Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 172: Lục Nhân thật sự chẳng phải thứ tốt lành gì

Nếu không phải vì biết chắc đ.á.n.h không lại, Khổng Linh Chi kiểu gì cũng cho hắn nếm thử mùi vị dòng điện 40V: "Huynh đài võ nghệ cao cường, nhất định sẽ mã đáo thành công, ta thấy không cần đến ta đâu."

Tên áo đen kiên trì: "Cần chứ, người ta đấu võ với tự xưng là Kiếm Thần, kiếm thuật đã đạt đến trình độ xuất thần nhập hóa rồi."

Khổng Linh Chi khéo léo ám chỉ: "Ta là thân nữ nhi, đi đường cùng huynh đài e không tiện, hay là huynh vào thành mời lang trung khác đi cùng?”

“Tại sao không tiện?"

Khổng Linh Chi: "...”

“Vì nam nữ thụ thụ bất thân."

Tên áo đen ngẫm nghĩ một lát: "Cô không muốn đi cùng ta?"

Khổng Linh Chi: "Ta biểu hiện còn chưa đủ rõ ràng sao?”

“Tại sao? Cô chịu chữa bệnh cho Liễu tiểu thư, lại không chịu chữa cho ta?" Hắn trả tiền đàng hoàng mà.

Khổng Linh Chi bất lực day trán: "Thôi được rồi, ta nói thật với huynh nhé. Huynh đài nhìn võ công và cách ăn mặc này, trông cứ như sắp đi gây chuyện ấy. Ta mà đi cùng huynh, lỡ huynh gây chuyện xong bỏ chạy, đám người đó kiểu gì cũng tìm ta tính sổ."

Tên áo đen: "Ta sẽ bảo vệ cô!”

“Chỉ sợ huynh bảo vệ ta... bọn họ lại nghĩ ta quan trọng với huynh, càng không buông tha cho ta... Nên số tiền này ta thật sự không dám kiếm."

Tên áo đen có lẽ lần đầu tiên nghe thấy luận điệu kiểu này, nhất thời cứng họng không biết nói gì. Một lúc lâu sau hắn mới gật đầu, quay người bỏ đi.

Khổng Linh Chi cưỡi con lừa nhỏ thong thả lên đường. Cô vẫn chưa học được cách đ.á.n.h xe ngựa, nhưng đã học được cách cưỡi lừa. Trên đường đi ngang qua một ngôi làng, trong làng đang có người bị bệnh, nghe nói cô là lang trung bèn mời vào xem giúp.

"Cha! Con mời được lang trung về rồi đây!”

“Đã bảo không cần mời lang trung, ta nghỉ ngơi vài hôm là khỏi." Ông lão càm ràm con trai mấy câu, thấy Khổng Linh Chi là phụ nữ lại lẩm bẩm: "Đàn bà con gái thì biết cái gì."

"Cha ta lên núi đốn củi không may bị ngã, chân đau mãi không dám cử động mạnh, phiền cô nương xem giúp."

Khổng Linh Chi dùng mắt quét qua, may mà không bị gãy xương, chỉ là nứt xương nhẹ cộng thêm trật khớp. Cô nắn lại khớp, dùng nẹp gỗ cố định rồi kê đơn thuốc.

Ông lão bị động tác nhanh thoăn thoắt của cô làm cho kinh ngạc, mãi mới hoàn hồn, thử cử động nhẹ thì thấy bớt đau hẳn, cũng dùng được chút sức.

"Đừng cử động lung tung, bị nứt xương nhẹ, ít nhất phải tĩnh dưỡng hai tháng.”

“Nứt xương á?"

Khổng Linh Chi ra hiệu: "Tức là xương của ông bị nứt ra một đường, nhất định phải đợi nó liền lại, nếu không vết nứt này mãi không lành sẽ để lại tật suốt đời, nặng hơn còn nguy hiểm đến tính mạng." Cô nói nghiêm trọng khiến cả nhà sợ hãi, con trai ông lão vội vàng ấn cha nằm xuống giường: "Cha! Cha nghe lời đại phu đi, đừng cử động linh tinh!"

Ông lão mặt mày lo lắng: "Thế ruộng nương tính sao? Một mình con làm sao xuể.”

“Không được thì con thuê người làm giúp.”

“Thế thì tốn kém lắm..." Ông lão sờ cái nẹp gỗ trên chân, rốt cuộc cũng không nói gì nữa.

Khổng Linh Chi kê xong đơn thuốc, nhận vài đồng tiền lẻ làm tiền khám rồi lại cưỡi lừa tiếp tục lên đường.

...

Đi chưa được bao xa thì gặp lại lão ăn mày ở Hứa Thành. Lão ăn mày cũng đang cưỡi một con lừa, vừa thấy cô đã cười toe toét: "Khéo thế, cô nương đi đâu đây?”

“Cháu đi dạo quanh đây thôi, lão nhân gia sao không ở Hứa Thành?”

“Chả là nghe đồn trong giang hồ mới xuất hiện một cao thủ kiếm thuật, muốn khiêu chiến Chu Kiếm Thần, ta cũng đi góp vui."

Khổng Linh Chi nhớ đến cái tật mù đường của tên áo đen: "Cháu thấy cái vụ góp vui này, chắc ngài không tham gia được đâu." Cậu em kia chắc gì đã tìm được địa điểm đúng ngày hẹn.

Lão ăn mày rõ ràng thắc mắc về lời cô nói nhưng không gặng hỏi, chỉ bảo: "Cô bé có muốn đi cùng lão không? Chúng ta tiện đường, đến đó rồi biết đâu còn có các võ đài khác, cô lại tiếp tục bày sạp chữa bệnh cho người ta."

Khổng Linh Chi hơi động lòng, ngoài chữa bệnh, cô còn muốn tìm chỗ thử vũ khí mới. Thế là cô nhận lời ngay, một già một trẻ cưỡi lừa quay đầu xe.

Trên đường đi, lão ăn mày kể cho cô nghe về các thế lực trong giang hồ. Nào là sơn trang này, bang phái nọ, đại hiệp kia... Khác với góc nhìn bát quái của Lục Nhân, lão giả nói về đại cục, bang nào giao hảo với bang nào, kết nghĩa huynh đệ ra sao, đại hiệp nào kết bái với ai.

Nói xong về phe chính đạo, lão giả ngừng lại một chút: "Những kẻ này đều xuất thân danh môn chính phái, dù sau lưng thế nào thì trước mặt vẫn giữ thể diện, đắc tội với họ chỉ cần cẩn thận chút là được. Nhưng có một số kẻ cô nhất định phải tránh xa."

"Thứ nhất là người Cổ Sơn đến từ phương Nam. Quê hương hắn phụ nữ nắm quyền, hắn từ nhỏ tuy thiên phú không tồi nhưng luôn bị nữ t.ử chèn ép, không có được tài nguyên tốt, vì thế giận quá hóa rồ phản bội bỏ trốn, còn trộm luôn loại cổ trùng lợi hại nhất quan trọng nhất của tộc. Nghe đồn toàn thân hắn đều là cổ trùng, kẻ đắc tội với hắn c.h.ế.t cực kỳ thê thảm."

Khổng Linh Chi gật đầu, đồng thời vuốt cho lặn hết da gà.

"Thứ hai là Đao Ma nổi danh giang hồ, hay nói đúng hơn là... Ma Đao. Kể từ khi thanh đao này xuất thế hơn trăm năm nay, chủ nhân nào của nó cũng điên điên khùng khùng. Ban đầu chỉ khiêu chiến cao thủ các nơi, dần dần điên loạn gặp người là g.i.ế.c. Cách đây hơn hai mươi năm, Đao Ma đời trước đã c.h.ế.t, gần đây mọi người đồn đoán thanh đao này sắp tái xuất giang hồ rồi."

Lão nói rồi liếc nhìn thanh trường đao Khổng Linh Chi đeo sau lưng, bên ngoài bọc vải, nhưng nhìn động tác của cô có thể thấy thanh đao rất nhẹ.

"Đa tạ tiền bối chỉ điểm." Khổng Linh Chi lấy từ trong túi ra một lọ ô mai ném qua. Lão ăn mày đón lấy nếm thử một viên, mặt mày rạng rỡ: "Ngon đấy, ngon hơn ô mai tiệm Trần Ký. Ngoài hai kẻ đó ra, người thứ ba cô có quen biết, là Lục Nhân.”

“Hắn á?"

"Phải, tên này tuy chưa bao giờ lạm sát người vô tội, nhưng hắn thù dai nhớ lâu, ai mà đắc tội hắn là hắn đuổi cùng g.i.ế.c tận đến chân trời góc biển. Hơn nữa hắn nắm giữ rất nhiều bí mật, vô số người muốn lấy mạng hắn." Khổng Linh Chi cười khẽ: "Đúng là lấy đức báo đức, lấy oán báo oán."

Lão ăn mày lôi cái bánh thịt hơi khô ra gặm: "Cô nhóc này đúng là không biết nghe lời, cái gã đó thật sự chẳng phải thứ tốt lành gì đâu. Cô mà lấy hắn, e là sau này tha hồ khổ."

Khổng Linh Chi: "..."

"Cháu chỉ nói đỡ cho huynh ấy vài câu thôi, còn lâu mới đến mức bàn chuyện cưới xin. Đang rảnh rỗi, để cháu bắt mạch cho ngài nhé." Lão ăn mày ngồi trên lưng lừa chìa tay ra, Khổng Linh Chi vừa đặt tay lên mạch đã cảm nhận được nội lực thâm hậu của lão, mạch đập còn mạnh mẽ hơn cả thanh niên trai tráng. Cô thầm nghĩ, bảo sao phải học võ, đúng là kéo dài tuổi thọ thật.

"Sao rồi? Sức khỏe ta thế nào?”

“Sức khỏe ngài rất tốt, trừ một chút vết thương cũ, còn lại đều ổn.”

“Cô nhìn ra được vết thương cũ của ta à? Giỏi thật." Lão ăn mày khen ngợi: "Có y thuật thế này mà chui rúc ở cái xó xỉnh thì phí quá, sao không vào thành mở y quán lớn?"

Khổng Linh Chi lắc đầu: "Trình độ cháu chưa đủ."

Một già một trẻ vừa đi vừa tán gẫu, lão ăn mày có vẻ khá ấm ức với Lục Nhân, thi thoảng lại chêm vào vài câu nói xấu hắn: "Nếu là người khác thì ta tuyệt đối không nói xấu sau lưng đâu, nhưng thằng nhãi Lục Nhân đúng là không phải thứ tốt lành gì."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn