Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 151: Có gì thất lễ không?

Nghiêm thiếu chủ đành phải cùng phu xe đi bộ về.

Bên này Lục Nhân đ.á.n.h xe, xe đi càng lúc càng chậm, hắn cầm roi ngựa, chốc chốc lại ngoái đầu nhìn vào trong xe, rõ ràng là đang có tâm sự.

Một lần hắn quay đầu lại thì thấy Khổng Linh Chi ôm chặt lấy sàn xe: "Sáng nay ta chạy rồi, đừng hòng bắt ta xuống chạy nữa!"

Lục Nhân: "..."

"Ta biết sáng nay cô chạy hơn nửa canh giờ rồi, chạy trong sân luyện võ nhà họ Nghiêm."

Lúc đó Nghiêm Minh chủ còn ra chỉ điểm cho cô mấy chiêu.

Khổng Linh Chi buông tay, dựa lưng vào thành xe: “Ngươi có gì cứ nói thẳng đi, nói xong rồi đi nhanh lên chút."

Lục Nhân buồn bực, nghĩ thầm, những lời hắn định nói ra chắc chắn sẽ bị cô từ chối.

Hơn nữa nói những lời này trên đường đi, có vẻ như lợi dụng tình thế ép người, không phải hành vi của quân tử.

Hắn nghĩ thông suốt, vung roi ngựa: "Cô không sợ ta g.i.ế.c người vứt xác nơi hoang dã à?"

Khổng Linh Chi: "Người xưa có câu 'kẻ sĩ ba ngày không gặp phải nhìn bằng con mắt khác', ta cũng không còn là ta của ba ngày trước nữa đâu."

Lục Nhân nghiêng người: "Ồ? Tự tin thế, là do Nghiêm phu nhân tặng cô bộ Kim Ti Nhuyễn Giáp à?"

Khổng Linh Chi: "Sao ngươi biết? ngươi nhìn trộm ta thay quần áo hả?"

Lục Nhân: "..."

"Không có! Sao ta có thể làm chuyện đó?" Hắn vội giải thích: “Nhà Nghiêm phu nhân có nghề gia truyền, giỏi nhất là chế tạo nhuyễn giáp, bà ấy thường xuyên tặng Kim Ti Nhuyễn Giáp cho những người thân thiết."

Ngoài nhuyễn giáp, nhà bà ấy còn có cửa tiệm trang sức, năm xưa bà ấy gả cho Nghiêm Minh chủ, của hồi môn mang theo khiến bao nhiêu người giang hồ thèm nhỏ dãi.

Khổng Linh Chi: "Vội cái gì, ta chỉ hỏi chơi thôi mà."

"Trong lòng cô, ta tồi tệ đến thế sao?" Lục Nhân ấm ức: “Cô nói xem, từ lúc quen cô đến giờ, ta đã làm chuyện gì thất lễ chưa?"

Khổng Linh Chi xòe ngón tay ra đếm: "Nửa đêm ngươi gõ cửa phòng rủ ta ra ngoài nói chuyện, ít nhất cũng năm lần rồi nhỉ? ngươi giả gái làm nha hoàn đi lại nghênh ngang trong nhà ta, ngươi giả gái đến tìm ta khám bệnh, ngươi..."

"Đủ rồi!" Lục Nhân cắt ngang: “Đúng! Ta là tên khốn nạn, là sắc lang vô sỉ, cô bắt ta đi lĩnh thưởng đi."

Xe ngựa đi xa dần, dọc đường Lục Nhân im thin thít không nói câu nào. Đến trưa, hắn xuống xe múc một bình nước suối đưa cho Khổng Linh Chi, rồi cắm cúi đ.á.n.h xe tiếp.

Khổng Linh Chi: "Dừng lại nghỉ chút đi, nước này tốt nhất nên đun sôi rồi hẵng uống."

"Không dừng, chẳng phải cô đang vội về sao?" Lục Nhân nói xong lườm nguýt cô một cái đầy giận dỗi.

Cái liếc mắt đầy phong tình ấy khiến tim Khổng Linh Chi hẫng một nhịp, sau đó đập thình thịch liên hồi.

Khổng Linh Chi ho khan một tiếng, giả vờ lơ đãng hỏi: "Sao lại đeo cái mặt nạ này vào? Đi đường dùng khuôn mặt bình thường chút có phải tiện hơn không."

Tay Lục Nhân khẽ động: "Sao, cô không thích khuôn mặt này à?"

"Với dung mạo thế này, ai nhìn vào cũng chẳng thốt nên lời từ chối được."

Lục Nhân: "..."

Hắn đột ngột dừng xe bên đường, để ngựa tự gặm cỏ, còn mình thì đưa tay đỡ Khổng Linh Chi xuống xe.

Sau đó lôi nồi niêu ra đun nước.

Buổi trưa trời hơi nóng, nhóm lửa xong hai người ra gốc cây ngồi nghỉ.

Lục Nhân nhìn cô chằm chằm với ánh mắt rực lửa: "Khuôn mặt này thực sự khiến cô không thể từ chối?"

Khổng Linh Chi không đáp.

"Vậy... nếu ta mang khuôn mặt này đến nhà cô cầu hôn, cô thấy có thành không?"

Khổng Linh Chi: "Không."

Lục Nhân trừng mắt: "Vừa nãy cô còn bảo 'không thốt nên lời từ chối' cơ mà."

Khổng Linh Chi thở dài, tránh ánh mắt của hắn: "Ta tưởng ngươi sẽ không quay lại nữa."

Vị huynh đệ này xưa nay tâm cao khí ngạo, ai nói câu gì phật ý là hắn bật lại ngay tại trận.

Cô từ chối thẳng thừng như thế, sau đó trước mặt vợ chồng Nghiêm Minh chủ lại vạch rõ giới hạn với hắn lần nữa, có thể nói là chẳng nể nang chút tình nghĩa nào.

Hắn không tìm cô trả thù, Khổng Linh Chi đã cảm tạ trời đất rồi.

"Lúc đầu là ta đưa cô đi, giờ đương nhiên ta phải đích thân đưa cô về." Lục Nhân cậy cậy vỏ cây sau lưng: “Cô có ơn cứu mạng với ta, ta sao có thể bỏ mặc cô được?"

Khổng Linh Chi: “Ngươi thẳng thắn như vậy, làm ta không biết phải làm sao cho phải."

"Có gì mà khó xử? Ta tự nguyện mà."

Khổng Linh Chi lắc đầu: "Tuy ngươi tự nguyện, nhưng trong thâm tâm ngươi vẫn mong chờ ta đáp lại. Nếu ta biết rõ mình không thể đáp lại tình cảm của ngươi, mà vẫn lợi dụng tình cảm đó để sai khiến ngươi, thì ta khác gì kẻ tồi tệ?"

Tim Lục Nhân rung động, đôi mắt như biết nói nhìn cô đắm đuối.

"Cô nghĩ giống hệt ta! Tâm linh tương thông thế này..." Đúng là trời sinh một cặp!

Khổng Linh Chi: "Quay mặt đi, đừng có dùng ánh mắt đó nhìn ta."

"Chẳng lẽ, cô thẹn thùng rồi?"

Khổng Linh Chi mặt lạnh tanh: "Thẹn thùng? Đừng quên ta là thầy thuốc, ngươi có l*t s*ch trước mặt ta, mặt ta cũng không đỏ, mắt cũng không chớp đâu."

"Thật à?" Lục Nhân làm bộ định cởi áo, bắt gặp ánh mắt nhìn chằm chằm của đối phương, rốt cuộc hắn cũng không làm nổi chuyện c** đ* trước mặt con gái giữa thanh thiên bạch nhật.

Tay hắn lại quay về cậy vỏ cây: "Ta đưa cô về nhà, nếu cô không muốn nhìn thấy ta nữa, thì sau này ta sẽ không đến tìm cô nữa."

Khổng Linh Chi không nói gì. Hai người ngồi im lặng dưới gốc cây một lúc, rồi đứng dậy uống chút nước nóng, lấp đất lên đống lửa rồi lên đường.

Dọc đường tâm trạng Lục Nhân có vẻ khá tốt, thậm chí còn đùa với Khổng Linh Chi vài câu.

Chỉ là thi thoảng hắn lại nhìn vào một chỗ nào đó ngẩn ngơ.

...

Sắp đến trấn Tiểu Trạch, xe ngựa đi ngày càng chậm, cuối cùng dừng hẳn bên đường.

Khổng Linh Chi: "Sao không đi nữa?"

"Ngựa đói rồi! Nó đói không đi nổi nữa, cho nó ăn cỏ chút đã."

"Ủa, vừa mới cho ăn khô dầu đậu ở trấn trước mà, nhanh đói thế?"

"Nó... ăn no quá, đầy bụng, dừng lại tiêu thực chút."

Khổng Linh Chi vươn vai: "Đằng nào phía trước cũng chẳng còn bao xa, hay là ta đi bộ về."

Lục Nhân dang tay cản lại: "Ngựa bị tào tháo đuổi rồi, vừa bẩn vừa hôi, nó vẫn đang đi ngoài, đợi lát nữa hẵng đi."

Khổng Linh Chi: Con ngựa này vớ phải người đ.á.n.h xe như ngươi cũng khổ thân thật.

Lề mề mãi, Lục Nhân nhịn nửa ngày mới rặn ra được một câu: "Bụng ta hình như hơi đau, hay là về nhà cô khám cho ta nhé?"

Khổng Linh Chi: "Ồ? Chẳng lẽ ngươi cũng ăn nhiều khô dầu đậu quá nên bị cái đó rồi?"

Lục Nhân: "..."

Hắn vứt toẹt cái roi ngựa xuống đất, bất chấp tất cả: "Ta không muốn đi, ta muốn tiếp tục làm 'biểu ca', 'nha hoàn', 'phu xe', 'sư phụ dạy võ' cho cô."

Không đợi Khổng Linh Chi mở miệng, hắn nói tiếp: "Cho dù cô không đáp lại ta, ta cũng muốn ở lại đây. Yên tâm, nể tình cô từng cứu mạng ta, ngày nào ta nghĩ thông suốt rồi cũng tuyệt đối không làm hại cô."

Khổng Linh Chi: Ý là, nếu ta không cứu mạng ngươi, lúc ngươi nghĩ thông suốt rồi là ngươi định tiễn ta lên đường luôn hả?

Lời tỏ tình này nghe mà sởn gai ốc.

"Tất nhiên, ta là chí thành quân tử, nếu cô thực sự không muốn nhìn thấy ta, ta sẽ..." Lục Nhân đảo mắt: “Ta sẽ mỗi ngày đổi một cái mặt nạ đến tìm cô khám bệnh, chẳng phải cô hay bảo ta có bệnh sao?"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn