Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 170: Tại vì con là đồ vô dụng

Lục Nhân đang trốn trên xà nhà nghe lén cuộc nói chuyện bên dưới. Lúc này mợ hắn đang gặng hỏi mẹ hắn: "Thằng bé có người trong mộng ở bên ngoài rồi sao?"

Thấy mẹ hắn ấp úng, Lục phu nhân vội khuyên: "Tỷ à, nay Phồn nhi khó khăn lắm mới có ý định lấy vợ, dù gia thế nhà gái có thấp kém một chút, tỷ cũng đừng ngăn cản. Tính nó ngang bướng, tỷ càng cấm đoán nó càng làm tới, đến lúc đó lại sứt mẻ tình mẫu tử. Chi bằng cứ chiều theo ý nó, đợi nó cưới vợ xong, hiểu được nỗi lòng cha mẹ, sinh thêm cho tỷ mấy đứa cháu nội cháu ngoại, chẳng lẽ nó còn không chịu tu chí sao?"

"Ta có cấm đoán gì đâu..." Cả nhà họ đồng ý còn không kịp ấy chứ: "Chỉ là..." Giang phu nhân đành phải kể lại chuyện chồng viết thư lừa con về: "Nó về đến nơi là nổi trận lôi đình với chúng ta."

Lục phu nhân: "Chuyện này tỷ phu đúng là... Nhưng nó chịu về là tốt rồi, chúng ta đâu có hại cô nương kia. Tam thư lục lễ chuẩn bị đầy đủ, để nó rước người ta về là xong chứ gì?" Nói đến đây, mặt Lục phu nhân hớn hở như sắp được uống trà cháu dâu rót đến nơi rồi.

Lục đại nhân với gương mặt nghiêm nghị cũng nở nụ cười, vuốt râu nói: "Nếu gia thế nhà gái kém quá, có thể nhờ một người đức cao vọng trọng nhận làm nghĩa nữ. Việc này cứ giao cho ta, nhất định sẽ để hôn sự của Phồn nhi diễn ra long trọng nở mày nở mặt."

"Vậy trăm sự nhờ cậu." Giang phu nhân thở phào nhẹ nhõm. Đứa con trai thứ hai này không thân thiết với gia đình, nhưng lời cậu mợ nó thì nó vẫn nghe: "Sính lễ cũng không cần lo, ta đã để dành không ít đồ tốt, chỉ đợi nó cưới vợ thôi!"

Lục phu nhân vốn chuẩn bị từ lúc cháu trai mười mấy tuổi. Con cái bà ai cũng có phần, ai dè chuẩn bị bao năm, kho chứa không hết mà mãi chẳng dùng đến...

Mắt thấy mấy người sắp định luôn hôn sự cho mình ngay tại trận, Lục Nhân cuống lên, nhảy phắt xuống: "Mọi người cứ mơ mộng hão huyền đi! Người ta không thèm để mắt đến con đâu, hôn sự không thành được, bỏ ý định đó đi!"

Lục đại nhân ném ánh mắt khiển trách về phía hắn, khiến Lục Nhân tê hết da đầu: "Chẳng phải con lăn lộn giang hồ cũng có chút tiếng tăm sao? Danh tiếng, tiền tài, gia thế cái gì cũng không thiếu, tại sao người ta lại không ưng con?"

Lục Nhân: "..."

"Tại vì con là đồ vô dụng, được chưa?" Nói xong hắn quay người nhảy vọt đi một cái đã xa tít tắp, thoáng chốc biến mất khỏi tầm mắt mọi người.

Giang phu nhân thì thầm: "Ta nghi là nó bị cô nương kia cho ăn hành rồi, nên mới về nhà trút giận lên chúng ta."

Giang lão gia nghĩ bụng: Trước giờ nó có bao giờ cho ta sắc mặt tốt đâu.

...

Lục Nhân trong lòng bực bội, bèn đi tìm người khác trút giận. Hắn tẩn cho mấy kẻ thù cũ, là mấy tên công t.ử bột nổi tiếng kinh thành một trận, sau đó mò đến Lục Đường lật xem hồ sơ.

Biết được gần đây vùng Giang Nam xuất hiện một kiếm khách võ công cực cao. Kiếm khách này hành tung bí ẩn, mỗi lần xuất hiện ắt có người c.h.ế.t, mà toàn là bọn thổ phỉ cường hào ác bá. Còn có hai tên ma đầu tà đạo võ công khá cũng c.h.ế.t dưới tay hắn. Kỳ lạ nhất là, bất kể đối thủ là ai, hắn cũng chỉ dùng đúng một kiếm. Hắn thích mặc đồ đen đi lang thang nơi hoang vu hẻo lánh vào ban đêm, dọa cho mấy người đ.á.n.h canh sợ c.h.ế.t khiếp.

Tên thật của kiếm khách không ai biết, chỉ có một biệt danh: Dạ Phong. Nghe đồn hắn ra tay nhanh như gió đêm, lấy mạng người lúc nào không hay.

...

Kẻ được gọi là Dạ Phong này lúc này đang đứng cạnh Khổng Linh Chi, mặc một bộ đồ đen, im lặng nhìn hai gia đình đang cãi nhau ỏm tỏi giữa sân. Liễu đại tiểu thư đã được tìm thấy. Đi cùng cô là cậu con trai út nhà họ Trương - là tên thiếu gia nhà giàu được treo thưởng một ngàn lượng bạc, và người tìm được hắn là gã áo đen này.

Liễu chủ bạ tức điên người: "Nhà họ Trương các ngươi dám dụ dỗ con gái ta! Đúng là chán sống rồi!"

Trương lão gia mặt mày xám ngoét. Ông ta tuy treo thưởng, nhưng ngàn vạn lần không ngờ có người tìm được con trai thật... bởi vì con trai ông ta đang trốn ở ngay cái trang trại của nhà mình... Vừa nãy nhìn thấy tên áo đen xách cổ con trai và con gái chủ bạ đến trước mặt, ông ta suýt thì sợ vỡ mật! May mà tên áo đen đến vào ban đêm, đường xá vắng vẻ, chuyện chưa bị đồn ra ngoài, vẫn còn cứu vãn được.

Lúc này ông ta khúm núm, vừa hối lỗi vừa sợ hãi nói: "Bẩm chủ bạ đại nhân, đều do ta dạy con không nghiêm. Chỉ là... để tránh tổn hại đến danh tiết quý thiên kim, xin đừng nhắc đến chuyện dụ dỗ nữa. Thằng ranh con này giao cho ngài xử lý, ngài giận thì cứ đ.á.n.h nó một trận thật đau, dù có đ.á.n.h gãy chân tay nó, ta cũng không dám oán thán nửa lời."

"Đánh gãy chân tay thôi chưa đủ." Giọng Liễu chủ bạ lạnh băng: "Nó đáng tội c.h.ế.t vạn lần!"

Trương lão gia bủn rủn chân tay ngã phịch xuống đất, luôn miệng van xin: "Xin đại nhân tha mạng cho nó, nể tình nó tuổi trẻ bồng bột." Nói rồi ông tát con trai một cái: "Còn không mau dập đầu tạ tội với đại nhân?"

Liễu đại tiểu thư giằng ra khỏi tay nha hoàn, lao đến bên cạnh Trương thiếu gia, nhìn cha mình: "Cha, cha muốn g.i.ế.c chàng thì g.i.ế.c con trước đi. Dù sao đối với cha, chẳng có gì quan trọng bằng cái ghế quan của cha. Hôm nay cha cứ g.i.ế.c cả hai chúng con đi, coi như không có đứa con gái này."

Lời này thốt ra khiến Liễu chủ bạ giận tím mặt, lại thêm nỗi nhục nhã vì bị vạch trần tâm tư: "Đồ bất hiếu ngu xuẩn! Sao ta lại sinh ra thứ không biết liêm sỉ như ngươi, biết thế hồi xưa ta dìm c.h.ế.t ngươi cho rồi!" Liễu đại tiểu thư gân cổ lên: "Cha nói đúng đấy, lẽ ra nên dìm c.h.ế.t con đi."

Mẹ cô đứng bên cạnh khóc lóc sốt ruột: "Không được nói bậy! Còn không mau nhận lỗi với cha con?”

“Con có lỗi gì?"

"Ngươi bỏ trốn theo trai mà còn bảo không có lỗi?" Liễu chủ bạ chỉ tay vào mặt con gái: "Con gái nhà nghèo còn biết hôn nhân phải có lệnh cha mẹ lời mai mối, biết giữ mình không tư thông cẩu thả, còn ngươi? Ngươi hủy hoại thanh danh trăm năm của nhà họ Liễu rồi!"

Liễu đại tiểu thư cười khẩy: "Nhà họ Liễu ta làm gì có trăm năm? Từ đời ông nội trở lên toàn là bần nông, chẳng qua may mắn lấy được con gái nhà giàu, mới có tiền ăn học, miễn cưỡng đỗ được cái..." Chưa nói hết câu, cô đã bị Liễu chủ bạ tát bốp một cái lệch mặt, khóe miệng rỉ máu.

Trương thiếu gia chắn trước mặt cô, rõ ràng bản thân cũng sợ run cầm cập nhưng vẫn cố gượng: "Đại nhân, mọi chuyện đều là lỗi của con, không liên quan đến Liễu tiểu thư."

Liễu đại tiểu thư khóc nấc lên: "Chàng gọi ai là Liễu tiểu thư? Thiếp đã gả cho chàng, thiếp là phu nhân của chàng!"

Đôi uyên ương số khổ ôm nhau khóc ròng. Khổng Linh Chi thì thầm hỏi tên áo đen: "Người huynh đệ, với cái trình độ mù đường như huynh... làm sao tìm được bọn họ thế?" Đến đường về thành còn không biết, mà tìm được hai người này?

Tên áo đen khựng lại: "Ta đâu có tìm... Ta muốn đi sang trấn bên cạnh." Kết quả lạc đường, lượn lờ không biết bao nhiêu vòng thì thấy bóng người, hỏi đường xong mới sực nhớ ra đã từng thấy tờ cáo thị tìm người ở trong thành. Quả đúng là... lộc trời cho. Hắn tiện tay trói gô cả hai lại, bắt họ chỉ đường rồi thuận lợi về thành.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn