Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 167: Cậu nói đều đúng, nhưng cháu đếch nghe

"Muội hiểu, tỷ cứ kê đơn đi, dù sau này có chuyện gì muội cũng không trách tỷ, đây là do muội tự chọn."

Khổng Linh Chi bèn để lại cho cô một phương thuốc, dặn dò kỹ lưỡng những điều cần lưu ý khi dùng. Liễu tiểu thư cất kỹ tờ đơn: "Đa tạ, xin đừng nói chuyện này cho cha mẹ muội biết." Khổng Linh Chi gật đầu.

Với cái nết điên cuồng của Liễu chủ bạ, trong đầu chỉ toàn nghĩ đến việc con gái gả đi rồi sinh mấy đứa cháu trai cho thứ sử, để thứ sử vui lòng mà đề bạt ông ta thăng quan tiến chức.

"Thực ra muội tuổi còn nhỏ, đúng là không cần vội chuyện con cái, tốt nhất đợi lớn thêm chút nữa, cơ thể phát triển đầy đủ rồi hẵng sinh.”

“Muội cũng nghĩ vậy." Liễu tiểu thư thầm nhủ, nếu cô đứng vững được ở nhà thứ sử, cuộc sống tạm ổn thì sẽ sinh một trai một gái. Còn nếu không, tội gì phải mang con cái đến thế giới này để chịu khổ cùng mình.

...

Khổng Linh Chi nhất thời chưa tìm được cơ hội dùng đao, đành gác chuyện đó lại, chuyên tâm đọc sách luyện võ. Đồng thời mua d.ư.ợ.c liệu về để cày nhiệm vụ chế độc.

...

Lục Nhân ở nhà được ba ngày, cuối cùng cũng biết Uông T.ử Sơ đã nói gì với cha mẹ hắn. Tên họ Uông kia bảo hắn yêu cô gái kia đến mức nguyện làm ch.ó cho cô sai bảo.

Người nhà hắn kinh ngạc như thể thấy trên trời có hai mặt trời, vô cùng tò mò muốn biết Khổng Linh Chi rốt cuộc là thần thánh phương nào. Lục Nhân trong lòng c.h.ử.i thầm, đồng thời lại có chút nhớ nhung Khổng Linh Chi. Chỉ là hắn mới về, không tiện bỏ đi ngay, đành phải ở nhà thêm vài hôm.

Sáng sớm hôm nay, hắn ăn vận chỉnh tề theo mẹ sang nhà cậu. Chưa vào đến cửa đã thấy biểu ca biểu tỷ đứng đợi, hai người mừng rỡ khôn xiết, mắt rưng rưng lệ: "Tiểu Phồn, về rồi à? Mau theo ta vào trong, cha mẹ đang đợi đệ đấy."

Lục Nhân rảo bước theo sau. Vào đến đại sảnh, quả nhiên thấy cậu mợ đang ngóng trông mỏi mắt: "Cậu! Mợ!" Hắn tiến lên hành lễ: "Lần này cháu về vội quá, không mang theo quà cáp gì, chỉ có hai hộp phấn son biếu mợ, biểu tỷ và biểu tẩu."

Mợ hắn, Lục phu nhân, là người hiền thục lại tinh tế, cười bảo hắn ngồi xuống: "Ta già thế này rồi còn dùng phấn son gì nữa, đưa cả cho biểu tỷ và tẩu tẩu con đi.”

“Mợ còn trẻ chán! Nhìn mợ chẳng già chút nào."

...

Nhìn cảnh Lục Nhân và gia đình cậu mợ hòa thuận vui vẻ, Giang phu nhân trong lòng không khỏi chua xót. Đứa con này ở nhà thì chuyên đối đầu với cha, nói năng khó nghe, vậy mà giờ lại biết giả ngây giả ngô chọc cho cả phòng cười ồ, thật là...

Chú ý đến sắc mặt bà, cô em dâu ân cần nắm tay: "Tỷ, tỷ muội mình đã lâu không gặp, tỷ nhất định phải ở lại chơi thêm mấy ngày. Cả Phồn nhi nữa, khó khăn lắm con mới về, để mợ ngắm con cho kỹ nào.”

“Chỉ sợ ở lâu mợ lại chán ghét cháu phiền phức thôi."

Giang phu nhân lau khóe mắt: "Vậy thì làm phiền cô chú rồi. Đợi hôm nào cái tên hỗn thế ma vương này quậy phá khiến mọi người chướng mắt, ta sẽ mang nó đi." Mọi người lại cười rộ lên.

"Phồn nhi, lâu ngày không gặp, con theo ta vào thư phòng nói chuyện." Cậu hắn lên tiếng, lại gọi thêm hai đứa con trai: "Các con cũng vào đây luôn." Lục Nhân lập tức ỉu xìu, nhưng vẫn ngoan ngoãn đi theo. Thấy bộ dạng của hắn, Lục phu nhân bật cười: "Lại sắp bị cậu kiểm tra bài vở rồi đây."

...

Vào thư phòng, quả nhiên là màn khảo thí. Lục Nhân lâu ngày không đụng đến sách vở, có đôi chỗ quên lãng, trả lời không được trôi chảy, mày cậu hắn càng lúc càng nhíu chặt: "Mấy ngày nay con làm cái gì?"

Lục Nhân: "Thì... đi đây đi đó chơi bời...”

“Đã rảnh rỗi sao không chịu đọc sách?"

Lục Nhân: "..."

Cậu hắn khổ tâm khuyên bảo: "Việc học như con thuyền đi ngược dòng nước, không tiến ắt sẽ lùi, một ngày cũng không được lơ là!”

“Cháu thi đỗ tiến sĩ rồi mà, sao còn phải đọc sách hàng ngày?”

“Con đọc sách đâu phải chỉ để thi tiến sĩ."

Lục Nhân muốn nói: "Cháu đọc sách chỉ để thi tiến sĩ thôi", nhưng hắn không dám. Cậu hắn trừng mắt nhìn một lúc, ho khan nói: "Lúc rảnh rỗi nhớ đọc sách thêm. Đã về rồi thì đừng chạy lung tung nữa, để ta sắp xếp cho một chức quan, rồi bảo mợ con tìm cho một cô nương tương xứng, con yên bề gia thất, lo mà sống cho tốt."

Da đầu Lục Nhân tê rần. Tiêu rồi, tiêu rồi, lại bắt đầu rồi. Hắn không sợ bị đánh, chỉ sợ bị cậu tụng kinh...

Quả nhiên, cậu hắn bắt đầu lải nhải: "Tính con nóng nảy, phải tìm người điềm đạm, nếu không hai vợ chồng đều nóng tính, sống với nhau dễ cãi vã..."

Lục Nhân: "..." Đừng niệm nữa, đừng niệm nữa mà.

Vị Lục đại nhân lừng lẫy triều đình, mặt sắt vô tư, lải nhải suốt một canh giờ, sắp đặt cuộc đời Lục Nhân từ lúc sống đến lúc c.h.ế.t, sau đó nhìn hắn đầy mong đợi.

Lục Nhân đáp: "Cậu nói đều đúng, nhưng cháu đếch nghe."

Lục đại nhân hiển nhiên không phải lần đầu nghe câu trả lời kiểu này, chẳng hề giận dữ: "Mấy huynh đệ đưa nhau đi chơi đi, nhớ tối về ăn cơm.”

“Biết rồi ạ."

...

Trong khi Lục Nhân bị người nhà sắp đặt hôn sự, thì Khổng Linh Chi đang cầm thanh trường đao đi sắp đặt hôn sự cho người khác.

Hôm nay có người mời cô đi khám bệnh ở vùng quê, lúc về trời đã tối đen. Khổng Linh Chi vác thanh đao bọc trong vải đi trên con đường làng vắng vẻ. Chẳng bao lâu sau, cô đụng mặt mấy gã đàn ông thô lỗ đi ngược chiều. Mấy gã này miệng nồng nặc mùi rượu, hình như định tìm ngôi miếu hoang gần đó ngủ qua đêm. Thấy Khổng Linh Chi, một tên đột nhiên kêu lên: "Có đàn bà này!"

Chúng xách đèn lồng sấn lại gần, muốn nhìn rõ mặt cô: "Đúng là đàn bà thật! Tiểu nương tử, nửa đêm không ngủ, có phải sợ quá không dám ngủ một mình không?”

“Ha ha ha!"

Lời trêu ghẹo chưa dứt, Khổng Linh Chi đã tháo thanh đao trên lưng xuống, cởi bỏ lớp vải bọc. Mấy gã khựng lại một chút, nhưng khi thanh đao áp vào người, phát hiện cô không có nội lực, đao lại cùn đến mức chẳng sắc bén gì, bèn cười phá lên: "Ha ha ha! Ở đâu ra con ranh con này, cũng đòi học đòi hành tẩu giang hồ.”

“Tiểu nương tử, cây đao này ai bán cho cô thế? Bị lừa rồi, cùn đến mức gà cũng không g.i.ế.c nổi, cô còn định dùng để g.i.ế.c người à?”

“Hay là đi theo ta, ta làm mối cho cô một mối ngon..." Giọng điệu gã kia đầy vẻ dâm tà.

Khổng Linh Chi nắm chặt cán đao, nội lực toàn thân cuồn cuộn đổ dồn vào đó.

"Á á á á á!"

Gã đàn ông bị đao kề cổ gào lên t.h.ả.m thiết, rồi ngã vật xuống đất, miệng sùi bọt mép... Bốn tên còn lại trợn mắt há hốc mồm. Khổng Linh Chi vung đao, mỗi nhát một tên, chẳng mấy chốc cả đám đã nằm ngay đơ xếp hàng ngay ngắn. Cô ngồi xổm trên gò đất cao phía trên đầu bọn chúng, vác thanh đao lên vai.

"Vừa nãy ai bảo muốn làm mối cho bà đây?"

Bốn tên kia run lẩy bẩy, toàn thân đau nhức vô lực, chỉ tay vào tên nằm giữa: "Nữ hiệp, là Tả Lão Tam nói ạ!”

“Đúng đúng đúng, hắn muốn bán cô vào kỹ viện đấy." Tên nằm giữa tóc tai cháy xém, mặt đen thui, đến lời cầu xin tha mạng cũng không thốt nên lời.

Khổng Linh Chi phán: "Đã thế, ta cũng làm mối cho các ngươi một mối nhân duyên nhé."

Mấy tên kia ngơ ngác, thầm nghĩ: Còn có chuyện tốt thế này sao?

Cô chỉ mũi đao vào tên già nhất ở ngoài cùng: "Ngươi tên gì?”

“Ta tên Thạch Ngũ.”

“Ta thấy ngươi với Tả Lão Tam rất xứng đôi, hay là hôm nay dưới sự chứng kiến của mọi người, hai ngươi kết bái phu thê đi."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn