Chỉ có điều về đến nơi thì hai nhà cãi nhau ỏm tỏi, chẳng ai đoái hoài đến việc trả tiền thưởng cho hắn: "Cái đó, cô biết bọn họ bị sao không?" Tên áo đen hỏi. Quan trọng nhất là, hắn phải đòi tiền ai đây?
"À, nguồn cơn sự việc là do lão Liễu chủ bạ, cái ông già mặt nhăn nheo dúm dó kia kìa. Lão muốn gả con gái cho con trai thứ hai của quan thứ sử. Tên kia chưa cưới vợ mà đã làm ra mấy đứa con hoang, trong nhà loạn cào cào, mẹ đẻ xuất thân thấp hèn, bản thân hắn lại là con thứ, học hành dốt nát, tóm lại là mấy nhà môn đăng hộ đối chẳng ai thèm gả con cho..."
"Liễu chủ bạ gả con gái sang đó thì được thăng quan, Liễu đại tiểu thư không muốn lấy chồng nên bỏ trốn cùng thằng nhóc nhà họ Trương." Khổng Linh Chi chỉ tay: "Nhà họ Trương sợ bị chủ bạ phát hiện, nên tung tin con trai bị thổ phỉ bắt cóc, thực ra người trốn ngay trong trang trại nhà mình, chẳng ngờ lại có người tìm ra được."
Lúc này, tất cả mọi người có mặt đều đang há hốc mồm nhìn cô.
"Không tìm thấy con gái, Liễu chủ bạ lại không muốn bỏ lỡ cơ hội ngon ăn này, bèn lôi đứa con gái thứ xuất bị bỏ bê bao năm, tuổi tác xêm xêm ra, giả làm đích nữ để gả đi. là cô bé gầy gò ốm yếu kia kìa.”
“Ai ngờ huynh lại dẫn người về, giờ hai nhà đang rơi vào tình cảnh vô cùng khó xử."
Tên áo đen gật gù, đã hiểu: "Ta không cần biết ý định ban đầu của họ là gì, nhưng đã dán cáo thị treo thưởng thì tiền thưởng một xu cũng không được thiếu."
Khổng Linh Chi tiếp lời: "Giờ không phải vấn đề tiền nong, chủ yếu là con gái lớn về rồi, Liễu chủ bạ rất khó xử. Rốt cuộc là gả đích nữ thật, hay tiếp tục dùng hàng giả. Lão còn sợ chuyện này vỡ lở, nhỡ đến tai thứ sử thì thứ sử chắc chắn không tha cho lão."
Cô thản nhiên phân tích cho tên áo đen nghe, những người khác nhất thời không biết nói gì cho phải. Tên áo đen thốt lên thắc mắc chung của mọi người: "Sao cô biết nhiều thế? Cô cũng là người nhà họ Liễu à?”
“Không, ta là lang trung, được mời đến chữa bệnh cho Liễu tiểu thư. Còn những chuyện ta vừa nói... thực ra đều là do ta bịa đấy."
Tên áo đen: "..." Hắn cảm giác như mình vừa nghe một câu chuyện vô nghĩa.
Những người khác thì lại khác, trong lòng nơm nớp lo sợ, nhất là Liễu chủ bạ, mồ hôi vã ra trên trán: "Cái này... Khổng lang trung đừng đùa nữa."
"Nếu ông không ngại, ta có thể kể thêm một câu chuyện cười nữa cho ông nghe." Nếu không biết vị lang trung trước mặt này võ công cao cường, Liễu chủ bạ e rằng đã trở mặt sai người bắt giam cô, tống vào ngục tối, trước đó còn phải đổ t.h.u.ố.c độc cho câm họng rồi đ.á.n.h gãy chân tay.
Khổng Linh Chi tự biên tự diễn: "Vợ của một vị chủ bạ nọ hơn mười năm trước m.a.n.g t.h.a.i cùng lúc với một tì thiếp, kết quả ngày sinh lại sơ ý bế nhầm hai đứa con gái, dẫn đến đích nữ bị coi là thứ nữ, thứ nữ lại được nuôi nấng như đích nữ."
Liễu chủ bạ thầm nghĩ: Cô nói thế khác gì chỉ mặt đặt tên? Nhưng rất nhanh lão phản ứng lại. Sự việc đã đến nước này, con gái lớn rõ ràng thà c.h.ế.t cũng không chịu gả cho con trai thứ sử, hơn nữa nó bỏ trốn theo trai lại còn tự nhận đã thành thân, danh tiết đã mất, chi bằng cứ coi nó là thứ nữ...
Trương lão gia cũng nhanh trí nhận ra thời cơ, vội vàng nói: "Đại nhân, thằng con nhà ta thầm thương trộm nhớ thứ nữ nhà ngài đã lâu, nếu ngài đồng ý, ta sẽ lập tức cho người mang sính lễ tới."
Liễu chủ bạ nhìn đứa con gái lớn đang quỳ dưới đất: "Ta hỏi con một lần nữa, con muốn gả cho con trai thứ sử, hay gả cho tên con buôn này?" Liễu đại tiểu thư đan mười ngón tay vào tay chồng: "Con đã gả cho chàng ấy, gái một con sao có thể lấy hai chồng?"
...
Trận cãi vã kết thúc êm đẹp, ai nấy đều tương đối hài lòng, chỉ có tên áo đen là vẫn chưa nhận được tiền thưởng. Hắn bám theo Trương lão gia, nhắc nhở: "Tiền thưởng."
"Ta đang định mời thiếu hiệp về tệ xá nghỉ ngơi vài ngày để cảm tạ, tiền thưởng một xu cũng không thiếu, xin ngài cứ yên tâm." Trương lão gia nói rồi quay sang Khổng Linh Chi: "Khổng lang trung, y giả nhân tâm, ngài đúng là Bồ Tát sống cứu mạng cả nhà ta. Ngày mai ta mở tiệc tại gia, kính mong ngài nể mặt đến dự." Khổng Linh Chi gật đầu: "Đa tạ, đa tạ!" Trương lão gia vái chào cô rồi mới rời đi.
Trong mắt tên áo đen hiện lên vẻ khó hiểu. Rõ ràng là hắn mang con trai lão về, sao lão lại lạnh nhạt với hắn thế? Hay là định quỵt nợ?
...
Lục Nhân xem xong hồ sơ, đang định rời đi thì đụng ngay một bóng dáng quen thuộc: "Lục Nhân, Đại thống lĩnh cho mời."
Lục Nhân: "..."
Văn tiên sinh chặn đường rút lui của hắn: "Nửa đêm nửa hôm dám đến Lục Đường quậy phá, ngươi tưởng nơi này là cái chợ muốn đến thì đến muốn đi thì đi à?"
Lục Nhân ngẩng đầu lên, thấy trên các mái nhà xung quanh có hàng chục cao thủ đang mai phục, ngoài vũ khí riêng, ai nấy đều lăm lăm một chiếc nỏ tay: "Dẫn đường!"
Được đưa đến trước mặt Đại thống lĩnh, Lục Nhân không hề sợ sệt, tự nhiên kéo ghế ngồi xuống: "Nói đi, muốn biết bí mật của ai?"
Đại thống lĩnh: "Ngươi sẽ nói cho ta biết sao?”
“Đương nhiên là không, nhưng cũng phải cho ông chút hy vọng chứ, nhỡ ông thấy không cạy được miệng ta rồi g.i.ế.c ta luôn thì sao."
Đại thống lĩnh: "Lục Đường chúng ta đâu phải bọn giang hồ coi mạng người như cỏ rác, ngươi đâu có phạm tội gì, sao lại g.i.ế.c ngươi?”
“Không g.i.ế.c ta, cũng không tra khảo ta, xem ra các người muốn nhờ ta làm việc rồi."
Đại thống lĩnh không trả lời thẳng, hỏi ngược lại: "Những hồ sơ ngươi vừa xem đều liên quan đến một kiếm khách, ngươi có biết lai lịch của hắn không?”
“Không biết.”
“Vậy... có thể nhờ ngươi đi điều tra lai lịch của người này được không?"
Lục Nhân đảo mắt: "Nếu ta không đồng ý thì sao?" Đại thống lĩnh thở dài: "Vậy đành phải bắt giam kẻ nửa đêm đột nhập Lục Đường này lại, đợi người nhà đến chuộc về vậy.”
“Được rồi, ta đi điều tra."
Đại thống lĩnh giơ tay, có người mang ngân phiếu lên, Lục Nhân xua tay: "Khỏi cần, trừ vào vụ ta đột nhập Lục Đường lần này là được.”
“Vậy cung kính chờ tin tốt của ngươi."
Dứt lời, người bên ngoài dạt ra một lối cho Lục Nhân đi qua. Hắn về nhà thu dọn tay nải, nhân lúc trời tối rời khỏi thành. Đi chưa được bao xa, đã thấy Văn tiên sinh đứng đợi bên đường.
"Sao ngươi lại..."
Văn tiên sinh: "Ngươi tưởng ta muốn đi cùng ngươi chắc? Đại thống lĩnh có lệnh, bảo ta đi cùng ngươi.”
“Biết ngay cái đám Lục Đường các ngươi bụng dạ đầy mưu mô, ngươi theo được thì cứ theo."
...
Bên kia, Khổng Linh Chi đến dự tiệc nhà họ Trương, sau đó đến từ biệt Liễu chủ bạ. Liễu chủ bạ đang muốn tống khứ cô đi cho rảnh nợ, bèn thanh toán tiền t.h.u.ố.c men rồi tiễn cô ra cửa.
Khổng Linh Chi vác đao đi chưa được bao xa lại gặp tên áo đen. Rõ ràng là ban ngày ban mặt, hắn vẫn mặc nguyên cây đen, không biết nóng là gì: "Huynh đài tìm ta có việc à?”
“Ừ, ta muốn đi sang trấn bên cạnh.”
“Huynh cứ đi thẳng theo hướng này là được." Khổng Linh Chi chỉ đường.
Tên áo đen do dự một chút, lôi từ trong n.g.ự.c ra tờ ngân phiếu: "Cô đưa ta đi được không? Ta trả tiền."
Khổng Linh Chi: "...”
“Đây không phải vấn đề tiền nong, ta ra ngoài đã lâu, cũng đến lúc phải về rồi.”
“Trả cô năm trăm lượng."
Khổng Linh Chi: "...”
“Với y thuật của ta, mấy trăm lượng bạc ta còn chưa để vào mắt đâu. Hơn nữa huynh có thể thuê người địa phương dẫn đường mà, đâu tốn bao nhiêu tiền."
"Cô là lang trung.”
“Thì sao?”
“Ta đi tỷ thí võ nghệ với người ta, nếu bị thương, cô có thể chữa cho ta."