Lục Nhân kinh ngạc: "Ông đuổi theo ta lâu như vậy mà còn dám bảo mình khoan dung?"
Nghiêm Minh chủ: "..."
Tại sao tên này mãi không bị ai đ.á.n.h c.h.ế.t nhỉ! Mấy tên cùng hung cực ác sao không tha cho người tốt mà đến hốt tên này đi giùm cái?
"Thế tóm lại là ngươi định nuốt lời à?"
"Cũng không hẳn, lúc trước ta bảo sẽ về cùng ông, nhưng có nói là bao giờ đâu. Đợi ta đưa Khổng lang trung về nhà xong rồi sẽ đến nhà ông."
Nghiêm Minh chủ nhìn hắn một cái thật sâu, rồi quay người bỏ đi.
Lục Nhân về đến nơi lại bắt đầu gõ cửa: "Khổng lang trung? Khổng lang trung cô ngủ chưa? Khổng..."
Cửa mở, Khổng Linh Chi quần áo chỉnh tề, rõ ràng là chưa ngủ.
Biết thừa hắn sẽ đến gõ cửa nên đặc biệt ngồi đợi.
Lục Nhân: "Khổng lang trung, muộn thế này sao cô vẫn chưa ngủ? Cô bảo thức khuya hại thân mà?"
Mắt Khổng Linh Chi tóe lửa: "Ngủ rồi cũng bị ngươi gọi dậy, có chuyện gì nói mau!"
"Cô không muốn biết chuyện về con rể Hà lão gia à? Ta vừa hóng được mấy tin hay lắm." Hắn nói rồi móc trong n.g.ự.c ra một gói giấy: “Đây là thịt bò sốt tương nhà họ Hà, thấy hôm nay cô thích ăn nên ta mang về cho cô đấy."
Khổng Linh Chi: "..."
Thịt bò sốt tương này ngon thật, thái miếng dày, vị rất tuyệt, nhất là có chút vị ngọt...
"Vào đi."
Hai người ngồi xuống, vừa ăn thịt bò, Lục Nhân vừa kể chuyện mình mới hóng hớt được.
"Nhà con rể Hà lão gia đúng là gặp nạn, cụ thể thế nào không rõ, nhưng hắn và người phụ nữ áo đen kia quan hệ không tầm thường, hai người gần như dính lấy nhau như hình với bóng. Người phụ nữ đó tỷ võ với hắn trên đài là muốn hắn bỏ ý định cưới Hà tiểu thư, nhưng cuối cùng hắn thà bị thương cũng phải thắng."
Khổng Linh Chi: "Có thế thôi à? Không có gì mới mẻ hơn sao?"
"Có!" Lục Nhân nháy mắt: “Cô đoán xem tại sao Hà lão gia đột nhiên kén rể cho con gái?"
"Tại sao?"
"Cô nghe nói đến 'Mười tám nghĩa phỉ' chưa?"
"Nghĩa phỉ? Cướp của người giàu chia cho người nghèo?"
"Đại loại thế. Mười tám tên này kết nghĩa huynh đệ, chiếm một ngọn núi, chuyên cướp của những thương nhân làm ăn bất chính, nhưng tiền cướp được chẳng chia cho dân nghèo đâu, toàn giữ lại tự tiêu, nuôi đàn em dưới trướng."
Khổng Linh Chi: "Chẳng qua là lũ lừa đời lấy tiếng thôi."
"Đúng vậy!" Lục Nhân gật đầu: “Bọn chúng cũng chỉ dám cướp mấy thương nhân nhỏ lẻ. Có mấy quan lại còn giàu hơn thương nhân nhiều. Hồi trước dưới chân núi bọn chúng có một tên huyện lệnh tham quan ô lại, vơ vét cả huyện sạch trơn, dân chúng lên núi cầu cứu mà bọn chúng im thin thít, đủ thấy cũng là loại bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh."
"Gia sản Hà lão gia lớn thế, chắc bọn chúng không dám cướp đâu nhỉ?"
Hơn nữa Hà lão gia tiếng tăm ở Bình Thành cũng tốt, được gọi là đại thiện nhân, thường xuyên phát cháo cứu đói. Bọn chúng đã xưng danh nghĩa phỉ thì chắc sẽ không cướp Hà lão gia.
"Đúng là không cướp, nhưng đại ca của mười tám tên đó lại chấm trúng con gái Hà lão gia, đòi kết thông gia với Hà lão gia, cưới Hà tiểu thư về làm vợ." Lục Nhân cảm thán: “Tướng cướp đó năm nay hơn bốn mươi tuổi rồi, xấu người nhưng được cái mơ tưởng hão huyền."
"Hà lão gia đời nào chịu để con gái vào ổ cướp, từ chối ngay. Nhưng mười tám tên kia không chịu buông tha, mấy lần giả làm thổ phỉ khác cướp hàng của Hà lão gia."
"Rồi lại giả vờ nghĩa hiệp đem trả lại để lấy lòng, cứ thế vài lần khiến Hà lão gia nợ không ít ân tình."
Lục Nhân: "Hà lão gia hết cách, đành phải tỷ võ chiêu thân, muốn tìm một con rể võ công cao cường để tên tướng cướp kia hết hy vọng."
Khổng Linh Chi: "Hà lão gia gia tài bạc triệu, đương nhiên bị đám yêu ma quỷ quái dòm ngó. Vị con rể này cũng chẳng phải đèn cạn dầu đâu."
"Chính xác. Nhưng ta còn biết một tin nữa." Lục Nhân ăn miếng thịt bò: “Hà tiểu thư đang tuyệt thực cãi nhau với cha, cô ấy không chịu lấy Vương Bình. Vương Bình chính là người thắng cuộc tỷ võ đấy. Ban đầu Hà tiểu thư thấy hắn trẻ tuổi, võ công cao, vì thắng tỷ võ mà không màng thương tích nên cũng ưng. Ai ngờ hắn lại nhắm vào tiền của cha cô ấy, lại còn có một hồng nhan tri kỷ không minh bạch..."
Cô nương được nuông chiều từ bé sao chịu gả cho người như thế.
"Lúc ta về, tình cờ nghe thấy Hà lão gia cãi nhau với con gái, hai cha con cãi to lắm."
Khổng Linh Chi: "Ta thấy đợt tỷ võ chiêu thân này toàn hàng dởm, được mỗi một mống coi như tạm được, Hà lão gia cũng chỉ còn nước nhắm mắt chọn bừa thôi."
Biết làm sao được, chẳng lẽ gả con gái cho tướng cướp thật?
"Đúng đấy! Mấy gã đàn ông đó còn chẳng bằng một phần vạn của ta!"
Thịt bò hết, Lục Nhân vẫn còn thòm thèm: "Mai chúng ta về nhà à?"
"Không phải ngươi định đi cùng Nghiêm tiền bối sao?"
"Không vội, chuyện của ông ta qua bao nhiêu năm rồi, chậm vài ngày cũng chả sao, ta đưa cô về trước đã." Lục Nhân đứng dậy: “Vậy mai cô dậy sớm nhé, đừng quên còn phải chạy bộ đấy."
"Biết rồi."
...
Khổng Linh Chi ngủ một mạch đến khi mặt trời lên cao, mở mắt ra thấy mình đang nằm trong xe ngựa.
Bên cạnh có hai nha hoàn đang ân cần quạt mát cho cô.
"Cô nương dậy rồi? Có muốn rửa mặt không? Để em bảo xe dừng lại, bưng nước cho cô nương."
Rất nhanh, xe dừng, nước được bưng tới. Khổng Linh Chi rửa mặt xong, kiểm tra đồ đạc thấy không thiếu thứ gì.
Một lát sau, Nghiêm Minh chủ tới: "Khổng cô nương, đắc tội rồi."
Khổng Linh Chi: "Vậy là, ông định dùng ta để uy h.i.ế.p Lục Nhân?"
"Hết cách rồi, hắn không chịu theo ta về, ta đành hạ sách này. Cô nương yên tâm, đợi hắn đến nhà ta, ta sẽ đưa cô nương về nhà an toàn."
Khổng Linh Chi: "Ta không hiểu..."
"Cô nương giận à?"
"Không phải, ta chỉ không hiểu, Minh chủ võ công cao hơn Lục Nhân, tại sao không đ.á.n.h gãy chân hắn, trói hắn mang về luôn?"
Nghiêm Minh chủ sững sờ: "Khinh công hắn tốt, khó bắt."
"Thế thì ông dùng ta uy h.i.ế.p hắn đi, bảo hắn tự trói tay lại, không thì đ.á.n.h c.h.ế.t ta, xem hắn còn chạy được không?"
Nghiêm Minh chủ: "..."
"Cứ bắt ta phải đi một chuyến, phiền phức quá? Hơn nữa ta đang bận lắm, làm gì có thời gian lo chuyện các người. Ông bảo sẽ đưa ta về, nhưng thời gian ta bị lãng phí là vô giá. Minh chủ chưa nghe câu: 'Một tấc thời gian một tấc vàng, tấc vàng khó mua tấc thời gian' sao?"
Nghiêm Minh chủ: "..."
Khổng Linh Chi nhảy xuống xe ngựa: "Lục Nhân chắc ở quanh đây thôi nhỉ? Thế này đi, ông tìm con d.a.o kề vào cổ ta, bảo hắn ra đây."
Không biết người ta còn tưởng cô với Lục Nhân có thâm thù đại hận gì.
Nghiêm Minh chủ rốt cuộc nghe theo lời cô, nhưng không tìm d.a.o mà dùng tay túm lấy gáy cô: "Lục Nhân, ra đây!"
Lục Nhân: "!!!"
"Nghiêm lão lục, ông đúng là không cần mặt mũi của Minh chủ nữa rồi!" Lục Nhân vừa c.h.ử.i vừa lao ra: “Thả cô ấy ra ngay."
"Ngươi đi theo ta, ta sẽ thả cô ấy về."
Khổng Linh Chi: "Được rồi, bớt nói nhảm đi! Lục Nhân, ngươi mau đi theo ông ấy."
Lục Nhân: "..."
"Thế này đi, ông đừng thả cô ấy, ta đi cùng ông."
Nghiêm Minh chủ: "???"