Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 77: Mượn Tí Điện Dùng Tạm

Khổng Linh Chi: "Ta muốn cái đó..."

Cô chỉ tay vào thắt lưng của một tên tùy tùng.

Tên kia ngẩn người, rồi sầm mặt lại: "Đừng bảo cô muốn cầu nhân duyên nhé?"

Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía Khổng Linh Chi. Lúc này họ mới sực nhớ ra cô là nữ nhi, lại còn là một nữ nhi dung mạo bị hủy hoại.

Người đàn ông tò mò hỏi: "Cô muốn gả cho thị vệ này của ta sao?"

"Không phải, ta chỉ muốn thanh đao bên hông hắn thôi." Khổng Linh Chi thấy thanh đao đó khác hẳn của những tên khác, trông có vẻ đáng tiền.

Tên thị vệ tháo đao xuống, cung kính dâng lên trước mặt người đàn ông.

"Mắt nhìn của cô khá đấy. Thanh đao này là ta thưởng cho hắn vì công cứu giá." Người đàn ông ho khan vài tiếng: "Giáp Nhất, ngươi có nguyện ý tặng đao cho cô ấy không?"

"Thuộc hạ nguyện ý!"

Sau đó, tên thị vệ trao đao cho Khổng Linh Chi, lùi lại vài bước rồi về đứng cạnh người đàn ông.

Khổng Linh Chi bảo "nha hoàn" ôm đao, còn mình cầm viên t.h.u.ố.c bỏ vào miệng, nhai ngấu nghiến rồi nuốt xuống.

[Đã sử dụng Bách Hoàn Đan phẩm chất Ưu tú]

...

Khoảng một khắc sau, d.ư.ợ.c lực bắt đầu tan ra. Cô cảm thấy trong bụng ấm áp, như có một dòng nước ấm đang len lỏi khắp cơ thể.

Lại qua hai khắc nữa, má cô ửng hồng, đầu bốc khói nghi ngút, cả người nóng như lửa đốt.

Khổng Linh Chi lo lắng: "Du tiền bối! Uống t.h.u.ố.c này vào có bị thiêu c.h.ế.t không đấy?"

Du Bách Thảo trừng mắt mắng: "Con ngốc à? Không biết công hiệu của t.h.u.ố.c mà dám uống, không sợ trúng độc c.h.ế.t à?"

Hồi lâu sau, ông mới nói tiếp: "Không sao đâu, t.h.u.ố.c này cùng lắm làm con bốc hỏa mấy ngày thôi."

Người đàn ông đợi thêm một canh giờ nữa rồi nói: "Vậy thì, phiền Thần y luyện thêm một viên nữa nhé."

Du Bách Thảo còn biết nói gì nữa, người ta mang cả d.ư.ợ.c liệu đến tận nơi rồi.

Khổng Linh Chi được thả về nhà. Cô lấy cớ buồn ngủ, chui tọt vào phòng nằm.

Cơ thể ngày càng nóng, luồng nhiệt đó như con thú hoang không tìm thấy lối thoát, chạy loạn xạ trong người cô.

Cô không tài nào ngủ được, uống mấy ngụm nước lạnh cũng chẳng ăn thua. Khi nhắm mắt lại lần nữa, cô chợt nhớ tới cuốn bí kíp võ công đã học thuộc lòng.

Trên đó nhắc đến những huyệt vị nào nhỉ?

Theo dòng hồi ức của cô, luồng nhiệt trong cơ thể bắt đầu men theo các huyệt vị mà di chuyển. Chẳng mấy chốc nó đã hình thành một lộ trình cố định, không cần cô điều khiển cũng tự động lưu chuyển.

Nhưng sự lưu chuyển này chẳng giúp cô dễ chịu hơn chút nào, ngược lại càng nóng hơn!

Lúc trước chỉ như bị lửa nướng, giờ thì như bị dí sắt nung.

Đỉnh đầu Khổng Linh Chi bốc khói trắng, nóng đến mức không nằm yên được, cô bật dậy định lao ra ngoài.

Cái đầu đang sốt hầm hập của cô chỉ muốn tìm chỗ nào lạnh lẽo mà nhảy vào cho mát.

Lục Nhân định hỏi thăm cô thế nào thì vội đỡ lấy cô. Khi phát hiện cánh tay cô nóng rực qua cả lớp áo, hắn cũng cuống lên.

"Cô bị sao thế?"

Khổng Linh Chi thở hổn hển: "Thần công! Ta luyện được rồi, mỗi tội nóng quá."

Lục Nhân: "???"

Cô luyện cái gì cơ?

Đừng bảo là cuốn bí kíp hắn đưa nhé?

Hắn dìu Khổng Linh Chi về giường, rồi ra sức lay cô: "Khổng lang trung! Mau dừng vận nội công lại! Dừng lại đi!"

Khổng Linh Chi: "Ta không dừng được! Nó cứ tự chạy mãi, ta không kiểm soát được."

Lục Nhân: "!!!"

Hắn vớ lấy ấm trà bên cạnh dội lên đầu cô, vừa dội vừa hét: "Cô... sao cô lại luyện bừa bãi thế? Đã bảo đó là nội lực thuần dương, nữ nhi không luyện được đâu! Nội lực này không dừng lại thì cô sẽ bị thiêu c.h.ế.t đấy!"

Khổng Linh Chi tỉnh táo lại đôi chút, giọng khản đặc: "Thế giờ làm sao?"

Lục Nhân nghiến răng: "Ta đi tìm Du tiền bối! Cô đợi đấy, ráng chịu đựng."

Hắn vừa đi khỏi thì Khổng Linh Chi bắt đầu chảy m.á.u cam. Cô quệt máu, nhìn vệt đỏ trên tay, cái đầu đang quay cuồng bỗng nảy ra một ý tưởng.

Nếu theo suy luận trước đây của cô, nội lực dương và nội lực âm di chuyển ngược chiều nhau, liệu có thể đạt được sự cân bằng, giải quyết tình trạng hiện tại không?

Nhưng giờ nội lực dương có rồi, nội lực âm đào đâu ra?

Đầu óc Khổng Linh Chi lúc này hoạt động hết công suất. Dòng điện! Trong cơ thể cô vốn dĩ đã có, giữa các tế bào đều tồn tại điện tử, cô hoàn toàn có thể mượn tạm một ít.

Nhưng não bảo mượn mà cơ thể chả có phản ứng gì.

Đúng lúc đó, bầu trời âm u bên ngoài vang lên tiếng sấm nổ đùng đoàng!

Khổng Linh Chi: "!!!"

Sấm sét!

Cô nhớ sự hình thành của sấm sét là do hiệu điện thế giữa các tầng mây tích điện, trên dương dưới âm, khi hiệu điện thế đủ lớn sẽ phóng điện.

Vậy thì, chỉ cần cô tạo một cột thu lôi đơn giản trên mặt đất là có thể hấp thụ một ít dòng điện.

Lúc này, để không bị thiêu c.h.ế.t, Khổng Linh Chi chẳng còn màng đến chuyện gì khác.

Cô lao nhanh ra tiệm thuốc, vớ lấy thanh đao vừa xin được. Chẳng biết nó làm bằng kim loại gì, nhưng chắc chắn là khối kim loại to nhất nhà cô rồi.

Khổng Linh Chi hít sâu một hơi, giơ cao thanh đao lên trời: "Ông trời ơi, cho con mượn tí điện dùng tạm!"

Sấm chớp ầm ầm nhưng chưa có tia sét nào đ.á.n.h xuống.

Khóe miệng Khổng Linh Chi bắt đầu ộc máu, cô gào lên: "Ông trời ơi! Cho con mượn tí điện, con thề sau này sẽ trả mà!"

Ngay lúc đó, một tia sét tích tụ đủ năng lượng đ.á.n.h thẳng xuống, dòng điện theo thanh đao truyền vào cơ thể Khổng Linh Chi.

Tóc cô dựng đứng lên, cả người cứng đờ, co giật liên hồi tại chỗ.

Nội lực dương trong cơ thể bắt đầu vận hành điên cuồng, còn dòng điện dưới sự điều khiển của cô dần hình thành một luồng nội lực khác ngược chiều. Hai luồng nội lực giao tranh nhưng không dung hòa, cuối cùng hai con ngựa bất kham cũng chịu bình ổn lại, cơ thể cô cũng thôi không còn bị thiêu đốt nữa.

Lục Nhân từ xa nhìn thấy cảnh tượng đó mà tim như muốn nổ tung.

Hắn lao như bay đến, ôm chầm lấy Khổng Linh Chi: "Khổng lang trung! Tỉnh lại đi! Cô đừng c.h.ế.t!"

Du Bách Thảo theo ngay phía sau cũng kinh hãi tột độ, vừa đau xót vừa vội vàng bắt mạch cho cô.

Khoan đã!

Hình như có gì đó sai sai!

Người lẽ ra nội tạng phải bị thiêu đốt nát bấy thì lại chẳng tổn hại gì mấy, mạch tượng ổn định, hơn nữa...

Tại sao trong người cô lại đột ngột xuất hiện một luồng nội lực mạnh mẽ thế này!

Du Bách Thảo kinh ngạc thốt lên: "Con bé không sao! Mau đưa nó về phòng."

Tiếng hét của Lục Nhân đ.á.n.h thức Lâm thị. Bà vừa mở cửa, chưa kịp nhìn rõ gì thì Du Bách Thảo đã lao tới điểm huyệt, đặt bà nằm lại lên giường.

...

Lục Nhân lo lắng tột độ, Du Bách Thảo bắt mạch lại lần nữa: "Kỳ lạ thật! Sao nội lực của con bé lại bình ổn thế này?"

"Sao cơ? Cô ấy khỏi rồi ạ? Thế sao cô ấy không tỉnh?"

Du Bách Thảo trầm ngâm: "Chắc là nhất thời chưa thích ứng được với nội lực quá mạnh nên ngất đi thôi, ngủ một giấc là tỉnh."

Lục Nhân: "Tiền bối đừng lừa ta. Môn võ công này ngài biết rõ mà, cô ấy là nữ nhi, dù thế nào cũng không thể luyện ra nội lực thuần dương được. Hôm qua ta nhớ rõ mồn một, trong người cô ấy không hiểu sao sinh ra nội lực thuần dương và cứ vận hành theo bí kíp mãi!"

"Ta không lừa ngươi, là thật đấy. Không tin ngươi thử hơi thở của nó xem, rất ổn định. Chỉ là bị nội lực quá mạnh đ.á.n.h ngất thôi." Du Bách Thảo chợt hỏi: "Vừa nãy ta nhìn không rõ lắm, hình như con bé bị sét đ.á.n.h à?"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn