Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu
Chương 74: Giả Gái Chỉ Có 0 Lần Hoặc Vô Số Lần
Khổng Linh Chi viết lại toàn bộ quy trình bào chế thuốc: "Thời gian qua đa tạ tiền bối đã chỉ dạy. Phương t.h.u.ố.c này coi như quà tạ lễ của con."
Trong lòng Du Bách Thảo dâng lên cảm xúc phức tạp. Ông nhận ra cô bé này thực sự không có ý định bái sư, đến mức sẵn sàng tặng cả phương t.h.u.ố.c quý như Bách Hoàn Đan cho ông...
"Con có biết Bách Hoàn Đan quý giá thế nào không? Vị hoàng tộc vừa rồi, nếu con chữa khỏi cho hắn, chưa nói một bước lên mây, nhưng ít nhất cũng có chỗ dựa vững chắc, cuộc sống của hai mẹ con con sẽ dễ thở hơn nhiều."
Khổng Linh Chi thở dài: "Thôi đi ạ, con chỉ sợ cứu mạng xong người ta không biết lấy gì báo đáp lại đòi nạp con làm thiếp thì khổ."
"Ha ha ha, ra là thế." Du Bách Thảo không nhịn được cười.
Khổng Linh Chi chợt hỏi: "Tiền bối, ngài đi cứu người, đã bao giờ gặp trường hợp đòi lấy thân báo đáp chưa?"
Du Bách Thảo vuốt râu: "Đương nhiên là có. Thời trẻ ta cứu không ít cô nương, nhiều người nằng nặc đòi lấy thân báo đáp, có người còn lấy cái c.h.ế.t ra dọa, bắt ta phải giữ lại bên mình..."
Khổng Linh Chi: "Vậy giờ ở nhà ngài có mấy bà vợ?"
"Vợ ta mất sớm, giờ ta vẫn cô đơn lẻ bóng."
Khổng Linh Chi tò mò cực độ: "Ngài làm thế nào hay vậy?"
Du Bách Thảo vẻ mặt đắc ý: "Có lần ta cứu mạng một nha hoàn, cô ta sống c.h.ế.t đòi lấy thân báo đáp. Ta bảo đã có vợ, tình cảm mặn nồng, không nạp thiếp, cũng không nhận tỳ nữ. Cô ta lại bảo dù làm trâu làm ngựa cũng cam lòng. Tấm chân tình ấy ta sao nỡ từ chối, bèn bảo cô ta viết giấy bán thân."
"Cô ta không nói hai lời viết ngay giấy bán thân rồi điểm chỉ. Sau đó, ta dẫn cô ta đi." Du Bách Thảo đổi giọng: "Ta dẫn thẳng đến chợ buôn người, bán quách cô ta đi."
Khổng Linh Chi: Đỉnh của chóp! Không ngờ ngài lại là Thần y "lầy" như vậy!
Du Bách Thảo kể tiếp: "Lúc đó cô ta khóc lóc van xin, ta bảo: 'Là cô nói muốn làm nô tỳ báo đáp ta, giờ ta đang thiếu tiền, bán nô tỳ đi mua quà cho phu nhân, chắc chắn phu nhân sẽ vui lắm'. Sau đó, cứ gặp cô nào nằng nặc đòi theo, ta đều bắt viết giấy bán thân. Có cô nghe thế thì bỏ cuộc, có cô vẫn cố chấp thì ta mang đi bán thật."
Tất nhiên, lúc nào tâm trạng tốt, trước khi đến chợ ông sẽ hỏi lại lần nữa. Đa phần nghe thấy ông định bán người thật thì đều sợ mất mật, xin lại giấy bán thân rồi chạy mất dép.
Tính đến nay, ông mới bán có ba cô thôi.
Một cô là con vợ lẽ nhà phú thương, vừa bán xong thì được chuộc ngay. Hai cô kia thì ông không rõ tung tích.
"Ngài thật đáng khâm phục. Nhưng cách này e là con không dùng được rồi." Khổng Linh Chi có chút tiếc nuối.
"Phải, thời buổi này làm phụ nữ khổ lắm." Du Bách Thảo đã chứng kiến quá nhiều kiếp hồng nhan bạc mệnh.
Ông chỉ điểm thêm cho Khổng Linh Chi vài vấn đề y thuật rồi cầm phương t.h.u.ố.c rời đi.
Du Bách Thảo vừa đi, Lục Nhân bèn nhảy ra: "Khổng lang trung, cô lại cứu ta một lần nữa. Lần này ta suy đi tính lại, cuối cùng cũng nghĩ ra cách báo đáp cô."
"Ngươi nói thử xem nào."
"Ta có thể hướng dẫn cô luyện công, ngoài ra còn có thể làm hộ vệ cho cô một thời gian."
Khổng Linh Chi thở dài ngao ngán: "Lục huynh, ngươi muốn ở nhờ thì cứ nói toẹt ra đi. Cái tiệm t.h.u.ố.c bé tẹo này cần gì hộ vệ?"
"Có kẻ đang hận thù cô, nhỡ hắn làm hại cô thì sao? Có ta ở đây vẫn an toàn hơn."
Khổng Linh Chi nhìn hắn chằm chằm hồi lâu: "Nói thật đi, có phải ngươi hết tiền trả tiền trọ rồi không?"
Lục Nhân: "???"
Giang thiếu hiệp ta đây mà hết tiền á? Khinh nhau vừa thôi chứ!
"Ta chỉ cảm thấy tiền bạc không đủ để bày tỏ lòng biết ơn."
Khổng Linh Chi: "Chẳng phải trước đây ngươi bảo tặng ta quan tài với đất phong thủy sao?"
"..."
Lục Nhân: Lúc đó ta đâu biết cô chữa được thật? Tưởng cô c.h.é.m gió nên ta c.h.é.m theo cho vui thôi.
"Khụ, ta nghĩ kỹ rồi, chỗ đất phong thủy đó không hợp chôn phụ nữ đâu. Với lại quan tài phải đo ni đóng giày mới chuẩn, cô đang sống sờ sờ ra đấy tặng quan tài nó xui xẻo."
"Ngươi ở lại cũng được, nhưng sợ hàng xóm dị nghị."
Cô tuy không định lấy chồng nhưng cũng không muốn bị thiên hạ đàm tiếu suốt ngày.
"Chuyện nhỏ, ta cải trang thành nha hoàn là được, tiện thể giúp cô việc nhà luôn!"
Khổng Linh Chi nhìn Lục Nhân với ánh mắt kỳ quái.
Quả nhiên, giả gái chỉ có 0 lần hoặc vô số lần.
Bảo vệ cái gì chứ, ông anh này chỉ đang tìm cớ hợp lý để được mặc váy thôi!
Ánh mắt hắn ánh lên sự mong chờ khó tả.
Khổng Linh Chi do dự mãi mới khuyên: "Lục huynh, có những chuyện không nên cưỡng cầu."
Lục Nhân chột dạ: "Khổng lang trung hiểu lầm rồi, ta không có ý đó."
Khổng Linh Chi: "Đời người có những việc đã được an bài, sức người không thay đổi được." Ví dụ như sinh ra là đàn ông thì mãi là đàn ông thôi.
"Ta hiểu."
Nói xong câu đó, vẻ mặt Lục Nhân trở nên trầm trọng: "Khổng lang trung yên tâm, đợi dưỡng thương xong ta sẽ đi ngay."
...
Hôm sau, trong tiệm t.h.u.ố.c xuất hiện thêm một cô nha hoàn nhỏ. Khổng Linh Chi giới thiệu với Lâm thị là do dạo này bận quá nên thuê người giúp việc tạm thời, bao ăn ở, lương tháng 50 văn.
Lâm thị kéo con gái ra một góc thì thầm: "50 văn có ít quá không con? Mẹ thấy con bé cao to lực lưỡng thế kia, chắc làm được việc lắm. Trả rẻ thế người ta lại bảo mình keo kiệt."
"Không trả tiền cũng được ạ." Khổng Linh Chi chỉ tay vào đầu: "Đầu óc cô ấy hơi có vấn đề. Người nhà bảo chỉ cần cho ăn no, có chỗ che mưa che nắng là được."
Lâm thị vỡ lẽ: "Thế lúc nào rảnh con khám cho nó xem, chữa khỏi được cũng là công đức."
"Vâng, con cũng tính thế."
Đợi lúc Lục Nhân đi thì bảo là chữa khỏi bệnh rồi là xong.
Lục Nhân tỏ ra rất chăm chỉ, xách nước, quét sân, nhóm lửa nấu cơm. Chỉ đến khi Lâm thị mang quần áo ra giặt, hắn mới "phát bệnh", chạy tót vào tiệm thuốc, gọi thế nào cũng không chịu ra.
Lâm thị cũng chẳng nói gì, tự mình giặt giũ.
...
Lục Nhân nhận thấy cuộc sống của Khổng Linh Chi rất tự tại. Sáng dậy đọc sách, trưa tiếp chuyện mấy bà cô hàng xóm, chiều đọc sách hoặc ghi chép, tối ăn cơm xong là chui vào phòng.
...
Mấy ngày sau, người đàn ông đội nón che mặt lại đến chỗ trọ của Du Bách Thảo. Tùy tùng bê từng hộp d.ư.ợ.c liệu đặt trước mặt ông.
"Khụ khụ, Du thần y, t.h.u.ố.c ngài cần đều ở đây, bao giờ thì bắt đầu luyện Bách Hoàn Đan được?"
"Ngay bây giờ."
Người đàn ông gật đầu, phất tay: "Vậy xin mời."
Du Bách Thảo cau mày: "Các hạ có ý gì? Định bắt ta luyện t.h.u.ố.c ngay tại chỗ sao?" Trước đây không phải ông chưa từng gặp kẻ muốn học trộm phương thuốc, nhưng người ta còn lén lút che đậy, chứ đâu có trắng trợn thế này?