Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 165: Các người lừa đảo!

Đại ca của Lục Nhân là Giang Ý, lúc này chẳng biết nói gì, cũng chẳng dám ho he tiếng nào, chỉ biết cắm mặt nhìn chằm chằm vào bát đũa, làm như thể đó là thứ duy nhất trên đời này hấp dẫn được hắn.

Vị lão giả ngồi ở ghế chủ tọa lại ho khan một tiếng: "Con mới về, mau đi rửa mặt chải đầu cho tươm tất đã."

Lục Nhân đáp trả: "Con nghe tin đại ca bệnh nặng, phi ngựa không ngừng nghỉ để chạy về đây. Giờ khó khăn lắm mới được nhìn mặt đại ca, sao cha lại nỡ đuổi con đi? Đại ca bệnh nặng đến mức này, nói còn chẳng ra hơi, cũng chẳng biết con còn được gặp huynh ấy mấy lần nữa."

Giang Ý: "..." Hắn lại cúi thấp đầu thêm một chút, hận không thể chui tọt xuống gầm bàn, giả vờ như mình không hề tồn tại.

"Rầm" một tiếng, lão giả đập mạnh xuống bàn: "Ăn nói hồ đồ! Ta thấy con mới là kẻ bị bệnh nặng đấy! Chỉ mải mê chơi bời lêu lổng bên ngoài, hơn một năm trời không thèm vác mặt về nhà, vừa về đến nơi đã trù ẻo đại ca con, cái đồ nghịch t.ử bất hiếu!"

Lời này có phần hơi nặng nề, nhưng Lục Nhân cũng chẳng vừa. Hắn bật dậy, khí thế còn lấn át cả lão giả, gào lên: "Cha có biết lúc nhận được thư con lo lắng đến mức nào không? Muốn gọi con về thì thiếu gì lý do, sao không bịa cái khác? Rốt cuộc là ai đang trù ẻo đại ca?"

Lão giả càng thêm giận dữ, râu tóc rung lên bần bật: "Ta không nói thế thì con chịu về chắc? Không viết đại ca con bệnh nặng, chẳng lẽ viết cái thân già này sắp c.h.ế.t à?"

Mấy người con khác trừ Lục Nhân vội vàng lên tiếng can ngăn, nhận lỗi: "Cha, cha đừng giận nữa.”

“Đều là lỗi của chúng con chưa tròn chữ hiếu!”

“Cha bớt giận, nhị đệ nó còn nhỏ, nhất thời lỡ lời..."

"Nó mà còn nhỏ à? Người bằng tuổi nó con cái đã biết đọc biết viết cả rồi. Còn nó thì sao? Suốt ngày lêu lổng bên ngoài, đi moi móc chuyện thầm kín của người ta, đã thế lại còn lấy làm đắc ý... Sao ta lại sinh ra một đứa con như thế này chứ?"

Lục Nhân cãi lại: "Vậy thì cha nên tự hỏi bản thân mình, tự kiểm điểm lại đi!"

Cha hắn tức đến mức suýt ngất xỉu. Giang Ý ngồi bên cạnh vội vàng đỡ lấy lão cha, vuốt n.g.ự.c cho ông hạ hỏa. Một lúc sau ông mới hoàn hồn, chỉ tay vào mặt Lục Nhân: "Ta... ta không có đứa con bất hiếu như ngươi!"

"Cha định đuổi con ra khỏi nhà à?" Lục Nhân quay sang nhìn mẹ mình: "Mẹ, sau này con theo họ Lục của mẹ nhé. Nếu mẹ đồng ý, ngày mai con sang nhà cậu ghi tên vào gia phả luôn."

Cha hắn trừng mắt thổi râu: "Ngươi tưởng ta không biết ngươi dùng bao nhiêu cái tên giả ở bên ngoài à? Cái thứ nghịch t.ử như ngươi, cậu ngươi thèm vào mà nhận..."

Lão phu nhân ngồi bên cạnh thản nhiên chêm vào một câu: "Cậu nó nhận đấy."

Cơn giận của cha Lục Nhân trông thấy rõ là xẹp xuống từng chút một: "Phu nhân... mỗi lần ta dạy con là bà lại bênh vực nó như thế, bảo sao nó càng ngày càng to gan lớn mật."

Lão phu nhân lấy khăn tay chấm khóe miệng, từ tốn nói: "Lúc nó còn nhỏ thì ông không dạy, giờ cây non đã thành đại thụ lại nhận là công lao của ông? Chỉ khổ thân cậu mợ, chú thím của nó, giúp ông nuôi con bao nhiêu năm trời, giờ lại bị ông trách móc là không biết dạy dỗ."

Cha hắn lập tức im bặt, cả người ỉu xìu xuống hệt như Giang Ý lúc nãy.

Giang Phồn, cũng là Lục Nhân, sinh ra đúng lúc cha hắn bị điều đi làm quan ở vùng biên ải phía Bắc. Nơi đó rừng thiêng nước độc, thổ phỉ hoành hành, hắn lại còn nhỏ, sức khỏe yếu ớt nên cha mẹ không dám mang theo, đành gửi gắm cho cậu ruột nuôi nấng.

Mấy năm sau, cha hắn thăng chức, lại bị điều đến một nơi khác. Đúng lúc đó nhà cậu gặp chút chuyện, bị chèn ép phải rời kinh đô đi nhậm chức, nên hắn lại được gửi cho một người chú họ. Vị chú họ này tính tình lập dị, tuy nuôi hắn nhưng chẳng mấy khi quan tâm, mặc kệ hắn muốn làm gì thì làm, miễn không gây chuyện đến tận nhà là được. Còn bà thím kia thì keo kiệt bủn xỉn, cầm tiền cha mẹ hắn gửi nhưng chẳng nỡ tiêu cho hắn một đồng, chỉ lo cho cái ăn chỗ ở, đừng hòng xin thêm được một xu. Vì thế, tuổi thơ của Lục Nhân trôi qua vô cùng cơ cực.

Đến khi hai vợ chồng đón được con về kinh, nhìn thấy bộ dạng của con trai mà suýt không dám nhận. Không phải vì hắn gầy gò hay xấu xí, mà là ở lời ăn tiếng nói, cử chỉ, và cả ánh mắt sáng rực lên đầy thèm khát mỗi khi nhìn thấy trang sức trên người mẹ... Thậm chí hắn còn từng ăn trộm tiền của muội muội để trốn ra ngoài mua thịt ăn.

Lần đó cha hắn giận dữ đ.á.n.h cho một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t, roi gãy làm đôi mà vẫn không nghe được một lời nhận lỗi từ miệng hắn. Hắn đau đến mức kêu la oai oái, nhưng vẫn gân cổ lên c.h.ử.i lại cha mình. Đúng vậy, hắn học được không ít lời th* t*c, c.h.ử.i nghe chói tai vô cùng.

Đến khi suýt bị đ.á.n.h c.h.ế.t thì cậu hắn tới, cãi nhau to một trận với cha hắn rồi mang hắn đi. Hắn mới sinh ra chưa được bao lâu đã được nuôi dưỡng bên cạnh cậu mợ, nên so với cha mẹ ruột xa cách, cậu mợ mới giống cha mẹ của hắn hơn. Sau đó mấy năm, dưới sự chăm sóc của gia đình cậu, tính tình hắn dần thay đổi. Tuy khi cãi nhau vẫn có thể chọc người ta tức c.h.ế.t, nhưng ít nhất cũng không còn văng tục nữa... Còn về võ công của hắn, đó lại bắt nguồn từ một t.a.i n.ạ.n khác.

...

Lúc này, cả gia đình đều im lặng, không ai dám mở lời. Vẫn là Lục Nhân cười khẩy một tiếng: "Nói đi, gọi con về làm gì?"

Không ai lên tiếng, hắn nhìn chằm chằm vào cô muội muội Giang Chiếu: "Muội nói đi. Vừa nãy muội nhìn ra ngoài ngóng cái gì? Muốn nhìn thấy ai?"

Giang Chiếu co rụt cổ lại, không chịu nổi ánh mắt của ca ca, lí nhí đáp: "Uông đại ca nói huynh có người trong mộng..."

"Rồi sao nữa?"

Thấy giọng điệu của Lục Nhân có vẻ hòa hoãn hơn, Giang Chiếu cũng bớt sợ: "Nhị ca, là thật sao? Cô nương ấy trông thế nào? Nghe nói tỷ ấy tinh thông y thuật, còn bái thần y làm sư phụ, võ công cũng cực cao, sao huynh không dẫn tỷ ấy về?"

Lục Nhân vẫn giữ vẻ bình thản: "Uông T.ử Sơ đã nói với mọi người rồi thì chắc mọi người cũng biết, cô nương ấy đã từ chối ta. Chúng ta không có duyên phận phu thê, sao tiện dẫn cô ấy về nhà? Chẳng phải là làm hỏng danh tiết của người ta sao."

Giang Chiếu buột miệng nói: "Chẳng phải bảo giang hồ nhi nữ không câu nệ tiểu tiết sao? Hơn nữa tỷ ấy là lang trung, đi khắp nơi hành nghề y, làm gì còn..."

Câu nói còn lại nghẹn cứng trong họng, bởi vì nhị ca cô vừa bóp nát cái bát trước mặt.

"Nói tiếp đi, sao không nói nữa?"

Giang Chiếu sợ hãi cúi gằm mặt, vừa hối hận vừa có chút ấm ức. Nhị ca chỉ giỏi bắt nạt muội, có giỏi thì đi mà ép hỏi cha ấy!

Lục Nhân cười lạnh, quay sang nhìn cha mình: "Lão nhân gia người có gì muốn nói không?"

Cha hắn vốn định mắng: "Ngươi ăn nói với cha như thế đấy à?", nhưng khi chạm phải ánh mắt của con trai, ông chỉ biết thở dài. Một lúc lâu sau, ông mới mở miệng: "Chúng ta đâu có ý coi thường cô nương kia. Chỉ là khó khăn lắm con mới thích một người, chúng ta muốn mời cô ấy đến gặp mặt một lần thôi mà."

"Mời cô ấy đến... thì phải gửi thư cho cô ấy, nói rõ ngọn ngành, thế mới gọi là mời. Còn cách làm của mọi người gọi là lừa đảo!" Lục Nhân gạt phăng mâm cơm trên bàn xuống đất, tiếng bát đĩa vỡ loảng xoảng vang lên chói tai: "Lại còn lợi dụng sự tin tưởng của cô ấy dành cho con để lừa cô ấy. Các người dựa vào cái gì?"

Giang Ý che chở cho vợ lùi lại hai bước, còn Giang Chiếu thì rón rén nhích chân, định chuồn ra cửa.

Lão giả ngồi trên lại nổi giận lần nữa: "Láo xược! Ngươi làm con mà dám lật bàn trước mặt cha ngươi, ai cho ngươi cái gan đấy? Ngươi tưởng ta không dám gạch tên ngươi khỏi gia phả à? Nếu không có ta che chở, ngươi đã sớm bị Lục Đường bắt đi tra khảo rồi."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn