Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 73: Cứ Bình Tĩnh Đừng Manh Động

Du Bách Thảo gật đầu: "Đúng là không nên có suy nghĩ không an phận. Vậy chữa khỏi bệnh thì mau chóng rời đi. Còn lão phu sẽ ở lại dạy dỗ con bé một thời gian."

Lục Nhân: "..."

"Tiền bối, ngài ở đây cũng lâu rồi, giang hồ đang lùng sục ngài khắp nơi, nếu họ tìm đến đây thì sẽ gây nguy hiểm cho cô ấy đấy."

Du Bách Thảo hỏi vặn lại: "Nói về nguy hiểm thì Giang thiếu hiệp kẻ thù đầy rẫy mới là mối nguy lớn nhất chứ?"

Lục Nhân: "Ta có mặt nạ dịch dung, ngài có không?"

Du Bách Thảo cười khẩy: "Mặt nạ che được mặt ngươi, nhưng kẻ có tâm ắt sẽ tìm ra tung tích ngươi. Lão phu khuyên ngươi nên đi sớm đi, đừng làm hại đồ đệ của ta."

Lục Nhân: Cô ấy đã nhận lời làm đệ t.ử ngài đâu. Với lại, một ông thầy tự mình tìm đến tận cửa như ngài, có phải lo chuyện bao đồng quá không?

...

Khổng Linh Chi mất ba ngày mới chế xong một viên Bách Hoàn Đan. Dùng sạch sành sanh chỗ d.ư.ợ.c liệu mới được có một viên, cô cẩn thận bưng đến trước mặt Lục Nhân: "Mau ăn đi."

Mấy hôm nay bị Du Bách Thảo đuổi khéo, giờ lại thấy cô giục giã, Lục Nhân không khỏi chạnh lòng: "Sao thế, ăn nhanh để biến cho lẹ à?"

"Ngươi không thấy khó chịu à? Ăn nhanh cho khỏi, đỡ phải ngày nào cũng thổ huyết ra nhà, mẹ ta lại phải đi lau."

Lục Nhân cầm viên thuốc, đang định bỏ vào miệng thì đột nhiên mấy tên hắc y nhân sát khí đằng đằng xông vào tiệm thuốc.

Đám người này khiêng một cỗ kiệu nhỏ, từ trong kiệu bước ra một người đội nón che mặt, được người dìu vào.

Họ đặt ghế cho hắn ngồi xuống. Hắn phất tay, tên tùy tùng bên cạnh lên tiếng: "Thần y Du Bách Thảo, chủ nhân nhà ta đến mời ngài khám bệnh."

Người nọ che kín mặt, chỉ thi thoảng ho khan vài tiếng yếu ớt.

Khổng Linh Chi cảm thấy tình hình không ổn, quay sang thấy Lục Nhân đang hóng hớt, cô bèn giật lấy viên t.h.u.ố.c trên tay hắn nhét tọt vào miệng hắn, rồi vuốt cổ bắt hắn nuốt chửng.

Lục Nhân: "!!!"

Cô muốn làm ta nghẹn c.h.ế.t à?

Hắn trợn mắt, đ.ấ.m n.g.ự.c thùm thụp. Khổng Linh Chi đưa bát nước, hắn uống ừng ực mới trôi cục tức và cục thuốc.

Hắn chỉ tay vào mặt cô, ánh mắt hung dữ: Cô cứ đợi đấy!

Khổng Linh Chi liếc hắn một cái, không thèm đáp.

Bên kia Du Bách Thảo đã bắt mạch cho người đàn ông kia được một lúc lâu. Ông hỏi thêm vài câu rồi trầm giọng kết luận: "Đây là độc từ trong bụng mẹ, hồi nhỏ lại mắc bạo bệnh, tuy dùng t.h.u.ố.c bổ duy trì mạng sống nhưng cơ thể ngài giờ như cái sàng thủng lỗ chỗ, thực sự khó mà chữa khỏi."

"Tuy nhiên..." Du Bách Thảo đổi giọng: "Lão phu có thể giúp ngài giải độc, sau đó từ từ bồi bổ thì cũng kéo dài thêm được vài năm tuổi thọ."

Lục Nhân nháy mắt ra hiệu với Khổng Linh Chi: Nghe thấy chưa? Thần y cái nỗi gì? Đến người này chữa không được, người kia cũng bó tay, cô học y thuật của lão ta làm gì có tiền đồ.

Khổng Linh Chi: Hắn uống t.h.u.ố.c xong bị hỏng não rồi à?

...

Người đàn ông kia khẽ thở dài, tiếng thở nhẹ bẫng nhưng lại rõ mồn một, như len lỏi vào tâm can người nghe.

"Ta nghe nói có một phương t.h.u.ố.c tên là Bách Hoàn Đan. Du thần y mấy hôm trước lại lùng sục mua d.ư.ợ.c liệu khắp nơi, trong đó có mấy vị trùng khớp với phương t.h.u.ố.c này. Liệu t.h.u.ố.c đó có chữa được cho ta không?"

Du Bách Thảo: "..."

Chữa được, nhưng ngặt nỗi phương t.h.u.ố.c đó đâu phải của ta.

"Thứ cho lão phu bất lực. Nếu ngài đã có phương t.h.u.ố.c Bách Hoàn Đan gì đó, sao không mau chóng bào chế mà dùng?"

"To gan!" Tên tùy tùng quát lớn, tay đặt lên chuôi kiếm, như muốn rút ra c.h.é.m Du Bách Thảo ngay lập tức.

Người đàn ông giơ tay ngăn lại, tên tùy tùng cúi đầu lùi lại một bước.

"Ngài là thần y nổi danh giang hồ, chắc hẳn biết Huệ Vương gia chứ? Trước khi lâm chung, ông ấy đã đốt bỏ phương t.h.u.ố.c nghiên cứu hơn mười năm, nhưng người nô tỳ thân cận đã lén lấy lại một nửa tờ giấy cháy dở đem về cho hoàng tộc..."

Ẩn ý trong lời nói của người đàn ông khiến Du Bách Thảo giật mình thon thót.

"Khụ khụ khụ..." Hắn lại ho khan, thuộc hạ vội dâng trà. "Vốn không định làm phiền ngài, nhưng ai bảo ngài lại ngươi mò ra được phương t.h.u.ố.c Bách Hoàn Đan, nên đành mặt dày đến xin một viên t.h.u.ố.c vậy."

Du Bách Thảo: "..."

Trong gian phòng nhỏ, hơi thở Lục Nhân trở nên dồn dập. Hắn không nhịn được nhìn sang Khổng Linh Chi. Chẳng lẽ cô ấy đã biết trước tên này đến vì Bách Hoàn Đan? Nếu không sao lại ép mình uống viên t.h.u.ố.c đó gấp gáp như vậy?

Lúc Du Bách Thảo đang trầm ngâm thì hai tên tùy tùng xông lên quát: "Kẻ nào? Ra ngay!"

Khổng Linh Chi bước lên chắn trước mặt Lục Nhân: "Ta là lang trung của tiệm t.h.u.ố.c này."

Người đàn ông ngước lên nhìn cô: "Vị này là đệ t.ử của Thần y sao?"

Du Bách Thảo bất đắc dĩ đáp: "Phải!"

"Không phải!"

Khổng Linh Chi chắp tay thi lễ rồi giải thích: "Ta và tiền bối đây có cùng quan điểm về y thuật, cảm thấy tâm đầu ý hợp nên kết giao bạn bè ngang hàng thôi."

Du Bách Thảo: "..."

"Ồ? Y giả trên đời ai chẳng muốn bái Thần y làm thầy, sao cô lại mạnh miệng thế?"

Khổng Linh Chi: "Nếu nhận ông ấy làm sư phụ, e rằng ngày sau có người dùng mạng ông ấy uy h.i.ế.p ta chữa bệnh, nên chi bằng không nhận, tốt cho cả hai."

Người đàn ông cười khẽ, vỗ tay tán thưởng: "Cô đã tự tin sau này sẽ vượt qua Thần y, vậy có dám thử chữa bệnh cho ta không?"

"Đương nhiên có thể."

Cô tiến lên bắt mạch. Mạch tượng quá phức tạp, cô thực sự không chẩn đoán nổi, đành bất lực buông tay: "Ta học nghệ chưa tinh, không chẩn ra được."

Người nọ quay sang nhìn Du Bách Thảo: "Thần y có chịu cứu ta không?"

Lúc này, thấy Khổng Linh Chi im lặng, Du Bách Thảo đành đáp: "Được, nhưng chỗ ta hết d.ư.ợ.c liệu rồi."

"Chẳng phải Thần y vừa mới mua t.h.u.ố.c sao?"

"Đúng."

"Vậy t.h.u.ố.c đó..."

Du Bách Thảo thở dài: "Cho người ta uống mất rồi."

Người đàn ông im lặng một hồi rồi nói: "Xin Thần y cứ kê đơn, cần t.h.u.ố.c gì ta sẽ cho tùy tùng đi lấy."

"Được!"

Du Bách Thảo viết đơn thuốc. Một tên tùy tùng cầm lấy, trình lên cho chủ nhân xem qua. Hắn gật đầu, tên tùy tùng lập tức cầm đơn t.h.u.ố.c lao đi như bay.

"Mấy ngày tới ta sẽ trọ ở gần đây, Thần y cần gì cứ sai bảo tùy tùng của ta."

Du Bách Thảo gật đầu. Đám tùy tùng khiêng người đàn ông rời đi.

Đợi người đi khuất, Khổng Linh Chi mới vỗ n.g.ự.c thở phào: "Hú hồn! May mà ta nhanh tay, không thì viên t.h.u.ố.c đó huynh đệ Lục Nhân đừng hòng mà được ăn."

Nghe giọng điệu của người đàn ông lúc nãy thì đích thị là người hoàng tộc, đối với dân đen làm gì có chuyện nói lý lẽ. Đến lúc đó hắn cướp t.h.u.ố.c đi, Lục Nhân đợi viên tiếp theo chẳng biết đến bao giờ.

Lục Nhân tâm trạng rối bời. Hắn muốn nói gì đó nhưng lại thấy lời cảm ơn quá nhẹ nhàng. Ân tình lớn như vậy, hắn không biết lấy gì báo đáp.

Du Bách Thảo hỏi Khổng Linh Chi: "Thân phận người đó cao quý, sao lúc nãy con không nói phương t.h.u.ố.c Bách Hoàn Đan là do con nghĩ ra?"

Khổng Linh Chi lắc đầu: "Không được, con giờ chưa thành Thần y, không muốn dính dáng đến mấy vị quý nhân kiểu này."

Cứ "núp lùm" mà phát triển, đừng manh động! Đợi cô thành Thần y rồi thì sợ gì mấy kẻ đó, đến lúc ấy chỉ có người ta phải cầu cạnh cô thôi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn