Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 71: Có Lấy Nhau Thai Không?

Sản phụ nói: "Mẹ, mẹ ngàn vạn lần đừng nói vậy. Từ ngày con gả về đây, mẹ đối xử với con như con gái ruột, các tỷ muội dâu trẻ trong vùng ai mà không ghen tị con có người mẹ chồng tốt như mẹ? Đây là phúc phận của con."

"Đó là do con chăm chỉ, tháo vát, việc trong việc ngoài đều vất vả cho con. Ta là bà già gần đất xa trời rồi, nếu không đối tốt với con thì còn ra thể thống gì nữa?"

Hai mẹ con vừa nói vừa ôm nhau khóc nức nở.

Khổng Linh Chi đứng ngoài cũng nghe loáng thoáng được vài câu.

...

Hơn một canh giờ trôi qua rất nhanh, sản phụ sắp sinh. Khổng Linh Chi hướng dẫn cô cách thở: "Lát nữa lúc bắt đầu sinh, tỷ hít sâu vào, đừng thở ra vội, nín hơi, dùng sức rặn, trong lòng đếm đến mười rồi hẵng thở ra..."

Cổ t.ử cung đã mở đủ mười phân, Khổng Linh Chi bảo sản phụ ngồi xổm trên giường, tay bám chặt thành giường: "Đừng la hét, đừng khóc lóc, phải dồn hết sức lực để sinh con!"

Giọng cô nghiêm nghị, sản phụ đang đau đớn tột cùng không thể suy nghĩ gì nhiều, theo bản năng bèn nghe theo lời cô răm rắp.

"Không cần vội, hít vào theo lời ta..."

Mẹ chồng ở bên cạnh đỡ con dâu để cô đỡ tốn sức, thỉnh thoảng lại bón cho cô vài thìa canh gà đã hầm kỹ.

...

Người chồng ở bên ngoài chờ đợi mòn mỏi. Đợi mãi mà không nghe thấy tiếng vợ, chỉ nghe tiếng cô nương trẻ tuổi kia nói chuyện, hắn bắt đầu sốt ruột đi đi lại lại.

Khổng Linh Chi nói vọng ra: "Không sao đâu, đừng nôn nóng, ngươi cứ nghỉ ngơi một lát đi. Sinh con là việc tốn sức, có phải đi vệ sinh đâu mà rặn cái là ra ngay được."

Trên mặt sản phụ thoáng hiện nụ cười. Nghe giọng nói bình tĩnh của cô nương trẻ tuổi này, trái tim đang căng thẳng của cô cũng thả lỏng đi nhiều.

Mẹ chồng cô là người từng trải, biết rõ từ lúc đau bụng đến lúc sinh con phải mất rất lâu. Có người đau cả ngày cả đêm, cũng có người rặn mãi không ra, cuối cùng đứa bé c.h.ế.t ngạt trong bụng...

"Dùng sức, nhưng đừng dùng quá sức. Nào, chúng ta thử lại lần nữa."

"Không sao, lần này đầu đứa bé đã xuống thấp hơn một chút rồi, cứ từ từ..."

Người chồng bên ngoài càng nghe càng thấy không ổn, lo lắng đến mức hận không thể xông vào. Hắn hét lớn: "Mình ơi, mình thế nào rồi?"

Sản phụ đang định trả lời thì Khổng Linh Chi ngăn lại: "Đừng hét, để dành sức."

Mẹ chồng quát vọng ra: "Kêu cái gì mà kêu! Cút đi đun nước đi!"

Người chồng thầm nghĩ: Con ranh con này chắc chắn không biết đỡ đẻ. Cái gì mà 'thử lại lần nữa', 'đừng dùng quá sức'... Không dùng sức thì làm sao đẻ được? Sinh con mà còn thử đi thử lại được à?

Hắn cuống lên, mồ hôi vã ra như tắm. Một lát sau, hắn quay đầu chạy biến đi.

...

"Tốt lắm, đầu bé ra rồi, chậm thôi, đừng vội..." Khổng Linh Chi làm theo hướng dẫn của hệ thống, liên tục chỉ đạo sản phụ cách dùng sức, cách hít thở.

Bên ngoài, người chồng hớt hải dẫn một lang trung vào: "Mời ngài vào, vợ ta đang sinh."

Lão lang trung lấy ra một gói thuốc: "Mang đi sắc cho vợ ngươi uống, sẽ giúp sinh nhanh hơn."

"Vâng vâng!"

Bà mẹ chồng nghe tiếng động chạy ra, nhìn thấy lão lang trung thì chỉ muốn đập vỡ đầu con trai xem bên trong chứa cái gì.

Ngươi tìm ông lang này ngay từ đầu thì không nói, đằng này vợ ngươi đang đẻ dở rồi mới tìm đến. Mà cái lão lang trung này cứ đứng im như phỏng giữa sân, chốc chốc lại nhíu mày chứ có ý định giúp đỡ gì đâu, thế thì có tác dụng gì?

Bà chào hỏi xã giao với lão lang trung vài câu rồi vội vàng chạy vào phòng giúp đỡ.

Gần một canh giờ sau, đúng vào thời điểm quan trọng nhất, người chồng bưng bát t.h.u.ố.c đứng ngoài cửa sổ gọi với vào: "Mẹ! Mẹ cho vợ con uống bát t.h.u.ố.c này đi, uống xong là sinh nhanh ngay ấy mà!"

Mẹ hắn mắng: "Đang đẻ rồi! Ngươi đừng có làm rối thêm nữa."

"Mẹ..."

"Câm mồm!"

Người chồng bị mắng tối tăm mặt mũi. Lão lang trung trong sân cũng lấy làm khó hiểu: "Sao không nghe thấy vợ ngươi kêu la gì thế?"

Người chồng ngẫm nghĩ: "Có cô Khổng lang trung đang đỡ đẻ ở trong."

"Nó à?" Lão lang trung cười khẩy một tiếng, rồi gật đầu: "Cũng phải, nó là nữ nhi, làm việc này cũng tiện."

Tuy nhiên, rõ ràng ông ta chẳng coi Khổng Linh Chi ra gì, thậm chí còn có chút khinh thường: "Ngươi cứ mang t.h.u.ố.c vào cho vợ uống đi, đứa bé sẽ ra nhanh hơn đấy."

Người chồng lại mon men đến gần cửa sổ, nhưng lại bị mẹ mắng đuổi đi.

Lúc này trời bên ngoài đã sẩm tối. Khổng Linh Chi đến từ sáng, trưa chỉ húp bát cháo loãng rồi nhịn đói đến giờ. Lão thái thái định múc cho cô bát canh gà nhưng cô từ chối, thật sự ngại tranh phần ăn của sản phụ.

Lão lang trung cũng chẳng vội, cứ ngồi đó chờ. Đàn bà đẻ có khi mấy ngày mới xong, đây lại là con so, kiểu gì chẳng phải đến sáng mai.

Nào ngờ, chỉ hơn nửa canh giờ sau, trong phòng vang lên tiếng khóc oe oe của trẻ sơ sinh.

Khổng Linh Chi lóng ngóng xách ngược hai chân đứa bé lên, vỗ vào m.ô.n.g nó một cái. Đứa bé lập tức khóc toáng lên, tiếng khóc vô cùng vang dội.

Lão thái thái bên cạnh mừng rỡ khôn xiết. Cô trao đứa bé cho bà, lão thái thái nhanh tay dùng vải bọc kỹ lại.

Hai người đỡ sản phụ nằm xuống. Khổng Linh Chi kiểm tra tình trạng của cô, thấy vẫn bị rách tầng sinh môn một chút, đang cân nhắc xem có nên khâu vài mũi không.

Sản phụ thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy cả người nhẹ bẫng. Tuy vẫn còn đau nhưng không còn là cơn đau xé ruột xé gan như trước nữa. Trên mặt cô nở nụ cười yếu ớt: "Cảm ơn cô!"

"Tỷ nghỉ ngơi cho tốt nhé. Trong tháng ở cữ nhớ chú ý tĩnh dưỡng, không làm việc nặng, không đụng nước lạnh."

Khổng Linh Chi dặn dò thêm vài câu. Bên ngoài, người chồng nghe tiếng con khóc đã kích động đến trào nước mắt. Hắn quệt nước mắt hét to: "Ái chà, ta có con trai rồi! Mẹ! Mẹ mau bế cháu ra cho con xem với!"

Lão thái thái đặt đứa bé đã được lau rửa sạch sẽ bên cạnh mẹ nó, rồi quay sang dọn dẹp đống bừa bộn. Nhìn thấy khối thịt m.á.u me nhầy nhụa kia, bà hỏi: "Khổng lang trung, cái này cô có lấy không?"

Khổng Linh Chi: "???"

Cô lấy nhau t.h.a.i làm gì? Để nuôi cho lớn à?

Chợt cô nhớ ra, thứ này ở cổ đại hình như cũng là một vị thuốc?

Nhưng lúc nãy khi chạm vào, hệ thống không hề báo đó là d.ư.ợ.c liệu.

"Không cần đâu ạ, bà tìm chỗ chôn đi."

"Được."

Lão thái thái bưng cái chậu đi ra ngoài. Lão lang trung vội tránh xa vài bước. Người chồng đã vội vã lao vào phòng. Vợ hắn đang thiếp đi vì kiệt sức, hắn sung sướng ngắm nhìn đứa con trai bé bỏng không chớp mắt.

Khổng Linh Chi rửa ráy sạch sẽ, lại dặn dò lão thái thái thêm một số lưu ý: "Nếu tỷ ấy thấy khó chịu ở đâu thì nhớ đến tìm cháu, đừng để tỷ ấy chịu đựng một mình."

"Được được." Ánh mắt lão thái thái nhìn Khổng Linh Chi giờ đã khác hẳn.

Ban đầu bà cứ tưởng con bé này nói đỡ đẻ nghĩa là đứng bên cạnh chờ, hoặc kê vài thang thuốc. Ai ngờ nó đỡ đẻ thật, lại còn tận tình chỉ bảo con dâu bà cách rặn, cách thở từng chút một cho đến khi sinh xong, thậm chí còn dạy cả cách ở cữ nữa!

Thấy con trai cứ rúc trong phòng không chịu ra, bà quát lớn: "Còn không mau ra cảm tạ Khổng lang trung?"

Người chồng định đi ra thì vợ hắn kéo tay áo lại, chỉ vào cái tủ bên cạnh: "Cầm tiền đi, người ta vất vả chạy đi chạy lại, mai mình mua ít trứng gà mang sang biếu nữa."

"Ừ ừ." Người chồng lấy tiền, chia làm hai phần, một phần đưa cho Khổng Linh Chi, phần kia đưa đến trước mặt lão lang trung.

Lão lang trung hất tay: "Khỏi cần."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn