Lão lang trung làm bộ cao ngạo dạy đời: "Cô đã biết đỡ đẻ thì sau này cứ đi làm bà đỡ, cũng đủ kiếm cơm qua ngày."
Khổng Linh Chi đã rửa tay sạch sẽ, thu dọn đồ đạc xong xuôi, đeo hòm t.h.u.ố.c lên lưng. Cô chỉ gật đầu chào lão lang trung một cái hờ hững rồi quay người bỏ đi.
"Khoan đã." Lão lang trung gọi giật lại: "Lão phu có lòng tốt nhắc nhở cô, chữa bệnh không phải chuyện đùa, sơ sẩy một cái là c.h.ế.t người đấy."
Khổng Linh Chi vẫn đáp lại bằng giọng bình thản: "Đa tạ."
Thái độ này khiến lão lang trung tức anh ách, nghẹn họng không nói nên lời.
...
Khi Khổng Linh Chi về đến nhà thì Lâm thị vừa nấu cơm xong: "Về rồi đấy à, mau đi rửa tay đi. Hôm nay con đi đỡ đẻ có thuận lợi không?"
"Vâng, mẹ tròn con vuông ạ."
"Tốt quá rồi!" Lâm thị vui mừng lẩm bẩm: "Đỡ đẻ cho người ta là cứu mạng người đấy, chắc cũng tích được không ít công đức."
Ăn cơm xong, Khổng Linh Chi lấy giấy bút ghi chép lại toàn bộ quy trình đỡ đẻ hôm nay, đặc biệt là những lưu ý mà hệ thống nhắc nhở. Ghi nhớ kỹ, lần sau có đỡ đẻ tiếp thì không cần phải phụ thuộc hoàn toàn vào hệ thống nữa.
Lục Nhân nằm trên giường ở gian trong đợi cô đặt bút xuống mới lên tiếng: "Khổng lang trung, mấy thứ cô viết tốt nhất nên cất kỹ đi, kẻo bị người ta học trộm mất."
Thấy Khổng Linh Chi ậm ừ cho qua chuyện, Lục Nhân nhắc nhở: "Hôm nay ta đã xem qua ghi chép của cô, nhìn cái là hiểu ngay. Đã là tâm huyết cô mò ra thì nên cẩn thận bảo quản."
Khổng Linh Chi thuận tay nhét tập giấy dày cộp vào túi áo: "Thế này được chưa."
Cô chợt nhớ tới cuốn bí kíp võ công đang luyện dở: "Lục huynh, có một vấn đề ta mãi vẫn không hiểu."
"Về võ học à?"
"Phải. Ngươi bảo luyện nội công thì nội lực sẽ ngày càng thâm hậu. Nhưng luồng nội lực đầu tiên ấy, nó từ đâu mà ra? Trong sách chỉ viết cách vận khí qua các huyệt đạo... nhưng nếu không có tí nội lực ban đầu nào thì vận kiểu gì?"
Lục Nhân: "Đưa tay đây."
Khổng Linh Chi chìa tay ra, giọng đầy hào hứng: "Nhớ truyền nhiều nội lực một chút nhé, để ta cảm nhận cho kỹ."
Lục Nhân trừng mắt: "Nội tạng ta giờ nát như cái rổ rồi, cô còn bắt ta truyền nội lực? Cô muốn ta c.h.ế.t à?"
"Không truyền nội lực thì bắt ta đưa tay làm gì? Ngươi cũng biết bắt mạch à?"
Lục Nhân: "Ý ta là, nội lực ban đầu xuất phát từ tay."
Khổng Linh Chi nhìn chằm chằm vào bàn tay mình, ngẩn người ra.
"Người luyện võ đều bắt đầu từ ngoại công. Quyền pháp, chưởng pháp, kiếm pháp hay cước pháp đều được, nhưng thường vỡ lòng cho trẻ con thì bắt đầu luyện từ tay."
"Luyện khoảng một năm rưỡi, kết hợp ngâm t.h.u.ố.c thì sẽ sinh ra chút nội lực, lúc đó mới luyện kết hợp trong ngoài. Nếu không có t.h.u.ố.c ngâm, ăn uống lại kham khổ thì chẳng biết bao giờ mới có nội lực."
Nói cho cùng: “nghèo học văn, giàu học võ", không có chút gia sản thì đừng hòng luyện ra trò trống gì.
Khổng Linh Chi gật gù: "Ra là thế."
Vậy là việc sinh ra nội lực đúng là cần ngoại lực k*ch th*ch. Trong đầu cô bắt đầu nảy số về cách chế tạo pin sinh học.
Hình như cần khoai tây, không biết ở đây có khoai tây không nhỉ.
...
Hôm sau, lão thái thái mang trứng gà đến tiệm t.h.u.ố.c biếu. Khổng Linh Chi từ chối mãi không được đành nhận lấy. Lão thái thái cảm ơn rối rít, khen cô nức nở, ra khỏi cửa gặp hàng xóm lại tiếp tục ca ngợi cô lên tận mây xanh, khiến Khổng Linh Chi cũng thấy ngại.
Lại qua một ngày nữa, Du Bách Thảo mang d.ư.ợ.c liệu trở về.
Ông đeo cái hòm t.h.u.ố.c to đùng, râu tóc bạc phơ mà bước đi nhẹ tênh như gió thoảng. Khổng Linh Chi nhìn mà thèm rỏ dãi.
Luyện võ lợi thế thật đấy, lại còn trẻ lâu nữa chứ.
Thử hỏi có phụ nữ nào cưỡng lại được sự cám dỗ của việc trẻ mãi không già? Đừng nói phụ nữ, đàn ông cũng mê tít ấy chứ!
Lục Nhân liếc mắt là thấu tâm can cô, hắn hắng giọng: "Ta cũng biết vài bộ kiếm pháp cơ bản, nếu cô muốn học, đợi ta khỏe lại, ta có thể..."
Hắn còn chưa nói hết câu, Khổng Linh Chi đã tíu tít rót trà mời Du Bách Thảo: "Tiền bối, ngài luyện võ công gì thế ạ? Có thể truyền thụ cho người ngoài không?"
Lục Nhân: "..."
Cái mớ võ mèo cào của lão già Du Bách Thảo dạy đệ t.ử chỉ tổ làm hỏng người ta.
Hơn nữa, một cao thủ sờ sờ ra đây không hỏi, mắt Khổng lang trung có vấn đề à?
Du Bách Thảo giao hòm t.h.u.ố.c cho Khổng Linh Chi. Cô mang ra sân sau bào chế. Cách làm Bách Hoàn Đan hơi phức tạp, nhiều vị t.h.u.ố.c cần phải nấu riêng.
Trong tiệm, Du Bách Thảo nhấp ngụm trà: "Ngươi có biết lai lịch của Bách Hoàn Đan này không?"
Cái này thì Lục Nhân chịu c.h.ế.t.
Du Bách Thảo chỉ nói một câu rồi thong thả uống trà, làm Lục Nhân sốt ruột không chịu được: "Xin tiền bối giải thích giúp."
Du Bách Thảo nhếch mép, vuốt râu: "Ngươi đã nghe nói về vị Thần y cách đây một trăm năm chưa?"
"Ông ấy à? Mấy người kể chuyện hay nhắc đến lắm!"
Tên thật của vị Thần y đó Lục Nhân không nhớ, chỉ nhớ mang máng câu chuyện về ông ta.
Nghe đồn ông vốn là con cháu hoàng tộc, nhưng do đấu đá trong hậu cung nên từ nhỏ đã ốm yếu, uống t.h.u.ố.c thay cơm, đương nhiên vô duyên với ngai vàng. Sau đó không biết kiếm đâu được cuốn sách y, ông dùi mài kinh sử quên ăn quên ngủ.
Trong cung có nhiều nô tỳ thân phận thấp hèn, ông lấy họ làm đối tượng thực hành chữa bệnh, lại thường xuyên đến Thái y viện trao đổi với các thái y nên y thuật ngày càng cao siêu.
Sau này có kẻ bỏ độc không màu không mùi vào thức ăn của Hoàng đế. Hoàng đế hôn mê bất tỉnh, chính ông là người phát hiện ra độc và cứu sống Hoàng đế. Vì thế ông được phong Vương, ban cho ba tấm kim bài miễn tử, trừ tội phản nghịch tru di cửu tộc ra thì tội gì cũng được miễn.
Nhưng vị Vương gia này lại khao khát cuộc sống tự do nơi giang hồ nên đã rời kinh thành đi ngao du tứ hải, cứu giúp biết bao người.
Du Bách Thảo thở dài: "Bách Hoàn Đan này, nghe nói là do ông ấy nghiên cứu ra để chữa bệnh cho chính mình. Nhưng bỏ công nghiên cứu bao năm vẫn không thành, đến khi tìm ra phương t.h.u.ố.c thì bệnh đã vào xương tủy, t.h.u.ố.c tiên cũng chẳng cứu được nữa."
Lục Nhân: Thảm thật sự.
"Có người bảo ông ấy giận quá nên hủy mất phương thuốc, cũng có người bảo ông ấy đã gửi phương t.h.u.ố.c về cho hoàng thất." Du Bách Thảo ngừng một chút, ánh mắt hướng về phía cửa sau, nơi Khổng Linh Chi đang bào chế thuốc.
"Biết đâu, tổ tiên con bé có liên hệ gì đó với vị Vương gia kia."
Lục Nhân quả quyết: "Không thể nào! Ta đã điều tra rõ mười tám đời tổ tông nhà cô ấy rồi."
Du Bách Thảo: "..."
"Cha cô ấy chỉ là lang trung bình thường, mấy đời trước tuy không sống ở trấn Tiểu Trạch nhưng đều là người quận Hứa. Còn mẹ cô ấy, tổ tiên là dân chạy nạn đến đây, giờ vẫn còn một người đệ đệ, hoàn toàn chẳng dây mơ rễ má gì đến vị kia cả."
Du Bách Thảo: "Ngươi điều tra kỹ thế từ bao giờ vậy?"
Lục Nhân khựng lại.
"Ta... ta chỉ thuận miệng hỏi thôi, cô ấy kể thế."
"Ra là vậy."
Câu nói này lên bổng xuống trầm, hàm chứa nhiều ẩn ý.
"Du tiền bối! Ngài đừng nghĩ nhiều, dù sao cô ấy cũng là ân nhân cứu mạng ta, sao ta dám có suy nghĩ không an phận chứ?"