Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 78: Lang Băm Bị Sét Đánh

Lục Nhân toát mồ hôi lạnh, đưa tay quệt trán: "Đúng vậy, vừa nãy ta thấy cô ấy giơ cao thanh đao xin của Trần Vương hồi chiều, rồi một tia sét 'k-rắc' một cái từ trên trời đ.á.n.h thẳng vào thanh đao truyền xuống người cô ấy..."

Nhớ lại cảnh tượng đó, Lục Nhân thầm nghĩ: Con lang băm này rốt cuộc đã làm bao nhiêu chuyện thất đức mà để ông trời ngứa mắt đến độ phải đ.á.n.h sét xuống thế này?

Du Bách Thảo: "Ngươi vừa nhắc đến Trần Vương? Là cái tên che mặt ấy hả?"

"Phải."

Du Bách Thảo khó hiểu: "Không đúng, ta từng gặp Trần Vương ở kinh thành, còn đích thân bắt mạch cho hắn, giọng nói cũng không giống..."

Lục Nhân hắng giọng, tránh ánh mắt của ông: "Ngài đã gặp Trần Vương thì chắc cũng nghe danh tiếng của hắn. Mấy năm nay hắn cai quản Lục Đường, chuyên xử lý những việc đen tối cho triều đình, đắc tội không ít người. Nghe nói ngày nào cũng có người ám sát hắn."

"Ta biết chứ, hắn còn bị ghét hơn cả ngươi. Mấy kẻ truy sát ngươi chỉ là tức khí muốn dạy dỗ ngươi một trận, còn kẻ đi g.i.ế.c hắn toàn là sát thủ chuyên nghiệp lấy mạng đổi mạng."

Đừng thấy hắn ngồi kiệu để người ta khiêng mà coi thường, võ công hắn cực cao, ít nhất cũng là cao thủ nhất lưu, lại còn nuôi một đám cao thủ bên cạnh.

Mấy tên khiêng kiệu bên ngoài chỉ là người hầu, hộ vệ thực sự đều ẩn nấp trong bóng tối.

Du Bách Thảo tò mò về vị Trần Vương này, bèn hỏi: "Thế ngươi chắc biết nhiều chuyện về hắn lắm nhỉ? Giang hồ đồn đại hắn là... đoạn tụ, có thật không?"

Lục Nhân: "Du tiền bối! Giờ là lúc bàn chuyện Trần Vương sao? Hắn cong hay thẳng thì liên quan gì, quan trọng là Khổng Linh Chi kìa! Cô ấy sẽ không tỉnh lại nữa sao?"

Du Bách Thảo ném cho hắn cái nhìn trấn an: "Yên tâm, lão phu bảo đảm không quá một ngày con bé sẽ tỉnh. Lần này là trong cái rủi có cái may, nó thực sự có võ công rồi. Nhìn cường độ nội lực này, ít nhất cũng phải là cao thủ nhị lưu."

Lục Nhân hít sâu một hơi: "Nhị lưu?" Hắn chỉ tay lên trời: "Chỉ bị sét đ.á.n.h một cái mà thành cao thủ nhị lưu?"

Ông trời ơi, ông bất công quá đấy! Người khác khổ luyện mấy chục năm, không có kỳ ngộ thì cũng chỉ đến mức nhị lưu, dựa vào đâu mà cô ta bị sét đ.á.n.h cái là thành cao thủ?

Du Bách Thảo vuốt râu: "Nói đi cũng phải nói lại, công lao thuộc về viên Bách Hoàn Đan kia. Ngươi vốn nội lực thâm hậu nên có thể không cảm nhận rõ, chứ Bách Hoàn Đan ngoài giải độc cứu mạng còn giúp tăng cường nội lực nữa."

Lục Nhân: Con lang băm này số đỏ thật.

"Còn những chuyện khác thì lão phu cũng chịu. Nhưng giờ nội tức con bé đã ổn định, đợi nó tỉnh lại rồi ngươi tự hỏi nó đi."

Nói xong, Du Bách Thảo ngáp một cái: "Lão phu phải về gấp đây, kẻo Trần Vương lại tưởng lão phu bỏ trốn."

Lục Nhân đứng bên cạnh giường, không dám lại gần, nội tâm giằng xé dữ dội. Có nên ở lại canh chừng không? Nhỡ lát nữa nội lực cô ấy lại rối loạn thì mình còn giúp được.

Nhưng hắn là đàn ông con trai, ở trong phòng con gái người ta cả đêm thì ra thể thống gì?

Dù đây là lang băm, dù cô ta vừa bị sét đánh, thì hắn cũng không thể không màng đến danh tiết của người ta.

Thế là Lục Nhân đi ra ngoài, đóng cửa lại rồi ngồi khoanh chân canh ngay trước cửa. Ở trong phòng thì không tiện, chứ ngồi ngoài cửa thì chả sao cả.

Khổng Linh Chi tỉnh dậy, cảm thấy thần thanh khí sảng.

Cả người nhẹ nhõm, dễ chịu như vừa được mát-xa toàn thân, từng thớ thịt, khúc xương đều thư thái.

Cô nằm trên giường, lười biếng chẳng muốn dậy.

Từ lúc học y đến giờ, đã bao lâu rồi cô chưa được ngủ nướng đến khi tự tỉnh thế này?

Lâm thị tỉnh dậy thấy cổ hơi mỏi, dụi dụi mắt. Bà chợt nhớ hôm qua hình như thấy có bóng người trong sân nhà mình, vội chạy ra xem. Trong sân chẳng có ai, chỉ thấy cô bé nha hoàn Tiểu Lộc đang chăm chỉ làm việc.

"Phu nhân, người dậy rồi ạ?" Tiểu Lộc tuy dung mạo bình thường nhưng cười lên rất sảng khoái.

Lâm thị gật đầu: "Sao cháu dậy sớm thế?"

"Cháu đói quá nên tỉnh ạ." Tiểu Lộc gãi đầu ngại ngùng.

Lâm thị bật cười: "Thế để ta nấu nhiều cơm sáng chút nhé."

"Cảm ơn phu nhân!"

Lâm thị đến gõ cửa phòng con gái: "Linh Chi! Dậy học bài đi con."

Khổng Linh Chi mở cửa bước ra: "Mẹ."

Lâm thị ngẩn người. Hôm nay con gái bà trông... tươi tỉnh lạ thường, sắc mặt hồng hào.

Xem ra chuyện tối qua chỉ là bà nằm mơ thôi.

...

Thấy Khổng Linh Chi bước ra, Lục Nhân mới yên tâm. Tuy trong lòng đầy thắc mắc nhưng hắn vẫn cố nhịn.

Đến khi ăn xong, Lâm thị đi tán gẫu với hàng xóm, hắn mới lén lút lại gần Khổng Linh Chi.

"Khổng lang trung, hôm qua rốt cuộc là thế nào? Ta thấy cô bị sét đ.á.n.h trúng mà."

Khổng Linh Chi: "..."

"Chuyện này kể ra thì dài lắm."

Lục Nhân: "Cô có thể nói ngắn gọn."

Khổng Linh Chi liếc hắn: "Giờ ta cũng được tính là người trong giang hồ rồi nhỉ?"

"Tính."

"Trong giang hồ, võ công của một người quan trọng thế nào, sao có thể tùy tiện tiết lộ?"

Lục Nhân: "Thế làm sao cô mới chịu nói?"

Khổng Linh Chi ngẫm nghĩ: "Muốn hỏi võ công của ta, có phải ngươi nên khai báo võ công của ngươi trước không?"

Lục Nhân đáp không chút do dự: "Võ công của ta chẳng có gì đặc biệt, lợi hại nhất là khinh công, ngoài ra biết chút ám khí. Đánh trực diện thì ta chỉ ở mức nhị lưu thôi."

Cho nên muốn đối phó hắn rất đơn giản: dồn hắn vào không gian hẹp bắt đ.á.n.h trực diện. Dù hắn có tránh né giỏi đến đâu thì cũng có lúc kiệt sức.

Lần trước hắn trúng Vua Bách Độc cũng vì thế.

Khổng Linh Chi: "Võ công của ta cũng chẳng có gì đặc biệt, là cuốn bí kíp ngươi đưa, ta cứ tập theo là thành thôi."

"Đó là nội lực chí dương, hôm qua cô suýt bị thiêu c.h.ế.t cô quên rồi à?"

Lục Nhân khoanh tay, nhìn chằm chằm người đối diện: "Không muốn nói thì thôi, nhưng đừng coi ta là thằng ngốc."

Khổng Linh Chi thấy mình hớ, nhưng đã lỡ hứa rồi nên đành giải thích: "Chỉ có nội lực chí dương chắc chắn là c.h.ế.t, nên ta mượn chút ngoại lực, tạo ra một luồng nội lực chí âm trong cơ thể. Hai luồng nội lực một thuận một nghịch, cuối cùng đạt trạng thái cân bằng."

Lục Nhân: "!!!"

Cái quái gì thế?

Cô ta luyện ra hai luồng nội lực ngược chiều nhau trong cùng một cơ thể? Lại còn một chí dương một chí âm?

Con lang băm này chán sống rồi à?

"Cô..." Hắn định bảo "hay là cô đừng luyện nữa", nhưng nhìn vào đôi mắt ấy, hắn không thốt nên lời.

Người chưa từng có võ công có thể không quan tâm, nhưng đã bước chân vào con đường võ học, ai lại cam tâm từ bỏ nội lực của mình?

Có người thà c.h.ế.t chứ không chịu mất võ công.

Lúc này, tên tùy tùng lại đến: "Chủ nhân nhà ta mời cô qua."

Khổng Linh Chi mang theo y thư đi cùng. Đến nơi, cô tìm cái ghế ngồi xuống rồi bắt đầu đọc sách, vừa đọc vừa lầm rầm học thuộc.

Ngồi lỳ đến tận trưa, Khổng Linh Chi đứng dậy: "Xin hỏi, ở đây có bao cơm không? Không bao thì ta về nhà ăn rồi lại sang?"

Người đàn ông ho khan, phất tay một cái, tên tùy tùng lập tức chặn đường cô: "Cơm nước sẽ mang lên ngay, cô cứ ở đây đợi."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn