh Chi cười e thẹn: "Hết rồi ạ. Ngài hỏi nội lực ta ở đâu ra thì đấy, do một lão ăn mày lạ mặt tặng cho."
Du Bách Thảo: "Lão ăn mày nói xong thì sao? Chẳng phải con bảo không chịu nổi nội lực à?"
Tất cả ánh mắt lại đổ dồn vào cô.
Khổng Linh Chi: "Lúc đó, mắt mũi mồm miệng tai ta, thất khiếu thì tứ khiếu chảy máu, nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, mắt thấy ta sắp bỏ mạng vì nội lực xung kích!"
Cô vỗ tay cái đét: "Muốn biết sự việc về sau thế nào, xin nghe hồi sau sẽ rõ!"
Mọi người: "!!!"
Tên tùy tùng giọng lanh lảnh rút ra một nén bạc: "Muốn thêm tiền chứ gì? Cầm lấy rồi kể tiếp!"
Khổng Linh Chi cất bạc đi: "Hồi trước kể đến đoạn ta sắp c.h.ế.t, lão ăn mày bèn điểm huyệt mấy cái lên người ta, rồi nhét cho ta một viên thuốc. Thuốc vừa vào bụng mát lạnh như băng, dập tắt ngay cơn nóng. Ta tỉnh lại nhưng mệt quá, mắt cứ díp lại."
"Bên tai loáng thoáng nghe lão ăn mày nói gì mà 'hẹn ước ba năm', 'chiến thần trở lại'. Lão định đi, ta vội túm lấy tay áo lão." Khổng Linh Chi trợn tròn mắt: "Mọi người biết kỳ lạ nhất là gì không? Rõ ràng lão mặc áo vải thô, nhưng sờ vào lại mềm mượt hơn cả lụa thượng hạng... cứ như mây trời do tiên nữ dệt ấy!"
Có người đã không kìm được hít hà một tiếng!
"Ta kéo lão lại, thều thào hỏi: 'Ông là ai?'. Lão đáp: 'Ta và con có duyên thầy trò trong một khắc'. Ta lại hỏi: 'Ông đi đâu?'. Lão bảo: 'Một khắc đã hết, duyên thầy trò đã tận, đừng hỏi tiền đồ'. Ta cuống lên hét: 'Sau này con tìm ông ở đâu?'. Lão không nói gì, chỉ vỗ vào gáy ta ba cái."
Mọi người hoàn toàn bị cuốn hút bởi câu chuyện lạ lùng này, còn hấp dẫn hơn mấy chuyện tài t.ử giai nhân nhiều.
Người đàn ông lên tiếng: "Sao cô không hỏi tại sao ông ta lại truyền công lực cho cô?"
Khổng Linh Chi: Hỏi hỏi hỏi, ông là 'mười vạn câu hỏi vì sao' à?