Gương mặt Lục Nhân không hề vương chút sợ hãi: "Vậy cha đoán xem, lúc bị dùng đại hình tra khảo, con sẽ khai ra bao nhiêu chuyện thầm kín của cha?"
Mẹ hắn không nhịn được lên tiếng: "Cha mẹ có sai thì cũng là cha mẹ của con, là người một nhà..."
Lục Nhân quay phắt sang nhìn bà: "Thế mẹ đoán tiếp xem, con có thể khai ra bao nhiêu chuyện thầm kín của nhà cậu nữa?" Mẹ hắn lập tức cứng họng.
Giang Ý cố nặn ra vài chữ: "Nhị đệ..."
"Huynh câm miệng đi! Huynh thì làm gì có chuyện thầm kín nào, bởi vì huynh là một kẻ nhu nhược! Tên họ Vương kia trước mặt huynh nói muốn g.i.ế.c huynh rồi cướp tẩu tẩu đi, huynh còn chẳng dám ho he một tiếng."
"Cái gì?" Đại tẩu không kìm được thốt lên kinh hãi. Những người khác cũng sững sờ nhìn Giang Ý.
Cha hắn càng không nhịn được mà mắng: "Sao ngươi có thể nhu nhược đến thế hả? Nam nhi bảy thước, nếu ngay cả vợ mình cũng không bảo vệ được thì sống làm gì?"
Lục Nhân đảo mắt khinh bỉ: "Cha tưởng tại sao tên họ Vương kia lại bị điều ra biên ải? Nghe đâu trên đường đi hắn còn gặp thích khách, bị đ.á.n.h gãy chân, nằm liệt ở biên ải hơn một năm mới khỏi đấy."
Mọi người: "..."
Giang Ý: "..."
Lục Nhân: Tới đi! Cùng c.h.ế.t chùm nào!
Nếu đây là một trò chơi, thì trước mặt Lục Nhân đã hiện lên dòng chữ "Đại sát tứ phương", “Vô địch thiên hạ" rồi.
Cơn giận vừa rồi bị hắn chọc cho một cái, lại tan tành mây khói. Cha hắn mệt mỏi day day trán: "Được rồi, ngươi c.h.ử.i hết cả nhà một lượt rồi đấy, cút về viện của ngươi đi."
"Hừ!" Lục Nhân quay lưng bỏ đi, trước khi đi còn không quên bê theo đĩa gà duy nhất chưa bị lật đổ trên bàn. Chửi hăng quá nên giờ hơi đói.
...
Trở về viện của mình, Lục Nhân rửa mặt qua loa, phát hiện trên bàn ngoài đĩa gà mình vừa bưng về, còn có thêm mấy món ăn kèm và một thùng cơm to tướng. Hắn ăn uống no say, xong xuôi mới chống cằm suy nghĩ.
Trước khi về hắn cũng đoán sơ sơ rồi, chỉ không ngờ cha mẹ lại muốn gặp Khổng Linh Chi đến mức không tiếc lời bịa chuyện ca ca bệnh nặng... Cũng chẳng biết tên Uông T.ử Sơ kia đã nói hươu nói vượn gì với người nhà hắn nữa.
...
Sau khi hắn đi, đại sảnh chỉ yên lặng trong giây lát. Giang Chiếu vội vàng hỏi: "Cha, tiêu đời rồi, nhị ca chắc chắn là thích mê tỷ tỷ họ Khổng kia." Nếu không thì vừa nãy huynh ấy đã chẳng nổi giận đùng đùng như thế.
Thấy cha mẹ không phản ứng, cô lại nói: "Cha, cha không được bỏ mặc con đâu nhé. Là cha bảo con thử huynh ấy, nhỡ sau này huynh ấy tìm con gây sự thì làm sao?"
"Nó dám!"
Giang Chiếu thầm nghĩ: Huynh ấy có gì mà không dám, vừa nãy huynh ấy còn dám lật bàn trước mặt cha, biết đâu ăn no xong lại chạy sang đ.á.n.h con một trận cũng nên.
"Yên tâm, có cha chống lưng cho con, nó không dám đ.á.n.h con đâu."
Giang Chiếu lí nhí: "Cha chống lưng thì có tác dụng gì chứ."
Giang Ý khuyên giải: "Muội đừng sợ, đệ ấy dù thế nào cũng sẽ không động thủ với một nữ nhi như muội."
Giang Chiếu: "Hồi nhỏ huynh ấy từng đ.á.n.h muội rồi. Trong mắt huynh ấy, nam hay nữ đều như nhau cả thôi."
Điểm này Giang Chiếu lại khá thích ở ông ca ca này, chỉ là đối phương quá hung dữ nên cô không dám lại gần. Hồi bé để gây sự chú ý, cô cố tình khóc lóc làm hỏng đồ của hắn, kết quả bị tẩn cho một trận... Là đ.á.n.h thật, tát túi bụi, mặt mũi sưng vù cả lên.
"Khụ, yên tâm đi, nhị ca muội không ngốc, biết chuyện này là do ai chủ mưu, có muốn tính sổ thì cũng tìm ta." Giang Ý chậm rãi đứng dậy, bước chân nặng nề rời đi.
Cơm nước tất nhiên là chẳng thể ăn tiếp được nữa, ai về phòng nấy. Trên đường về, Giang đại tẩu hạ giọng hỏi chồng: "Những lời nhị đệ nói là thật sao? Tên Vương... hắn lại dám sỉ nhục chàng như vậy?"
"Chẳng phải ta đã báo thù rồi sao."
"Thế cũng không được!" Giang đại tẩu giận dỗi giậm chân: "Mai thiếp sẽ về nhà mẹ đẻ."
"Nhạc phụ đại nhân đã có tuổi, chút chuyện nhỏ này đừng để người phiền lòng." Giang Ý giọng ôn hòa: "Có điều nhị đệ mới về, trong nhà còn náo loạn chán, nàng về nhà mẹ đẻ ở ít bữa cũng tốt."
Giang đại tẩu bỗng nhìn chồng đầy nghi hoặc: "Chàng không phải là sợ thiếp nghe được bí mật gì đấy chứ? Chẳng lẽ chàng còn chuyện gì giấu thiếp?”
“Phu nhân à..." Giang Ý thở dài.
Cả đời này người Giang Ý khâm phục nhất không phải cha mình, mà là nhị đệ. Năm xưa khi theo cha mẹ về kinh, được gặp nhị đệ hắn rất vui mừng, tự nhủ sau này nhất định phải chăm sóc đệ đệ thật tốt, đưa đệ đi chơi, ai dám bắt nạt đệ thì hắn sẽ đứng ra bảo vệ. Nào ngờ, đệ đệ về chưa được bao lâu đã cãi nhau với cha, mà là kiểu chỉ thẳng vào mặt cha mà mắng, làm hắn sợ muốn c.h.ế.t.
Sau đó đệ đệ bị đánh, rồi bị cậu đón đi, hắn rất ít khi được gặp nhị đệ. Nhưng mỗi lần gặp mặt, nhị đệ đều cãi nhau to với cha. Mấy năm đầu còn dùng lời lẽ chợ búa, về sau mắng c.h.ử.i ngày càng văn vẻ, cơ bản là mắng người không cần chữ th* t*c nào mà vẫn khiến cha tức điên. Sau này nữa, đệ ấy học được võ công, võ nghệ ngày càng cao cường, cha muốn đ.á.n.h cũng không đ.á.n.h được, đuổi cũng không kịp, mà mắng thì lại không lại... May mà chẳng bao lâu sau đệ ấy bỏ đi hành tẩu giang hồ, cực ít khi về nhà, cha hắn mới giữ được mạng già chưa bị chọc cho tức c.h.ế.t.
Giang đại tẩu cũng hiểu tính chồng, trêu đùa một câu rồi nói: "Cũng không biết cô nương mà nhị đệ để ý là người thế nào, mà lại thu phục được cái tên hỗn thế ma vương như đệ ấy."
Giang Ý ngẫm nghĩ: "Chắc hẳn phải là một nữ t.ử cực kỳ xinh đẹp lại võ công cao cường, có lẽ còn giỏi hơn cả nhị đệ, mới khiến đệ ấy tâm phục khẩu phục."
Giang đại tẩu không khỏi có chút ngưỡng mộ. Cô xuất thân nhà võ tướng, từng thấy cha và các ngươi luyện võ vất vả thế nào, nhìn thôi đã thấy mệt. Một cô nương mà luyện được võ nghệ cao cường, đằng sau không biết đã phải chịu bao nhiêu khổ cực.
...
Lúc này Khổng Linh Chi đang cầm thanh trường đao, muốn ra ngoài tìm người thử sức. Đúng là "áo gấm đi đêm", có đồ xịn mà không được khoe mẽ thì phí phạm quá. Nhất là dạo gần đây khinh công của cô cũng đã tiến bộ hơn nhiều.
Cô đến bắt mạch cho Liễu đại tiểu thư trước, trò chuyện vài câu. Liễu đại tiểu thư ban đầu ít nói, giờ đã cởi mở hơn nhiều, sắc mặt cũng tốt lên, da dẻ mềm mại trắng trẻo hơn hẳn.
Đang lúc Khổng Linh Chi định ra về, cô nương nọ bỗng cho lui hết người hầu, hạ giọng nói: "Khổng cô nương, tỷ có thể kê cho muội một thang t.h.u.ố.c được không?”
“Thuốc gì?”
“Thuốc tránh thai."
Khổng Linh Chi sững người, đối phương cười hỏi: "Tỷ tưởng muội muốn xin bí kíp sinh con trai à?”
“Không phải, ta chỉ không ngờ..." Thông thường con gái sắp về nhà chồng nếu không tìm bí kíp sinh con thì cũng chẳng đến mức xin t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i chứ?
"Nếu muội gả cho một lang quân môn đăng hộ đối thì đương nhiên sẽ không làm vậy." Liễu tiểu thư thở dài: "Muội không thể m.a.n.g t.h.a.i quá sớm. Muội đã suy nghĩ rất kỹ, vị nhị công t.ử kia đã có con riêng, không thiếu con cái. Muội gả qua đó quan trọng nhất là phải đứng vững gót chân. Hơn nữa phụ nữ sinh nở như đi dạo quỷ môn quan, muội sợ mình không qua khỏi."
Cô bé từ nhỏ sức khỏe đã yếu, giống như người mẹ ruột chưa từng gặp mặt kia, nhỡ đâu lúc sinh con mà c.h.ế.t... hoặc không c.h.ế.t thì cũng tàn phá cơ thể, sau này biết sống thế nào.
Khổng Linh Chi đáp: "Phương t.h.u.ố.c thì ta kê được, chỉ là loại t.h.u.ố.c này chung quy vẫn hại thân thể, uống lâu dài rất có thể sẽ gây vô sinh." Kể cả t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i hiện đại, bản chất cũng gây ảnh hưởng đến cơ thể.