Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu
Chương 139: Tự sáng tạo võ công khó lắm sao?
Nghiêm Minh chủ quả thực rất tò mò về võ công Khổng cô nương đang luyện. Nhìn dáng đi của cô hoàn toàn không giống người biết võ, nhưng khi bất ngờ ra tay lại chẳng thấy chút chưởng phong nào do nội lực kích phát, sao có thể không kinh ngạc?
Âm Dương Hỗn Độn Đại Pháp... cái tên này ông chưa từng nghe qua, có lẽ là tuyệt học thất truyền từ nhiều năm trước.
Khổng Linh Chi: "Sao Nghiêm chưởng môn không hỏi về cái xác c.h.ế.t kia?"
"Ta đoán cái xác đó hẳn là một cao nhân tiền bối nhiều năm trước, bị thương nặng sắp c.h.ế.t, trốn vào hang động, bèn lấy bí kíp võ công của mình ra để lại cho người có duyên, và cô may mắn nhặt được."
Khổng Linh Chi lắc đầu: "Không phải, người đó mới chỉ tầm hai mươi tuổi thôi."
"Người trẻ tuổi?" Nghiêm chưởng môn khó hiểu.
"Đúng vậy, lúc đó ta còn nhỏ, thấy xác c.h.ế.t sợ quá, quay đầu chạy sâu vào trong hang..." Giọng Khổng Linh Chi trở nên u ám trong đêm tối: “Điều khiến ta kinh hãi hơn là, cứ cách một đoạn lại có một cái xác... Cả cái hang động, vô số xương trắng."
Nghiêm Minh chủ: Thế tóm lại... đây là chuyện ma à?
Nửa đêm kể chuyện ma, con bé này gan to phết. Lão phu chinh chiến bao năm, gì mà chưa thấy, muốn dùng chuyện ma dọa lão phu chạy mất dép thì hơi khó đấy.
"Cuối cùng, ta tìm thấy một bức tường ở tận cùng hang động, trên tường có khắc chữ. Lúc đó ta mới biết mặt chữ, chưa nhận hết, chỉ đọc được đại ý là: Muốn ra ngoài thì phải học được Âm Dương Hỗn Độn Đại Pháp, dùng nội lực phá vỡ cửa hang, nếu không chỉ có nước c.h.ế.t đói trong này."
"Sao có thể chứ? Người không ăn, cùng lắm mười ngày là c.h.ế.t đói. Dù thiên phú tuyệt đỉnh đến đâu, mười ngày có thể học thuộc lòng bí kíp, nhưng muốn luyện thành, lại còn đạt đến trình độ dùng nội lực phá cửa đá, ít nhất cũng phải ba đến năm năm! Thảo nào nhiều người c.h.ế.t như thế."
"Ta đi tìm cuốn bí kíp kia, mở ra xem thì thấy rất nhiều chữ không biết... Ta muốn quay lại đường cũ ra ngoài, quay đầu lại thì thấy cửa hang đã bị đá lấp kín từ bao giờ."
Nghiêm Minh chủ: "Chẳng lẽ cô thực sự luyện thành môn võ công này trong vài ngày?"
"Ngày thứ năm ta ra khỏi hang, nhưng thực tế, ta chỉ mất một nén hương để học môn võ công này."
Nghiêm Minh chủ: Cô c.h.é.m gió vừa thôi.
"Năm ngày đó, ta toàn dùng để nhận mặt chữ, đoán nghĩa từng chữ, vất vả lắm mới đọc hết cuốn bí kíp."
Nghiêm Minh chủ: "..."
"Võ công hiện giờ của cô là cái Âm Dương Hỗn Độn Đại Pháp gì đó à?"
Khổng Linh Chi lắc đầu: "Lúc đó ta mang bí kíp ra khỏi hang, về đến nhà là quên béng chuyện võ công, dù sao ta cũng chí hướng làm một thầy t.h.u.ố.c diệu thủ hồi xuân. Mãi sau này theo cha học chữ, ta mới phát hiện ra, hóa ra cuốn bí kíp năm xưa, ý nghĩa hoàn toàn khác với những gì ta hiểu, ta đoán sai rất nhiều chữ."
Nghiêm Minh chủ: "!!!"
Đoán sai mà cô vẫn luyện thành? Lại còn chỉ mất một nén hương? Thế mà không bị tẩu hỏa nhập ma?
Nghiêm Minh chủ không tin. Ông năm xưa cũng được xưng tụng là thiếu niên anh tài, thiên tư thông minh, nhưng không tin trên đời có người thiên phú cao đến mức nghịch thiên như vậy.
Khổng Linh Chi: "Đợi ta biết nhiều chữ rồi xem lại sách, mới phát hiện ra đó hoàn toàn không phải bí kíp võ công, mà là nhật ký ghi chép trải nghiệm, việc làm của một người, chữ viết bên trong khác hẳn chữ ngoài bìa."
Nghiêm Minh chủ thầm nghĩ, tuy biết là chuyện bịa nhưng nghe cũng cuốn phết.
"Đó là nhật ký của một người tên là Faraday, ông ấy ghi chép lại việc mình lợi dụng sức mạnh sấm sét để chế tạo ra những công cụ hữu ích. Ta muốn thử làm theo, nhưng ghi chép không chi tiết lắm nên đành bỏ cuộc."
"Thế tóm lại võ công của cô... ở đâu ra?"
Khổng Linh Chi: "Vừa nãy ta chẳng bảo rồi sao?"
"Cô bảo cô dùng một nén hương học được võ công trên bí kíp..."
"Đúng rồi."
"Nhưng cái đó đâu phải bí kíp! Đó là nhật ký của lão Pháp gì đó mà?"
"Đúng rồi."
"Thế võ công của cô..."
Khổng Linh Chi: "Là do ta tự sáng tạo ra đấy thôi!"
"..." Nghiêm Minh chủ im lặng hồi lâu: “Cô mất một nén hương, tự sáng tạo ra võ công?"
Khổng Linh Chi: "Tự sáng tạo võ công, khó lắm sao?"
Nghiêm Minh chủ: "Nếu tự sáng tạo võ công dễ như thế thì thiên hạ này làm gì có lắm bí kíp võ công đến vậy."
Bao nhiêu người vì tìm danh sư mà bôn ba khắp chốn, có những tuyệt học gia truyền còn bị giấu như mèo giấu cứt, sợ bị người ngoài học trộm.
Khổng Linh Chi: "Có lẽ lớn lên rồi tư duy con người bị hạn chế. Hồi bé cái gì cũng không biết, muốn lên trời, nghĩ buộc mình vào con diều là lên được. Lớn lên rồi, ai cũng bảo không có cánh thì không bay được, nên chẳng ai thử xem nếu làm một con diều đủ lớn thì có đưa người bay lên trời được không."
Nghiêm Minh chủ không nhịn được nữa: "Hồi bé buộc vào diều được là vì nhẹ, lớn lên nặng như tảng thịt, diều to mấy cũng rơi! Còn đòi lên trời, lên cây được là may lắm rồi."
"Khụ, tóm lại võ công của ta có nguồn gốc như thế. Nếu nói về sư thừa, Faraday chắc được tính là tổ sư gia."
"Khoan đã, cô còn nhắc đến một người, tên Đặc gì đó?"
"À, Tesla. Ông ấy cũng là một kỳ nhân, coi như cùng sư môn với ta. Còn có Edison nữa, nhưng ông này nói đúng hơn là thương nhân, giỏi kinh doanh hơn, chứ phát minh sáng chế thì kém xa mấy vị kia trong sư môn."
Nghiêm Minh chủ: "Tên người trong sư môn các cô, sao nghe... không giống người Trung Nguyên lắm nhỉ?"
Khổng Linh Chi: "Việc đầu tiên khi nhập môn là tự đặt cho mình một mật danh, mật danh của ta vẫn chưa nghĩ ra."
Nghiêm Minh chủ không hỏi nữa, ông cảm thấy trong miệng cô nương này chẳng có câu nào là thật.
Cái gì mà Pháp mỗ, Đặc mỗ, Ái mỗ, nghe còn chưa từng nghe, nếu có một sư môn như thế thật thì phải có chút danh tiếng đồn ra ngoài chứ?
Nghiêm Minh chủ đứng dậy: "Không còn sớm nữa, lão hủ cáo từ, cô nương nghỉ ngơi sớm đi."
"Tiền bối đi thong thả."
Nghiêm Minh chủ chặn đường Lục Nhân ở đầu ngõ.
"Làm gì đấy?" Lục Nhân gắt gỏng, hắn đang định về kể cho Khổng Linh Chi nghe mấy tin tức vừa hóng được.
"Ngươi bây giờ tên là Lục Nhân? Ngươi định bao giờ theo ta về?"
"Xem Khổng lang trung bao giờ đi thì ta đưa cô ấy đi cùng."
Nghiêm Minh chủ: "Ngươi muốn đưa cô ấy đi, nhưng theo lão phu thấy, người ta chưa chắc muốn đi cùng ngươi đâu. Hôm nay về cô ấy đã bắt đầu thu dọn hành lý, rõ ràng là muốn về nhà rồi."
Lục Nhân: "Thế thì ta về nhà cùng cô ấy."
Nghiêm Minh chủ: "..."
"Cái đó... ông xem cô ấy là nữ nhi yếu đuối, đi lại trong giang hồ nguy hiểm biết bao, ta phải bảo vệ cô ấy. Ông làm Minh chủ thì phải biết nghĩ cho người khác chứ."
Nghiêm Minh chủ: Mẹ kiếp, ngươi có biết nghĩ cho ta không? Không bắt ngươi về thì vợ chồng Tần chưởng môn truy sát ta đến tận cửa rồi!
"Nếu ngươi nhất quyết không chịu đi, lão phu đành phải mời Khổng cô nương đến nhà làm khách vậy. Cô ấy tuy có võ công kỳ lạ, nhưng tuổi đời còn trẻ, không đỡ nổi mấy chiêu của lão phu đâu."
Lời này rõ ràng là đề cao Khổng Linh Chi quá rồi, cô một chiêu cũng chẳng đỡ nổi, chỉ cần tránh tay cô ra, một chưởng đ.á.n.h ngất là xong, cô thậm chí còn chẳng biết khinh công, chạy còn chậm rì.
Lục Nhân giận dữ: "Vô liêm sỉ!"
Nghiêm Minh chủ: "Rốt cuộc là ai vô liêm sỉ? Ngươi sờ tay lên n.g.ự.c tự hỏi xem, lão phu đối với ngươi còn chưa đủ khoan dung sao?"