Thạch Ngũ lí nhí nói: "Nữ hiệp, kết bái là huynh đệ... còn phu thê là giao bái ạ.”
“Ta bảo kết bái là kết bái.”
“Vâng vâng vâng, nữ hiệp nói gì cũng đúng!"
Chỉ cần vái nhau vài cái mà giữ được mạng, với mấy gã này thì chuyện nhỏ như con thỏ. Trong lòng chúng còn thầm cười khẩy: Đúng là đàn bà, lòng dạ đàn bà, phải là đàn ông thì đời nào tha dễ dàng thế, ít nhất cũng phế một cánh tay.
Khổng Linh Chi gật đầu, lại tùy tiện chỉ hai tên khác: "Các ngươi, chiều cao xêm xêm, xấu trai như nhau, tuổi tác cũng tương đồng, trông đúng là trời sinh một cặp, hay là cũng thành thân luôn đi."
Hai tên kia nhìn nhau, mặt lộ vẻ chán ghét bực bội, nhưng bụng bảo dạ: Con mụ này muốn thấy mình khó chịu, thì cứ diễn cho nó xem có mất mát gì đâu? "Nữ hiệp, ta không muốn thành thân với cái thứ xấu xí này.”
“Ngươi tưởng ông muốn lấy ngươi chắc? Mẹ kiếp, ngươi còn xấu hơn ông gấp trăm lần!"
Hai bên c.h.ử.i qua c.h.ử.i lại, càng c.h.ử.i càng hăng, thậm chí còn lao vào đ.á.n.h nhau. Khổng Linh Chi đáp lại bằng một luồng điện 40V cho mỗi tên, kéo dài mười giây. Hai gã bị giật kêu la oai oái, mồm miệng van xin rối rít: "Nữ hiệp tha mạng! Chúng ta sai rồi! Không dám nữa đâu!"
Khổng Linh Chi: "Nữ hiệp cái gì, gọi ta là Giáo sư Dương."
Bọn chúng tưởng tên thật của người trước mặt là Giáo Sư Dương, vội hô: "Giáo sư Dương tha mạng! Không dám nữa ạ!”
“Ta nguyện ý thành thân với hắn!”
“Đúng đúng đúng, ta cũng nguyện ý."
"Ừ, đã không có ý kiến gì thì bái đường thành thân thôi." Dưới sự ép buộc của Khổng Linh Chi, mấy gã đàn ông to xác quỳ xuống hướng về phía mặt trăng làm lễ.
Khổng Linh Chi đứng bên cạnh hô to: "Nhất bái thiên địa!" Bốn người dập đầu vái. Tên còn lại đứng trơ trọi một mình nhìn cảnh này bỗng thấy hơi cô đơn...
"Nhị bái cao đường!" Bốn người tiếp tục vái.
"Phu thê giao bái!" Tiếp tục vái nhau. Vì đứa nào cũng to con, lúc cúi đầu đụng nhau cộp cộp, suýt nữa thì ngã lăn quay.
Đợi chúng bái xong, Khổng Linh Chi hô câu cuối: "Tống nhập linh đường!"
Bốn người vừa thở phào... tưởng xong chuyện rồi... Khoan đã, đưa đi đâu? Linh đường nào? Không phải là "động phòng" sao?
Khổng Linh Chi cầm thanh trường đao đứng dưới ánh trăng. Cô đứng ngược sáng nên không rõ mặt mũi, chỉ thấy luồng khí lạnh lẽo thấu tận tâm can tỏa ra, khiến đám người run rẩy ngước nhìn: "Ta thấy các ngươi thật đáng thương, trước khi c.h.ế.t giúp các ngươi se duyên, giờ lễ đã thành, sao đến một câu cảm ơn cũng không biết nói?"
"Cảm... cảm... cảm ơn Giáo sư Dương..."
Mấy tên kia mặt như đưa đám, khóc lóc van xin: "Nữ hiệp tha mạng! Chúng ta chỉ trêu đùa vài câu, sao lại đến nông nỗi này?”
“Nữ hiệp tâm địa Bồ Tát, chúng ta cũng là người khổ mệnh mà..."
Khổng Linh Chi đáp trả bằng cách dùng mặt đao tát bốp vào mặt tên nói nhiều nhất. Cô chỉ tay về một hướng: "Ra đằng kia, đào hố.”
“Đào... đào hố làm gì ạ?" Trong lòng bọn chúng lóe lên một suy nghĩ đáng sợ, người run lên bần bật.
"Đương nhiên là chuẩn bị mồ yên mả đẹp cho các ngươi. Được sống chung chăn, c.h.ế.t chung huyệt, hai đôi tân nhân các ngươi cũng coi như bạc đầu giai lão, ân ái trăm năm rồi."
Mấy tên: "..."
Khổng Linh Chi đá một cú: "Nhìn cái gì mà nhìn? Đây là phúc phận to lớn đấy! Biết bao cặp vợ chồng mơ cũng chẳng được."
Dưới sự uy h.i.ế.p của Khổng Linh Chi, đám người lề mề đào đất. Không có cuốc xẻng, chỉ có thể dùng tay hoặc cành cây, hòn đá, đào rất chậm. Khổng Linh Chi thong thả bồi thêm một câu: "Nếu cái hố không đủ rộng để chôn nguyên vẹn, thì ta đành phải chia nhỏ các ngươi ra vậy."
Thạch Ngũ run rẩy hỏi: "Chia nhỏ... là thế nào ạ?”
“Là cắt ra, chặt khúc ấy. Yên tâm, ta sẽ cố gắng gom hết các mảnh vụn ném vào hố cho."
Có hai tên sợ đến mức tè ra quần tại chỗ, mùi khai nồng nặc bốc lên. Khổng Linh Chi ghê tởm bịt mũi lùi lại vài bước: "Còn không mau đào?"
Ngay lúc cô lùi lại, mấy tên kia bất ngờ vùng dậy lao về hướng ngược lại, dốc hết sức bình sinh mà chạy. Chỉ là di chứng bị điện giật vẫn còn, chân tay không nghe lời lắm nên chạy chẳng nhanh. Khổng Linh Chi đang định đuổi theo thì thấy phía trước xuất hiện một bóng người.
Người nọ dường như chỉ tình cờ đi ngang qua bọn chúng. Trong tầm mắt cô, chỉ thấy cánh tay hắn khẽ nâng lên, một tia sáng lạnh lẽo lóe lên trong chớp mắt. Tiếp đó là mấy tiếng "bịch bịch", cả đám ngã gục xuống đất, tay ôm cổ nhưng không phát ra được tiếng nào, chẳng mấy chốc đã ngừng giãy giụa, tắt thở.
Người nọ mặc đồ đen, mặt che khăn đen, trong tay cầm một thanh kiếm trông rất bình thường. Hắn bước đến gần Khổng Linh Chi, đứng im một lúc như đang chờ đợi điều gì.
Khổng Linh Chi: "Cảm ơn?”
“Không có chi." Cuối cùng cũng đợi được câu này, người nọ nhấc chân, lướt qua Khổng Linh Chi rồi bỏ đi.
Khổng Linh Chi lại gần kiểm tra tình trạng mấy cái xác. Tất cả đều một kiếm đoạt mạng, vô cùng dứt khoát. Là một bác sĩ, nhìn thấy cảnh này trong lòng cô không khỏi có chút d.a.o động, lương tâm nghề nghiệp thôi thúc cô phải làm gì đó. Thế là cô tiến lên vuốt mắt cho bọn chúng. Tiện tay mò mẫm lấy mấy chục đồng tiền lẻ trên người bọn chúng coi như tiền khám bệnh. Lúc đi còn vô cùng lễ phép buông một câu: "Cảm ơn quý khách đã ủng hộ, kiếp sau nhớ cẩn thận hơn nhé."
...
Khổng Linh Chi đi chưa được bao xa, lại đụng mặt tên áo đen kia. Hắn nhìn thấy cô cũng có chút ngạc nhiên, khẽ gật đầu rồi đi về một hướng khác. Cô nghĩ bụng, giờ này cửa thành chắc đóng rồi, muốn vào thành phải đợi sáng mai, chi bằng tìm chỗ khuất gió, kiếm ít cỏ khô cành cây đốt lửa sưởi ấm. Trong hòm t.h.u.ố.c có gói lương khô, cô lấy ra nướng qua lửa, chẳng mấy chốc đã dậy mùi thơm.
Đang lúc cô vừa gặm lương khô vừa tính giờ, tên áo đen lại xuất hiện. Hắn nhìn thấy cô, đứng chôn chân ở đó một lúc lâu, toàn thân toát ra vẻ u sầu chán nản.
Khổng Linh Chi: "Cái đó... có muốn lại đây ngồi một lát không?”
“Không cần đâu. Đường vào thành, đi hướng nào?" Khổng Linh Chi chỉ tay về hướng thành trì: "Trên đất có mấy con đường mòn, huynh cứ đi theo đường mòn là được.”
“Đa tạ."
Chưa đầy nửa canh giờ sau, tên áo đen lại lù lù xuất hiện trước mặt Khổng Linh Chi. Lần này Khổng Linh Chi cuối cùng cũng nhận ra vấn đề. Cô hạ giọng ướm hỏi: "Huynh... không biết đường à?”
“Ta lần đầu đến đây." Tên áo đen ngồi xuống tảng đá cách Khổng Linh Chi không xa: "Ồ..." Cô thầm nghĩ, đây đâu phải vấn đề không biết đường, đi theo đường mòn mà còn vòng lại được chỗ cũ, đây là thánh mù đường cấp cao rồi!
"Sao cô nương lại ở ngoài này một mình?"
Khổng Linh Chi: "Ta là lang trung, đi khám bệnh ở làng bên.”
“Vậy cô... khi nào về thành?”
“Đợi trời sáng. Giờ cửa thành đóng rồi, có về cũng không vào được."
Đợi đến khi trời sáng, Khổng Linh Chi dập tắt đống lửa, lấp đất lên cẩn thận rồi mới xách hòm t.h.u.ố.c và thanh đại đao dài ba mét của mình về thành. Đến cổng thành, rất nhiều người đang xếp hàng. Đa phần là dân làng lân cận, sáng sớm tinh mơ mang đồ vào thành bán, nào là rau tươi mới hái, trứng gà, đồ thêu thùa... Lính gác cổng nhận ra Khổng Linh Chi, cho cô chen ngang vào trước.
Vào thành chưa được bao xa, cô lại nhìn thấy tên áo đen. Hắn gật đầu với Khổng Linh Chi: "Đa tạ.”
“Không có chi."