Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 141: Hắn cũng là nạn nhân mà!

Khổng Linh Chi: "Lục Nhân! ngươi từng nói muốn báo đáp ơn cứu mạng của ta, bây giờ là lúc ngươi báo đáp đấy. Yên tâm, Tiết Thanh minh năm sau ta sẽ đốt cho ngươi thật nhiều tiền vàng!"

Lục Nhân phồng má trợn mắt nhìn cô không nói nên lời.

“Ngươi vẫn còn giận à? Thôi được rồi, cùng lắm thì ta đốt thêm cho ngươi xe sang, ngựa quý, mỹ nhân cũng được chứ gì? Ta đảm bảo tìm thợ làm vàng mã khéo tay nhất, đủ loại mỹ nhân béo gầy cao thấp, mỗi loại làm cho ngươi một cô."

Lục Nhân gào lên: "Không được, muốn c.h.ế.t thì c.h.ế.t chung!"

Khổng Linh Chi: "Thế chẳng phải là hại người không lợi mình sao? Không thể có chút tinh thần hy sinh nào à? Hy sinh một mình ngươi, hạnh phúc cho cả nhà ta."

Lục Nhân: "!!!"

"Câm miệng! Ta có c.h.ế.t cũng phải c.h.ế.t chung với cô!"

Khổng Linh Chi: "..."

"Bộp bộp bộp", Nghiêm Minh chủ vỗ tay tán thưởng: "Đúng là một đôi uyên ương khổ mệnh, làm ta thấy mình giống kẻ tiểu nhân quá. Hai người cứ yên tâm, ta đảm bảo cả hai đều sẽ sống sót rời khỏi đây."

Khổng Linh Chi uể oải leo lên xe ngựa: "Thôi được rồi, đi nhanh lên, giải quyết sớm cho xong chuyện, ta còn về sớm."

Lục Nhân kéo cô từ trên xe ngựa xuống.

Khổng Linh Chi mừng rỡ: "Cuối cùng ngươi cũng phát hiện ra lương tâm, định thả ta đi à?"

"Không phải! Sáng nay cô chưa chạy bộ đâu đấy! Học võ như đi ngược dòng nước, không tiến ắt lùi, một ngày cũng không được bỏ."

Nói rồi hắn tự mình nhảy lên xe ngựa, gọi với vào trong: "Lão Nghiêm, đi thôi, để cô ấy chạy theo sau là được."

Khổng Linh Chi: ngươi có phải là người không? Ta gọi ngươi một tiếng 'người', ngươi có dám thưa không?

...

Phu xe cũng kinh hãi tột độ!

Cả đời ông ta chưa từng thấy cảnh tượng nào kỳ quái như thế này!

Hai gã đàn ông to lớn ngồi chễm chệ trong xe, để một cô gái yếu đuối chạy hộc tốc theo sau xe ngựa!

Thế mà mặt không đỏ tim không đập chút nào!

Nghiêm Minh chủ quay đầu nhìn Khổng Linh Chi một cái, vẻ mặt đau đớn xót xa: "Cô nương đáng thương, số phận hẩm hiu, sao lại vớ phải tên này chứ?"

Lục Nhân khoanh tay trước ngực: "Sao? Nghiêm Minh chủ muốn xuống chạy cùng cô ấy à?"

Nghiêm Minh chủ thở dài, rồi kéo rèm xe xuống, che khuất tầm nhìn.

"Trước khi về, ta có chuyện muốn hỏi ngươi. Ngươi định đối phó với gia đình Tần chưởng môn thế nào?"

Lục Nhân: "Ta đối phó cái gì? Có phải ta đi mượn giống cho ông ta đâu!"

Nghiêm Minh chủ: "Nếu ngươi thực sự hết cách, lão phu đành phải g.i.ế.c ngươi để gia đình Tần chưởng môn hả giận vậy."

"Cách thì vẫn có." Lục Nhân hắng giọng: “Ta ấy à, trong lúc điều tra, tình cờ phát hiện ra chút chuyện thú vị, tin rằng ta nói chuyện này cho Tần chưởng môn biết, ông ta nhất định sẽ tha thứ cho ta."

"Ngươi nắm được thóp của ông ấy?" Nghiêm Minh chủ trầm ngâm giây lát: “Thảo nào ngươi không sợ gì cả."

Lục Nhân: "Nghiêm Minh chủ không muốn biết đó là cái thóp gì sao?"

Nghiêm Minh chủ bày ra vẻ mặt chính trực: "Tần chưởng môn là bạn chí cốt của ta, sao ta có thể đi nghe ngóng chuyện riêng tư của ông ấy? Cho dù ngươi có nói cho ta biết, ta cũng tuyệt đối không dùng nó để uy h.i.ế.p ông ấy. Cả đời ta chỉ làm sai mỗi một chuyện này, vạn lần không thể vì chuyện này mà sai càng thêm sai!"

Lục Nhân vỗ tay khen ngợi: "Ngài đúng là tấm lòng sáng như trăng sao, xem ra lúc trước ta điều tra được chuyện ngài bày mưu g.i.ế.c c.h.ế.t ca ca của vợ Tần chưởng môn chắc chắn là hiểu lầm rồi!"

Hắn vừa dứt lời đã bị Nghiêm Minh chủ bịt chặt miệng.

Nghiêm Minh chủ muốn c.h.ử.i thề trong lòng!

Tên này rốt cuộc làm sao mà biết được mấy chuyện thâm cung bí sử này vậy?

"Ngươi muốn thế nào?" Nghiêm Minh chủ sa sầm mặt: “Đừng ép lão phu g.i.ế.c người diệt khẩu thật đấy."

Lục Nhân gạt tay ông ta ra: "Chẳng muốn thế nào cả. Nghiêm Minh chủ phải nghĩ thế này, trong chuyện của Tần chưởng môn, chúng ta là châu chấu trên cùng một sợi dây. Ta chỉ hy vọng đến lúc đó ngài đừng hòng dùng ta làm bàn đạp để trọn vẹn tình nghĩa huynh đệ với Tần chưởng môn."

Nghiêm Minh chủ nhìn chằm chằm hắn một lúc, rồi dựa lưng vào thành xe, nhắm mắt dưỡng thần, không nói gì nữa.

...

Khổng Linh Chi mỗi ngày chạy theo xe ngựa hai canh giờ, sáng một canh giờ, tối một canh giờ. Đến phu xe nhìn cũng không đành lòng, mỗi lần cô chạy bộ là ông ta cố tình đ.á.n.h xe chậm lại một chút để cô có thể thường xuyên dừng lại lấy hơi.

Cứ thế đi mãi, xung quanh rừng núi ngày càng nhiều, đường núi gập ghềnh khúc khuỷu, có mấy đoạn xe ngựa không qua được, cả đoàn phải bỏ xe trèo đèo lội suối, cuối cùng cũng đến được nhà Nghiêm Minh chủ ở Toại Thành.

Nghiêm Minh chủ vừa bước vào cửa nhà, chưa đi được mấy bước, một người đàn ông đã hầm hầm lao tới.

Người này tóc đã điểm hoa râm, gương mặt không còn vẻ láng mịn của tuổi trẻ, nhưng nếp nhăn lại tạo cho ông ta một khí chất trầm ổn, cộng thêm võ công luyện nhiều năm, bước đi như gió, vô cùng nổi bật.

Khổng Linh Chi thì thầm hỏi Lục Nhân: "Đây là Tần chưởng môn bị mượn giống đấy à?"

"Đúng!"

Tần chưởng môn: "!!!"

Ông ta trừng mắt giận dữ.

Khổng Linh Chi: "Oa, thảo nào! Ông ấy bây giờ phải năm sáu mươi tuổi rồi nhỉ? Mà vẫn tuấn tú thế này, hồi trẻ không biết còn đẹp trai đến mức nào! Nếu ta mà muốn mượn giống, thì cũng tìm người thế này!"

Tần chưởng môn: Nể tình cô nương này nói chuyện dễ nghe, ta không thèm chấp nhặt.

Lục Nhân: "!!!"

Hắn cuống lên!

Vội kéo tay Khổng Linh Chi lại: "Ông ta trông cũng thường thôi, hơn nữa còn là cái chày gỗ! Tốt mã giẻ cùi, võ công thì tầm thường, đến vợ mình còn đ.á.n.h không lại."

Tần chưởng môn giơ tay lên.

Khổng Linh Chi: "Sao ngươi biết ông ấy đ.á.n.h không lại vợ?"

"Ta tận mắt thấy vợ ông ấy cầm đao rượt ông ấy chạy tóe khói!"

Khổng Linh Chi: "Biết đâu ông ấy nhường vợ thì sao? Chẳng lẽ đàn ông con trai lại cầm đao c.h.é.m nhau với vợ à?"

Tần chưởng môn hạ tay xuống.

"Ông ta còn đ.á.n.h không lại cả con trai mình nữa!"

Khổng Linh Chi: "Thì đã sao? Sóng sau xô sóng trước, con trai giỏi hơn cha là chuyện tốt mà!"

Lục Nhân: "!!!"

"Ta thấy hình như ngươi có thành kiến với người ta đấy." Khổng Linh Chi hùng hồn nói: “Ngươi nghĩ kỹ đi, Tần chưởng môn có làm gì sai đâu? Ông ấy đẹp trai là lỗi của ông ấy à? Ông ấy thiên phú tốt là lỗi của ông ấy à? Bị người ta đ.á.n.h ngất làm nhục càng không phải lỗi của ông ấy! Ông ấy cũng là nạn nhân mà!"

Lời này đúng là nói trúng tim đen Tần chưởng môn!

Thật sự! Từ khi chuyện vỡ lở, ông ta uất ức ngày đêm không ngủ được, thế mà vợ con đều trách móc ông ta, bạn bè thì trốn tránh không dám gặp, giờ nghĩ lại, ông ta có lỗi gì đâu?

Tần chưởng môn suýt thì rơi lệ, lấy tay áo che mặt, thở dài một tiếng não nề.

Nghiêm Minh chủ vội vàng bước tới: "Lão huynh! Ta không phải không từ mà biệt, thực sự là không còn mặt mũi nào gặp huynh. Giờ ta đã bắt được kẻ vạch trần mọi chuyện về đây rồi, ta cũng tùy huynh xử lý!"

Lục Nhân nghe Khổng Linh Chi nói xong, trong lòng cũng có chút xíu áy náy.

Nhưng chỉ bé bằng sợi tóc thôi, nhiều hơn thì không có.

"Khụ, Tần chưởng môn, năm xưa là ta nói ra mọi chuyện, nếu ông muốn tìm ta báo thù thì cứ việc tới đây." Dù sao ta cũng sẽ đ.á.n.h trả.

Giọng Tần chưởng môn tang thương bi phẫn: "Danh tiếng của ta đã nát bét rồi, giờ g.i.ế.c ngươi thì có ích gì?"

Sau này người ta nhắc đến ông, sẽ không nói võ công ông thế nào, cả đời làm được việc gì, mà chỉ nói ông bị người ta đ.á.n.h ngất mượn giống.

Nghiêm Minh chủ đỡ lấy Tần chưởng môn, cũng không kìm được nước mắt tuôn rơi: "Đều tại ta! Đều tại ta cả!"

Hai người đang khóc lóc thì lại có mấy ông lão đi ra.

Vừa thấy Lục Nhân, một người trong số đó hét lên: "Có phải hắn không? Tên họ Giang kia?"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn