Khổng Linh Chi đáp: "Vì ta biết trên đời này có nhiều chuyện không có lý do, có những chuyện là bí mật riêng tư của người khác nên ta không tiện hỏi."
"To gan! Cô nói thế là ý gì? Cô đã nhận tiền..."
Khổng Linh Chi nhìn thẳng vào hắn: "Ta nhận tiền là để thử thuốc. Thuốc đã uống rồi, giờ ta thế nào không liên quan đến các người. Ta đâu có ký giấy bán thân, chẳng lẽ trưa nay ta ăn thêm hai bát cơm cũng phải báo cáo các người à?"
Khi không cười, gương mặt cô toát lên vẻ nghiêm nghị, lạnh lùng.
Người đàn ông giơ tay ngăn cản tên tùy tùng: "Khụ, ta chỉ tò mò hỏi thôi, cô không muốn nói thì thôi vậy."
Khổng Linh Chi cầm sách bỏ đi. Rõ ràng đã có nội lực nhưng dáng đi của cô vẫn nặng nề y hệt người thường.
Trưa hôm sau, Du Bách Thảo cuối cùng cũng chế xong viên Bách Hoàn Đan thứ hai. Cũng phải nhờ hoàng tộc giàu nứt đố đổ vách mới dễ dàng gom đủ hai phần nguyên liệu quý hiếm như vậy.
Viên t.h.u.ố.c đựng trong hộp ngọc dâng lên trước mặt người đàn ông. Ngay khi hắn định uống, Khổng Linh Chi đột ngột hỏi: "Ngài không sợ t.h.u.ố.c có độc à?"
Người đàn ông ho khan, không trả lời mà nuốt chửng viên thuốc, súc miệng xong thì một lúc sau nôn ra một ngụm máu.
Đám tùy tùng lập tức rút kiếm.
Du Bách Thảo vội nói: "Hắn nôn được m.á.u độc ứ đọng trong người ra là tốt! Thuốc có tác dụng mới thế."
Mọi người vừa thở phào nhẹ nhõm thì bất ngờ năm bóng đen lao vút qua tường rào vào sân.
Năm kẻ này, người cầm kiếm, kẻ cầm d.a.o găm, đồng loạt lao về phía người đàn ông đeo nón ngồi giữa sân!
Đám tùy tùng rút đao bảo vệ chủ nhân nhưng nhanh chóng bị hạ gục.
Chỉ còn một tên tùy tùng duy nhất đỡ được kiếm của đối phương, chính là Giáp Nhất - người hôm qua bị Khổng Linh Chi xin mất đao.
Một mình hắn chắn trước mặt tất cả thích khách.
Lục Nhân tay lăm lăm con d.a.o nhỏ, chắn trước Khổng Linh Chi. Hắn vừa giả vờ hét lên một tiếng sợ hãi rồi gọi: "Tiểu thư, chúng ta chạy thôi!"
Rất nhanh, nhóm thích khách chia ra hai người cầm chân Giáp Nhất, ba tên còn lại lao vào tấn công người đàn ông ngồi giữa.
Khi d.a.o kiếm của thích khách sắp đ.â.m xuyên người hắn, người đàn ông đột ngột vỗ tay lên thành ghế, cả người bay vút lên không trung, rút kiếm đ.á.n.h nhau tay đôi với ba tên thích khách.
Đám thích khách sững sờ nhìn nhau. Tên cầm đầu cười khẩy: "Trần Vương quả nhiên giỏi làm rùa rụt đầu, đến nước này vẫn không chịu lộ diện."
Người đàn ông kia đáp xuống đứng sau lưng Giáp Nhất. Giáp Nhất vung kiếm, rũ sạch m.á.u trên lưỡi kiếm: "Bớt nói nhảm, hôm nay lũ các ngươi đều phải c.h.ế.t ở đây."
...
Sau trận hỗn chiến, người duy nhất còn đứng vững là Giáp Nhất. Người đàn ông đóng giả Trần Vương ngồi trên ghế lúc nãy bị trọng thương, đang ngồi bệt dưới đất ôm vết thương.
Năm tên thích khách đều đã bỏ mạng.
Du Bách Thảo tiến lên sơ cứu cho người còn sống sót. Giáp Nhất tra kiếm vào vỏ: "Du thần y, phương t.h.u.ố.c Bách Hoàn Đan đã được trình lên Trần Vương. Những thứ ngài yêu cầu đang được kiểm kê trong phủ khố, có cần chuyển thẳng đến phủ của ngài không?"
"Cũng được." Du Bách Thảo gật đầu: "Sắp đến ngày giỗ nhà ta, ta cũng nên về rồi."
Khổng Linh Chi thầm cảm thán: Vị Trần Vương này cao tay thật, thảo nào cứ nằng nặc đòi xem Du Bách Thảo tận mắt chế thuốc.
Sân viện được dọn dẹp sạch sẽ, vết thương của tên thế thân cũng được băng bó xong. Giáp Nhất chuẩn bị đưa người rời đi. Trước khi đi, tên thế thân ghé tai Khổng Linh Chi hỏi nhỏ: "Võ công của cô rốt cuộc từ đâu mà ra?"
Khổng Linh Chi: "Ta bảo bị sét đánh, ngươi tin không?"
"Không tin! Chỉ có kẻ bị trời phạt mới bị sét đánh, không c.h.ế.t là may rồi chứ ở đó mà có nội lực."
Giáp Nhất ho khan một tiếng, tên kia vội vàng chạy theo.
Sân viện trở lại vẻ yên tĩnh vốn có, chẳng ai ngờ chỉ vài canh giờ trước nơi đây vừa xảy ra một trận c.h.é.m g.i.ế.c đẫm máu.
Du Bách Thảo ngồi phịch xuống ghế, đ.ấ.m lưng thùm thụp: "Haizz, mệt c.h.ế.t đi được, cuối cùng cũng được nghỉ ngơi."
Lục Nhân chạy lại rót trà cho hai người. Du Bách Thảo nhấp ngụm trà rồi hỏi: "Đồ đệ ngoan, sao không lại rót trà cho sư phụ?"
Khổng Linh Chi: "Thầy trò ta chỉ có duyên ba ngày, giờ duyên đã tận."
Du Bách Thảo: "..."
"Không phải chứ, hôm qua con còn gọi ta là sư phụ ngọt xớt mà!"
Khổng Linh Chi: "Nếu ngài thấy thiệt thì có thể gọi lại con một tiếng."
Du Bách Thảo: "..."
Ông quay sang Lục Nhân: "Ngươi chắc chắn biết chuyện về Trần Vương đúng không? Kể cho ta nghe đi!"
"Khụ, ta chỉ biết chuyện giang hồ, không quan tâm chuyện triều đình."
Du Bách Thảo than thở: "Chậc, lúc chưa giải độc thì một câu tiền bối hai câu tiền bối, giờ hết giá trị lợi dụng thì bảo không quan tâm chuyện triều đình. Đồ đệ à, con có tò mò không?"
"Con không tò mò." Khổng Linh Chi ngáp dài: "Con có biết Trần Vương là ai đâu, quan tâm làm gì cho mệt."
"Thế con có muốn biết chuyện giang hồ không?" Du Bách Thảo không muốn cô về sớm thế, ông còn muốn moi tin tức từ Lục Nhân mà.
"Không muốn biết." Khổng Linh Chi hành lễ: "Tiền bối, muộn rồi, ngài nghỉ ngơi sớm đi ạ."
Nói rồi cô vội vã bỏ đi, Lục Nhân lầm lũi theo sau.
Về đến cửa nhà, Khổng Linh Chi bám vào gốc cây nôn khan.
Là một "con dân" thời hiện đại, tuy xem phim hành động nhiều nhưng chứng kiến cảnh c.h.é.m g.i.ế.c m.á.u me be bét tận mắt thế này vẫn khiến cô buồn nôn kinh khủng.
Lục Nhân bưng nước ấm ra: "Uống chút đi."
Cô súc miệng, uống vài ngụm nước mới thấy đỡ hơn.
Lục Nhân: "Thấy chưa? Giang hồ là thế đấy, tanh mùi m.á.u và đáng sợ, chứ không thú vị như cô tưởng tượng đâu. Đừng tưởng có tí võ công là ngon, mấy tên thích khách vừa rồi võ công chẳng kém cô đâu, thế mà c.h.ế.t sạch cả đấy."
Hắn cố tình dọa cô để cô bỏ cái mộng giang hồ đi, cứ an phận làm lang trung sống yên ổn cho lành.
Khổng Linh Chi hít sâu một hơi: "Lục huynh, mai mua cho ta mấy con thỏ nhé."
"Cô lại định chế độc à?"
"Ta muốn luyện tay nghề."
Cảnh tượng hôm nay khiến cô nhận ra mình vẫn chưa phải một bác sĩ ngoại khoa đủ bản lĩnh.
Phải tăng cường thực hành lâm sàng thôi, chứ sau này phẫu thuật cho người thật mà cũng buồn nôn thế này thì hỏng bét.
Bắt đầu từ việc giải phẫu thỏ vậy.
...
Hôm sau Khổng Linh Chi không ra ngoài, Lâm thị yên tâm hẳn, nhìn con gái đọc sách một lúc rồi quay sang may vá. Lục Nhân lấy cớ về quê thăm nhà, thực ra là đi tìm Du Bách Thảo.
Gần trưa, nắng bắt đầu gắt thì Giả tiểu thư cùng nha hoàn đến.
"Khổng cô nương." Sắc mặt Giả tiểu thư khá tốt, còn mang theo quà: "Đây là điểm tâm đầu bếp nhà ta làm, cô nếm thử xem."
"Đa tạ!"
Giả tiểu thư ngồi xuống, quen tay đưa cổ tay ra. Khổng Linh Chi bắt mạch rồi dùng mắt quét kiểm tra: t.h.a.i nhi phát triển bình thường, mạch tượng ổn định.
"Mấy hôm nay ta đến tìm nhưng cô không có ở tiệm, đi khám bệnh à?"
"Vâng, cũng đại loại thế."
Giả tiểu thư lại hỏi: "Ta nghe nói dạo trước cô đi đỡ đẻ cho người ta?"
"Vâng."
"Vậy đến lúc ta sinh, cô có thể đến đỡ đẻ cho ta không?"