Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 153: Lục lão nhị

Đêm hôm đó, vì ăn quá no nên Khổng Linh Chi hơi khó ngủ.

Đang lúc cô trằn trọc cố dỗ giấc ngủ thì bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng động lạ.

"Gâu!" "Gâu gâu!"

Khổng Linh Chi: Gần đây chẳng nhà ai nuôi ch.ó cả, mà tiếng sủa này nghe như ngay trước cửa phòng cô...

Cô bò dậy khoác áo ngoài, ra mở cửa, đập vào mắt là khuôn mặt tuấn tú của Lục Nhân.

Hắn nhìn cô với vẻ mặt đầy oán trách: "Cô còn bảo không thích chó!"

Ta gọi cô thì cô lề mề giả vờ ngủ, nghe tiếng ch.ó sủa thì ra nhanh thế.

Khổng Linh Chi:...Hồi tối ai vừa bảo kẻ sĩ có thể c.h.ế.t chứ không thể chịu nhục, giờ ngươi đang làm cái trò gì đây?

"Hừ! Quả nhiên, ta thử cái là biết ngay." Lục Nhân lần này không mang đồ ăn, hắn thấy tối nay Khổng Linh Chi ăn không ít, chắc chắn không ăn nổi nữa.

Khổng Linh Chi mời hắn vào phòng, hắn do dự một chút rồi bước vào.

Vào rồi thì ngồi nghiêm chỉnh, mắt nhìn thẳng vào ấm trà trước mặt.

"Sao ngươi lại tới đây? Thật sự là một đêm cũng không đợi được, muốn đến gặp ta à?" Khổng Linh Chi rót cho hắn cốc nước.

Mặt Lục Nhân đỏ bừng ngay lập tức, may mà trong phòng không thắp nến, tối om nên không nhìn rõ.

"Khụ, cái đó, ta đoán đêm nay cô không ngủ được. Có muốn ra ngoài so vài chiêu không?"

Khổng Linh Chi nghĩ, vừa hay vận động tiêu thực, bèn gật đầu: "Được! Để ngươi xem chiêu mới ta vừa học."

Hai người ra khỏi nhà, Lục Nhân dẫn cô đến một tòa nhà cách nhà họ Khổng không xa. "Giờ ta ở đây."

Trong sân, Khổng Linh Chi khởi động tay chân.

Lục Nhân dùng gậy vẽ một vòng tròn đường kính hơn một mét trên đất, đứng vào trong: "Ta đứng trong vòng này, nếu ta ra khỏi vòng, coi như cô thắng."

Khổng Linh Chi nhướng mày: "Ngông cuồng gớm! Được, ta nhất định phải cho ngươi biết thế nào là kỳ tài võ học!"

Vừa dứt lời cô lao thẳng về phía Lục Nhân, tung một chưởng vào eo hắn.

Chiêu này cô học từ Nghiêm Minh chủ.

Tên là gì nhỉ... một đi không trở lại.

Nghiêm Minh chủ bảo, chiêu này quan trọng nhất là cái "thế", phải có niềm tin xông pha không lùi bước, ra tay là không màng gì khác, không chút do dự, trong mắt chỉ có kẻ địch.

Người bình thường sẽ bị khí thế này áp đảo, theo bản năng sẽ né tránh, mà một khi đối thủ né tránh là sắp thua rồi.

Lục Nhân đương nhiên không thể đ.á.n.h trả, người hắn vặn một cái né được tay cô, không ngờ cô còn có hậu chiêu, chưởng đ.á.n.h ra không thu về mà biến thành đao tay c.h.é.m ngang...

"Khá lắm!" Lục Nhân vừa né vừa khen: “Chiêu này có chút thú vị đấy!"

"Đương nhiên, thế nào là kỳ tài võ học? Đây là kỳ tài võ học, người khác mười năm tám năm chưa chắc đã nắm được, ta một ngày là học xong, người khác luyện vạn lần chưa chắc nắm được tinh túy, ta một lần là thành thạo."

Lục Nhân không chịu thua kém cũng tự khen mình: "Vẫn là do ta xây nền móng cho cô tốt, giờ mới bao lâu đã thấy hiệu quả, nếu để ta dạy cô luyện thêm mười năm tám năm nữa, khéo khinh công của cô đạt được tám phần bản lĩnh của ta ấy chứ."

Khổng Linh Chi: "..."

“Ngươi c.h.é.m gió vừa thôi, mười năm tám năm nữa, ta chắc chắn đè ngươi xuống đất mà đấm." Cô rõ ràng chỉ biết mỗi chiêu này, tiếp theo cứ dùng đi dùng lại chiêu này từ các góc độ khác nhau, cố gắng tìm sơ hở của Lục Nhân.

Lục Nhân cười lớn: "Nằm mơ giữa ban ngày! Muốn đ.ấ.m ta, cô còn non lắm, mười năm tám năm không đủ đâu, một trăm năm nữa may ra, lúc đó cô có thể đến mộ tổ nhà ta đ.ấ.m đất trước mộ ta."

Khổng Linh Chi: "..."

"Chỉ không biết đến lúc đó Khổng lão thái thái cô còn sức đ.ấ.m ta không thôi? Ha ha ha!"

"Giờ ta đ.ấ.m ngươi luôn!" Lòng bàn tay Khổng Linh Chi lóe lên tia điện, nội lực cuồn cuộn khiến tóc cô dựng đứng cả lên.

Lục Nhân: "Cô nhẹ tay chút! Nội lực lớn thế này, lỡ đ.á.n.h c.h.ế.t ta thì sao?"

Hắn vẫn nhớ rõ bộ dạng tên hái hoa tặc, toàn thân cháy đen như than, đáng sợ vô cùng.

Tốc độ của Khổng Linh Chi ngày càng nhanh, Lục Nhân vừa né vừa giả vờ la hét: "Á! Suýt chút nữa thì đ.á.n.h trúng ta rồi, sợ quá đi..."

"Đừng mà!" "Đừng qua đây!" "Cô rốt cuộc định làm gì ta?"

Khổng Linh Chi: "..."

Cô đ.á.n.h càng lúc càng hăng, cuối cùng mỗi chưởng đ.á.n.h ra dường như đều mang theo sức mạnh sấm sét!

Lục Nhân: "!!!"

"Được rồi được rồi! Ta nhận thua ta nhận thua!"

Tay Khổng Linh Chi dừng lại trên đỉnh đầu hắn: "Ta mà giáng chưởng này xuống là ngươi thành than nướng đấy, chín ba mươi phần trăm luôn."

"Bà cô! Ta nhận thua!" Lục Nhân làm bộ xin tha: “Ngài võ công cao cường, thiên tư thông minh, xứng danh kỳ tài luyện võ ngàn năm có một, võ công biến hóa khôn lường, quỷ quyệt kỳ dị, tiểu nhân vừa thấy đã sợ mất mật, phục rồi phục rồi."

Khổng Linh Chi: "..."

Cô hơi thắc mắc: "Ta thấy bình thường ngươi cứng mồm cứng miệng lắm mà, hôm nay mới qua vài chiêu sao đã nhận thua rồi?"

Lục Nhân ho khan một tiếng: "Mấy kẻ kia ta nhìn đã thấy ghét, miệng lưỡi đương nhiên không tha, nhưng cô thì khác, ta chỉ sợ nói quá lời chọc cô giận." Nói xong, hắn nháy mắt.

Khổng Linh Chi thu tay về, tên này cũng biết thả thính phết nhỉ. Sao đến giờ vẫn chưa có đối tượng?

Thắc mắc trong lòng, Khổng Linh Chi bèn hỏi thẳng.

"Đương nhiên là vì chưa tìm được người vừa ý." Hắn thản nhiên đáp: “Người ta muốn tìm phải văn võ song toàn, cầm kỳ thi họa, thập bát ban võ nghệ cái gì cũng phải tinh thông, phải lương thiện chính trực, phải có tài nấu ăn tinh thâm, phải biết giữa đường thấy chuyện bất bình rút d.a.o tương trợ, phải biết vì huynh đệ bạn bè vào sinh ra tử..."

Khổng Linh Chi nghe mà há hốc mồm.

"Đợi chút..." Cô chỉ vào mình: “Ngươi thấy trong đống yêu cầu đó, ta đáp ứng được điều nào không?"

Sờ lương tâm mà nói, cô chẳng được điều nào.

Lục Nhân nhìn cô: "Cô miễn cưỡng coi như đáp ứng được đấy chứ. Văn, cô biết chữ, còn biết chữa bệnh cứu người. Võ tuy giờ hơi kém, nhưng luyện được khinh công xong cũng coi như cao thủ nhị lưu rồi. Tuy nấu nướng không giỏi lắm, nhưng cô khâu da heo ngày càng khéo, có thể tính là nữ công tinh xảo."

Khổng Linh Chi: "..."

Cái này không phải miễn cưỡng đáp ứng, mà là mở mắt nói điêu.

"Hơn nữa cô tuổi còn nhỏ mà đã có bản lĩnh như hiện giờ, mười hai mươi năm nữa, chắc chắn sẽ nổi danh giang hồ. Cô đừng ngắt lời ta, ta còn chưa nói hết đâu."

"Còn yêu cầu khác nữa à?"

"Đương nhiên." Lục Nhân nhìn lên mặt trăng: “Cô ấy phải đối với ta một vạn phần chân tâm, không vì dung mạo ta xấu đẹp mà thay đổi, cô ấy thích phải là tài hoa và phẩm hạnh của ta, bãi bể nương dâu, chân tâm không đổi."

Khổng Linh Chi không nhịn được "phũ": "Mẹ ngươi có thương ngươi đến thế không?"

"Không." Lục Nhân hùng hồn đáp: “Cha mẹ thường thương con út, coi trọng con trưởng, mà ta là con thứ hai trong nhà."

Khổng Linh Chi: Thảo nào, nhìn là biết hồi nhỏ bị đ.á.n.h ít quá.

Lục Nhân đột nhiên hỏi: "Cô cũng thấy yêu cầu của ta không hợp lý à?"

"Cũng không hẳn, ai cũng có quyền mưu cầu hạnh phúc, chỉ cần không làm hại ai, ngươi có muốn cưới tiên nữ trên trời cũng chẳng sao."

Lục Nhân cười: "Ta biết ngay mà, cô khác với những người khác. Những điều kiện vừa rồi, ta đều làm được, đương nhiên cũng muốn tìm một người giống ta, cô thấy đúng không?"

“Ngươi nhìn ta làm gì?" Khổng Linh Chi tránh ánh mắt hắn: “Ta vẫn còn là trẻ con! Nghe không hiểu lời ngươi nói."

"Cô hiểu mà."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn