Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu
Chương 152: Bắt được một cái đuôi bám người
Khổng Linh Chi bị hắn chọc cười: "Người như ngươi mà cũng dám tự xưng là chí thành quân t.ử á?"
"Đương nhiên!" Lục Nhân hùng hồn nói: “Ta đâu giống mấy kẻ ngoài mặt thì đạo mạo sau lưng lại giở trò, ta muốn ở bên cạnh cô thì ta nói thẳng."
Khổng Linh Chi: "Ta thấy ngựa tiêu thực xong rồi đấy, mau đi thôi."
Lục Nhân: "Thế ta..."
“Ngươi đã bảo mình có bệnh rồi, là thầy t.h.u.ố.c đương nhiên ta phải chữa bệnh cứu người chứ."
Lục Nhân mừng rỡ ra mặt, quất roi cho xe chạy: "Cô mà chữa không khỏi, đừng trách ta dỡ biển hiệu nhà cô xuống đấy."
Rồi ta viết cho cái mới!
Hắn nhìn cái biển hiệu tiệm t.h.u.ố.c nhà Khổng Linh Chi ngứa mắt lâu rồi, chữ viết xấu quá.
Khổng Linh Chi như nhìn thấu ý đồ của hắn: "Biển hiệu đó là cha ta tự tay viết đấy."
Lục Nhân: "Thế à? Ta đã thấy nét chữ này không tầm thường rồi, rồng bay phượng múa, nét bút cứng cáp, mộc mạc mà lại ẩn chứa cả càn khôn..."
Trên không trung đột nhiên vang lên một tràng cười lớn, cười đến mức thở không ra hơi.
Hồi lâu sau tiếng cười mới dứt, Lục Nhân nhìn sang, chỉ thấy cách đó không xa có một chiếc xe ngựa đang dừng, hai bên là hai hàng thị vệ áo đen.
Trần Vương.
Trần Vương cười đủ rồi, thuộc hạ đưa khăn tay lên, cô lau khóe mắt: "Đường đường là Giang thiếu hiệp mà miệng lưỡi cũng dẻo quẹo thế này, đúng là khiến bổn vương được mở rộng tầm mắt."
Lục Nhân: "..."
"Cái gì mà dẻo quẹo nịnh nọt? Từng câu từng chữ vừa rồi đều xuất phát từ tận đáy lòng ta."
Trần Vương: "Khổng cô nương, gần đây bổn vương nghe nói cô và Hiểu Phong cô nương hai nữ tranh một nam, mà Giang thiếu hiệp thì người nào cũng không nỡ bỏ, cứ dùng dằng giữa hai người... Ta thấy Giang thiếu hiệp này cũng chẳng ra gì, hay là cô theo bổn vương..."
Chưa đợi cô nói hết câu, Lục Nhân đã nổi đóa: "Bà im đi, cô ấy theo bà làm gì? Thủ tiết sống à?"
Thị vệ sau lưng Trần Vương quát lớn: "Câm miệng!"
Trần Vương ngăn thị vệ rút đao: "Hắn chỉ được cái mồm mép thôi." Cô nhìn Khổng Linh Chi: “Vốn định nghe cô kể chuyện tiếp, nhưng kinh thành giục gấp quá, bổn vương phải về rồi. Ngày sau nếu cô đến kinh thành, hãy ghé Trần Vương phủ, bổn vương nhất định tiếp đón chu đáo."
"Đa tạ Vương gia!" Khổng Linh Chi chắp tay: “Có cơ hội nhất định sẽ đến kinh thành du ngoạn một chuyến."
Trần Vương dẫn theo đám thị vệ rời đi, rõ ràng chỉ là tình cờ gặp trên đường chào hỏi một câu.
Lục Nhân nhìn Khổng Linh Chi: "Lúc nào đi kinh thành chơi nhớ gọi ta nhé, ta... ta tiếp tục làm phu xe cho cô."
Khổng Linh Chi cười: "Phu xe tuấn tú thế này ngồi phía trước, dọc đường đi không biết sẽ dẫn dụ bao nhiêu sơn tặc đây."
Lục Nhân sờ mặt mình, vội vàng lôi ra một cái mặt nạ đeo vào: "Lúc đi ta đeo cái này đúng không?"
"Ừ, mặt Tô Thái Khang đấy. Vừa nãy cô ấy còn lườm ngươi cháy mặt kìa, chắc là nghe mẹ ta kể chuyện ngươi giả dạng cô ấy đưa ta đi rồi."
Lục Nhân: "Cô ta lấy tư cách gì mà lườm ta? Cô ta là thị vệ của Trần Vương, dù quan hệ với cô có tốt đến mấy, gặp nguy hiểm cô ta cũng chỉ lo cho Trần Vương của cô ta thôi, quan tâm gì đến cô."
Nhưng hắn thì khác.
Khổng Linh Chi không phản bác lời hắn.
Hai người về đến nhà, bà Lâm nhìn thấy Khổng Linh Chi thì mừng đến rơi nước mắt.
Hai mẹ con tíu tít trò chuyện, Tần tẩu giúp dọn dẹp hành lý.
Khổng Linh Chi kể sơ qua chuyện dọc đường cho bà Lâm nghe, nghe nói cô chạy đi xa như thế, bà Lâm lại ôm chầm lấy cô gọi tâm can bảo bối không ngớt.
Mãi lúc sau mới buông ra.
"Mẹ, con vẫn khỏe mạnh bình an mà."
"Lần sau không được đi xa thế nữa, mẹ nghe mà sợ hết hồn."
Bữa tối, bà Lâm gắp thức ăn cho cô liên tục, cứ như cô đi đường khổ sở lắm không bằng, thịt trong bát chất đống không còn chỗ để, bà lại lấy thêm cái bát khác để bên cạnh gắp tiếp.
Khổng Linh Chi nhìn hai bát thịt đầy ú, hít sâu một hơi, cắm cúi ăn, tình yêu thương này vừa nặng trịch vừa thơm phức!
Lục Nhân ăn xong thì cáo từ, sau đó đổi mặt nạ biểu ca đến thăm.
"Dì ơi, nghe nói biểu muội đi xa về rồi, không biết dọc đường có thuận lợi không ạ?"
Khổng Linh Chi: "..."
"Thuận lợi thuận lợi!" Bà Lâm đối với hắn rất niềm nở: “Mau ngồi đi, dì rót nước cho. Dạo này con học hành thế nào rồi?"
"Đa tạ dì quan tâm." Lục Nhân hỏi han vài câu, lúc đi còn nháy mắt với Khổng Linh Chi.
Chẳng bao lâu sau, một bà lão "ốm yếu" đến cửa.
"Khụ khụ, con dâu ta lỡ chân bị trẹo, ta đến mua ít t.h.u.ố.c cho nó."
Khổng Linh Chi: "..."
"Mời cụ qua bên tiệm t.h.u.ố.c ạ." Nói rồi dẫn bà lão sang tiệm thuốc.
Cửa sau tiệm t.h.u.ố.c vừa đóng, Khổng Linh Chi túm lấy cổ áo hắn: “Ngươi làm cái trò gì thế? Chốc chốc lại đổi mặt chạy sang một chuyến, đi đường mấy ngày rồi, mau về nhà tắm rửa nghỉ ngơi đi!"
"Trước khi đến ta tắm rồi!" Lục Nhân kéo áo: “Ta còn xông hương nữa đấy, không tin cô ngửi thử xem."
Khổng Linh Chi: "Quan trọng là bảo ngươi về nghỉ ngơi. ngươi cứ chạy đi chạy lại thế này không mệt à?"
Lục Nhân bất chợt ngâm thơ: "Nỗi hận chia ly như cỏ mùa xuân, càng đi xa càng mọc nhiều."
Khổng Linh Chi sững người: "...Mới không gặp có một ngày, mai ngươi sang là được mà."
Lục Nhân không nói gì, cô bất lực day trán: "Nếu sau này ngươi lấy vợ, cũng phải làm việc của mình chứ? Chẳng lẽ lúc nào cũng kè kè mang vợ theo bên mình?"
"Sao lại không? Ta võ nghệ cao cường, ở bên cạnh ta mới an toàn."
Khổng Linh Chi: "..."
Bắt được một cái đuôi bám người!
Thật không ngờ, cái tên mày rậm mắt to, tướng mạo đường hoàng lật mặt nhanh hơn lật sách này lại là một kẻ bám người.
Lục Nhân: "Vợ chồng vốn là một thể, nếu hai người chỉ ngủ chung giường, ngày thường ai làm việc nấy, thì gọi gì là vợ chồng?"
Lục Nhân: "Nếu ta lấy vợ, đi đâu chơi ta cũng mang nàng theo, cùng nàng đi khắp giang sơn như họa này, gặp cái gì hay cái gì ngon cũng cùng nàng chơi cùng nàng ăn."
Thấy cô nương trước mặt ngẩn ngơ, hắn bổ sung thêm: "Tất nhiên, nếu nàng không muốn ra ngoài, ta có thể ở nhà với nàng."
Nghĩ lại thấy không đúng, bổ sung tiếp: "Nếu nàng muốn ra ngoài chữa bệnh cứu người, ta cũng có thể đi cùng."
Lại bổ sung: "Bắt ta học y cũng không phải không được, ta học thuộc lòng nhanh lắm, học gì cũng nhanh."
Cuối cùng bổ sung: "Bắt ta thử t.h.u.ố.c cho nàng thì không được, ta sợ hại thân thể, nhưng ta có thể giúp nàng tìm người thử thuốc."
Khổng Linh Chi: "..."
Cô nói một cách chân thành: “Ngươi có biết hành vi như thế này gọi là gì không?"
"Chí thành quân tử?"
Anh đừng có bôi tro trát trấu vào cái từ này nữa: “Kiểu như ngươi ấy, thường bị gọi kẻ bám đuôi, nịnh nọt, ch.ó l**m."
Lục Nhân: "???"
"Liên quan gì đến chó? Cô thích ch.ó à?" Hắn lập tức lộ vẻ khó xử: “Cái này... kẻ sĩ có thể c.h.ế.t chứ không thể chịu nhục."
"Không phải..." Khổng Linh Chi gãi đầu: “Ý là hành vi ngươi cứ chiều theo ý người ta vô điều kiện thế này không tốt đâu. Lỡ ta tâm địa đen tối một chút, chẳng phải sẽ tùy ý sai khiến ngươi sao?"
Lục Nhân: Nếu nàng tâm địa đen tối, ta đã chẳng thích nàng rồi.
Hắn hiểu ý Khổng Linh Chi, không nói thêm gì nữa, chỉ ưỡn thẳng lưng bước ra khỏi tiệm thuốc.
Một bà lão đi đứng thẳng tắp hiên ngang, mà hắn dường như chẳng hề nhận ra có gì không ổn.