Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 76: Phải Thêm Tiền!

Cách lớp nón che mặt, Khổng Linh Chi dường như nghe thấy người đàn ông khẽ cười một tiếng.

"Vàng bạc châu báu, cửa tiệm, điền sản hay d.ư.ợ.c liệu, Thần y cứ việc đề xuất."

Khổng Linh Chi quay sang nhìn Du Bách Thảo: "Sư phụ, người ta đã thành tâm muốn mua phương t.h.u.ố.c như thế, hay là mình bán cho họ đi ạ."

Du Bách Thảo thầm thở dài, nhưng không lập tức đồng ý. Ông không muốn để đám người này thấy cô đồ đệ này quan trọng với mình thế nào, kẻo sau này chúng lại lấy Khổng Linh Chi ra uy h.i.ế.p ông.

"Ở đây làm gì có chỗ cho con nói chuyện?"

Khổng Linh Chi tỏ vẻ sốt ruột: "Sư phụ! Người nhìn đám người này xem, đâu phải hạng dễ chọc. Người không thể vì một cái phương t.h.u.ố.c mà không cần mạng sống được! Cho dù sư phụ không tiếc mạng, nhưng đệ t.ử vẫn còn muốn sống mà!"

Du Bách Thảo trừng mắt, thổi râu mép: "Câm miệng! Con cũng là người có học, chẳng lẽ chưa nghe câu 'Uy vũ bất năng khuất' sao? Nếu ai đến dọa nạt mà ta cũng chịu thua thì ta sống còn ý nghĩa gì nữa?"

Hai thầy trò cứ thế kẻ tung người hứng cãi nhau ỏm tỏi.

Sau một hồi Khổng Linh Chi "tức giận" mắng Du Bách Thảo là kẻ m.á.u lạnh vô tình, cuối cùng ông cũng tỏ vẻ "động lòng", vẻ mặt đầy mệt mỏi: "Thôi được rồi, chỉ một lần này thôi đấy."

Khổng Linh Chi lập tức đổi sắc mặt, chạy lại đỡ ông đầy nịnh nọt. Bị ông hất tay ra cũng chẳng giận, lại sấn tới: "Sư phụ à, người tính xem đổi phương t.h.u.ố.c lấy cái gì đây? Đòi nhiều tiền vào, người có thể mua nhà ở tất cả các thành thị phồn hoa, đi đến đâu cũng có chỗ ở riêng, thế thì sướng biết mấy!"

Du Bách Thảo hừ mũi: "Đồ ngốc! Mua lắm nhà để làm gì? Ngủ thì cần bao nhiêu chỗ chứ? Thà mua ít d.ư.ợ.c liệu quý hiếm, cái đó mới truyền đời được."

Người đàn ông đối diện ho khan một tiếng: "Nếu nói về nơi có nhiều d.ư.ợ.c liệu quý giá nhất thiên hạ, chắc chắn phải là trong hoàng thất. Vì sức khỏe kém nên ta đã dự trữ cả một kho d.ư.ợ.c liệu quý, toàn bộ có thể tặng cho Thần y. Ngoài ra, ta tặng thêm một kho vàng bạc ngọc ngà, cùng một trang viên có suối nước nóng gần đây nữa."

Khổng Linh Chi hớn hở ra mặt: "Sư phụ! Kèo thơm thế này người còn giận dỗi gì nữa? Con thấy vị này cực kỳ có thành ý mua phương t.h.u.ố.c đấy ạ."

Người đàn ông lấy khăn chấm khóe miệng: "Những thứ đó ta đều sẵn sàng dâng tặng, chỉ là còn một việc muốn xin Thần y đồng ý."

Du Bách Thảo cau mày: "Còn việc gì nữa? Đừng có được đằng chân lân đằng đầu!"

"Yên tâm, ta sẽ không làm khó Thần y. Chỉ mong Thần y đừng truyền phương t.h.u.ố.c này ra ngoài. Ngoại trừ đệ t.ử này của ngài, nếu có người thứ ba biết được phương thuốc, ta chỉ đành tìm Thần y tính sổ thôi."

Khổng Linh Chi lập tức "nổi đóa": "Cái gì? Không cho bán cho người khác á? Ngài có biết sư phụ ta nghiên cứu phương t.h.u.ố.c này vất vả thế nào không? Mất bao nhiêu năm trời, quên ăn quên ngủ đến bạc cả đầu mới ra được, giờ ngài lại cấm bán cho người khác?"

Người đứng sau lưng người đàn ông định lên tiếng quát thì bị hắn giơ tay ngăn lại.

"Khổng cô nương, ta thực sự lo lắng cô sẽ truyền bá phương t.h.u.ố.c này rộng rãi... Dù sao ta cũng đã bỏ ra cái giá không nhỏ, không thể để phương t.h.u.ố.c này ai trong giang hồ cũng có một bản được, đúng không?"

"Nhưng ngài cũng không thể đối xử với sư phụ ta như thế! Nhỡ sau này sư phụ ta muốn nhận thêm đệ t.ử thì sao? Cũng không được dạy à?" Khổng Linh Chi bắt chước điệu bộ phất tay áo của Du Bách Thảo: "Đây là tâm huyết cả đời sư phụ ta..."

Ngay lúc Lục Nhân đã chuẩn bị sẵn sàng động thủ, thì cô đổi giọng, nói với vẻ mặt và giọng điệu cực kỳ hung hãn: "Phải thêm tiền!"

Người đàn ông vỗ tay cười: "Thần y, đồ đệ này của ngài thức thời hơn ngài nhiều đấy, biết đâu sau này danh tiếng còn vượt xa cả ngài."

Du Bách Thảo: "..."

"Được rồi, ta tặng thêm cho Du thần y mười cuốn y thư của Thái y viện, thành ý như vậy đã đủ chưa?"

Khổng Linh Chi nhanh nhảu: "Sảng khoái! Sư phụ, người đừng ngẩn ra đấy nữa, mau viết phương t.h.u.ố.c cho người ta đi."

Du Bách Thảo bất lực: "Hắn muốn tận mắt nhìn ta bào chế thuốc."

"Thế thì người mau làm đi." Cô quay sang người đàn ông cười nịnh nọt: "Nếu không còn việc gì của ta thì ta về nhé? Tiệm t.h.u.ố.c ngày nào cũng có bệnh nhân, không thể vắng người được."

"Không vội, mời Khổng cô nương đợi t.h.u.ố.c làm xong hãy đi."

Khổng Linh Chi tỏ vẻ do dự: "Chuyện này... Ngài làm ăn với sư phụ ta, chứ ta có cầm tiền của ngài đâu..."

Người đàn ông hất cằm, tùy tùng phía sau lập tức lấy một nén bạc đưa cho cô.

Khổng Linh Chi nghiêm giọng từ chối: "Đây không phải vấn đề tiền nong, tiệm t.h.u.ố.c của ta bận thật mà."

Đối phương lại móc ra thêm hai nén bạc.

Khổng Linh Chi: "Các người coi ta là loại người gì thế? Có tiền là mua được à?"

Mọi người: Chứ cô không phải à?

Tên tùy tùng lần này trực tiếp rút ra một thỏi vàng.

Khổng Linh Chi nhanh như chớp chộp lấy thỏi vàng nhét vào túi, rồi im thin thít đứng sang một bên.

Người đàn ông lẩm bẩm rất khẽ: "Đúng là không phải vấn đề tiền nong, mà là vấn đề tiền chưa đủ."

Thoáng cái đã hết buổi chiều, Du Bách Thảo lau mồ hôi trên trán: "Số t.h.u.ố.c này phải để đến sáng mai xử lý tiếp, hôm nay không xong được đâu."

Người đàn ông gật đầu, để lại vài tên tùy tùng canh gác rồi được kiệu đi.

Khổng Linh Chi cuối cùng cũng được tha về. Lâm thị đã nấu cơm xong đợi cô: "Lại đi khám bệnh à? Lần này là đỡ đẻ hay gì?"

"Dạ, có một tỷ tỷ trong người không được khỏe thôi ạ."

...

Lục Nhân cũng đói mềm người, bữa tối hắn quất sạch bốn bát cơm đầy, cộng thêm gần nửa nồi canh. Lâm thị ngẩn người nhìn hắn ăn, lẩm bẩm: "Thảo nào không lấy tiền công."

Ăn khỏe thế này, nếu còn phải trả lương nữa thì ai mà thuê nổi.

Ăn no xong Lục Nhân cũng không ngồi không, hắn chẻ đống củi nhặt được thành từng thanh đều tăm tắp, xếp gọn gàng trong kho củi, nhìn rất chi là ưng mắt.

Tối đến hắn ngủ lại trong tiệm thuốc. Vốn dĩ Lâm thị định kê giường trong phòng mình cho hắn ngủ tạm, nhưng hắn nhất quyết từ chối nên đành thôi.

...

Ngày hôm sau, tùy tùng lại đến "mời" cô, vẫn dùng một thỏi vàng. Cô nhận vàng rồi ngoan ngoãn đi theo.

Du Bách Thảo bận rộn cả ngày, đến chập tối mới dựa vào quy trình đã thuộc lòng hôm qua mà chế xong Bách Hoàn Đan.

Ông đặt viên t.h.u.ố.c vào hộp gấm bên cạnh: "Thuốc đã xong, toàn bộ quá trình luyện chế ngài cũng đã nhìn rõ."

Hộp t.h.u.ố.c được dâng lên trước mặt người đàn ông, nhưng hắn không uống ngay mà chỉ tay vào Khổng Linh Chi: "Phiền Khổng cô nương thử t.h.u.ố.c giúp ta."

Du Bách Thảo: "Nếu ngài không tin thì để lão phu thử, hà cớ gì phải làm khó một đứa trẻ?"

"Có việc đệ t.ử làm thay thầy."

Du Bách Thảo định nói thêm gì đó thì Khổng Linh Chi đã "nổi trận lôi đình": "Ngài có biết thử t.h.u.ố.c nguy hiểm thế nào không? Ta đang khỏe mạnh thế này, uống t.h.u.ố.c vào nhỡ sinh ra bệnh tật gì thì sao? Chỉ một thỏi vàng mà muốn ta bất chấp an nguy thử t.h.u.ố.c cho ngài à?"

Người đàn ông ngẫm nghĩ: "Một thỏi vàng không đủ, vậy cần bao nhiêu?"

"Đây không phải vấn đề vàng bạc!"

"Một trăm lượng?"

"Ta cầm nhiều vàng thế cũng chẳng có chỗ tiêu, lại còn bị người ta dòm ngó."

Người đàn ông im lặng. Tên tùy tùng bên cạnh bước lên: "Vậy cô muốn cái gì? Nói nhanh lên, đừng có lề mề."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn