Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 138: Sư phụ là Faraday, Tesla

Hà lão gia lạnh lùng nói: "Hiền tế, không cần chấp nhặt với kẻ này. Đã chưa cưới vợ, lại thắng trong cuộc tỷ võ, thì con chính là con rể nhà họ Hà ta."

Lời này vừa thốt ra, người mặc đồ đen cầm roi khựng lại, đứng chôn chân tại chỗ, không biết phải làm sao.

Chàng trai cầm kiếm chắp tay: "Ân tình của nhạc phụ, tiểu tế vô cùng cảm kích!"

"Được rồi, các vị anh hùng hào kiệt, mau ngồi xuống uống rượu đi."

Kẻ gây chuyện vuốt chòm râu dê dưới cằm: "Hà lão gia không sợ rước họa vào thân sao?"

Hà lão gia: "Hà gia ta làm việc quang minh chính đại, nhất ngôn cửu đỉnh, tứ mã nan truy."

Thấy sự việc đã ngã ngũ, người mặc đồ đen nhìn bữa tiệc náo nhiệt một cái rồi quay người bỏ đi.

Chàng trai cầm kiếm làm như không thấy, ngồi xuống uống rượu với mọi người xung quanh.

Bữa tiệc kéo dài đến tận khi trăng lên cao mới tàn. Khổng Linh Chi ăn no rồi về, còn Lục Nhân đưa cô về xong lại quay lại lẻn vào nhà Hà lão gia, rõ ràng là tò mò về chàng rể mới này.

...

Khổng Linh Chi đang luộc băng gạc, Nghiêm Minh chủ đáp xuống sân, tự nhiên ngồi xuống.

"Không biết võ công của cô nương là học từ đâu? Nghiêm mỗ hành tẩu giang hồ nhiều năm, chưa từng thấy loại võ công nào kỳ lạ như vậy."

Khổng Linh Chi: "Nói một cách chính xác, võ công ta sử dụng bắt nguồn từ tự nhiên. Sinh ra từ tự nhiên, người đầu tiên chuyển hóa sức mạnh này thành thứ con người có thể sử dụng là một người tên là Faraday, sau đó có một học giả tên Tesla dần hoàn thiện nó."

Nghiêm Minh chủ: "..."

"Võ công này truyền từ Tây Vực đến à?"

Khổng Linh Chi: "Không phải Tây Vực mà ông nghĩ đâu, hơn nữa hai vị này đều đã qua đời rồi."

Nghiêm Minh chủ: "Tên nghe lạ thật đấy. Thế sư phụ cô đâu? Để cô tuổi còn nhỏ thế này ra ngoài hành tẩu giang hồ, đi theo cái tên Lục Nhân không đáng tin cậy kia, sư phụ cô không lo lắng à?"

"Tiền bối không cần lo, ta ở giang hồ cũng chẳng có tiếng tăm gì, chẳng ai tìm ta gây phiền phức đâu."

Nghiêm Minh chủ: "Năm xưa ta cũng mười mấy tuổi đã ra ngoài xông pha giang hồ cùng bạn tốt Độc Nương. Bà ấy họ Độc, từ khi có chút danh tiếng, mọi người gọi riết thành Độc Nương Tử. Độc Nương tính tình nóng nảy, lại hào sảng, hai chúng ta cùng nhau gặp không ít kẻ cùng hung cực ác..."

Ông chậm rãi kể chuyện năm xưa.

"Cũng chịu không ít thiệt thòi, từng bị lừa sạch tiền, phải ra bến tàu bốc vác kiếm tiền mua lương khô. Độc Nương là phận nữ nhi, càng gặp nhiều nguy hiểm hơn, vì thế tính tình bà ấy trở nên lạnh lùng cứng rắn hơn nhiều. Nhưng hai chúng ta vẫn là bạn tốt nhất... Có lần, ta sơ suất bị người ta bán vào núi làm phu mỏ."

"Lúc đó phu mỏ trong núi không ai sống quá một tháng, ngày ngày ăn còn không bằng lợn, ta lại bị hạ dược, không dùng được nội lực, bị thương nặng."

"Khi ấy Độc Nương một mình vượt mấy trăm dặm đường núi, tìm vào hầm mỏ cứu ta ra."

Nói đến đây, Nghiêm Minh chủ nhìn về phía xa xăm: "Cô không biết nơi đó tuyệt vọng đến mức nào đâu. Được cứu ra, ta biết ơn Độc Nương vô cùng, từ đó ta thề, nhất định phải để Độc Nương cả đời này được tiêu d.a.o khoái hoạt."

"Sau này chúng ta dần dần có chút tiếng tăm trong giang hồ, nhưng tuyệt nhiên không có tư tình nam nữ. Cha Độc Nương là con bạc khát nước, suýt bán cả vợ con đi, bà ấy học võ là để không phải lấy chồng, hành tẩu giang hồ bao năm cũng chẳng ưng mắt gã đàn ông nào."

Nói đến đây, ông ngừng một chút: "Theo lời bà ấy thì mấy gã đó còn chẳng bằng ta. Mà ta, một gã đàn ông tạm coi là được, cũng ham mê sắc đẹp, thi thoảng cũng lui tới chốn thanh lâu."

Thực ra nếu Độc Nương lúc đó có ý với ông, muốn gả cho ông, ông nhất định sẽ đồng ý, dù cho cả đời này không được bén mảng đến thanh lâu nữa.

"Sau này ta đính hôn, bà ấy cũng có mấy người bạn thân đi lấy chồng sinh con. Bà ấy tuy không muốn lấy chồng nhưng thấy có đứa con cũng vui, bèn nhờ ta nghĩ cách."

Nghiêm Minh chủ không kể rằng, lúc đó nghe bạn thân bảo muốn có con, ông sợ suýt bỏ chạy, ôm n.g.ự.c bày tỏ: Ơn cứu mạng có thể vì bạn mà lao vào dầu sôi lửa bỏng, c.h.ế.t trăm lần không tiếc, nhưng cái việc này thì chịu c.h.ế.t.

May mà Độc Nương chỉ muốn tìm một gã đàn ông tướng mạo khá, căn cốt tốt để mượn giống.

Thế thì dễ rồi.

Ông rà soát hết một lượt các thiếu hiệp trẻ tuổi chưa vợ trong giang hồ, cuối cùng chọn trúng Tần chưởng môn.

Tần chưởng môn chưa đính hôn, không có thanh mai trúc mã, cũng chẳng có người trong mộng, ngày thường giữ mình khá trong sạch, cộng thêm căn cốt tốt, niên thiếu thành danh, tướng mạo cũng đường hoàng.

Độc Nương rất hài lòng, ông cũng rất hài lòng.

 

Ông hầu như chẳng tốn công sức gì đã trở thành bạn chí cốt của Tần chưởng môn.

Chuyện sau đó càng đơn giản hơn, đưa đủ tiền, tú bà thanh lâu đương nhiên không có ý kiến gì, thậm chí bao năm sau vẫn giữ kín như bưng.

Giang hồ tuy có lời đồn con của Độc Nương là con ông, nhưng ông về nhà thề độc trước mặt cha mẹ vợ con, người nhà tin ông.

Chuyện này dần lắng xuống, chớp mắt con của Độc Nương đã trưởng thành, ra ngoài xông pha giang hồ, từ nhỏ được Độc Nương dạy võ công, ông thỉnh thoảng cũng chỉ điểm đôi chút, võ công luyện cũng ra dáng ra hình.

Nghiêm Minh chủ đổi giọng: "Vạn vạn lần không ngờ, thân thế của nó lại bị vạch trần, giờ Tần chưởng môn đang ở nhà ta đòi công đạo, Độc Nương cũng chẳng còn ngày tháng bình yên..."

Khổng Linh Chi: "..."

"Ngài kể với ta những chuyện này, là muốn ta làm gì?"

"Haiz, những lời này lão phu cũng chẳng biết nói cùng ai, đành tâm sự với cô bé con vậy. Trong mắt cô, Lục Nhân ân cần chu đáo, nhưng trong mắt lão phu, hắn đã phá hủy hạnh phúc gia đình của bao nhiêu người?"

Khổng Linh Chi: "Thế sao ngài không g.i.ế.c quách hắn đi?"

Nghiêm Minh chủ: "..."

"Lão phu cũng đâu phải kẻ tâm địa độc ác, hắn có lỗi, nhưng tội chưa đến c.h.ế.t."

"Ồ."

Nghiêm Minh chủ khó hiểu, cô bé này bị sao thế? Câu chuyện cảm động thế này mà cô ta chẳng có phản ứng gì?

Nồi vải luộc cũng xong rồi, Khổng Linh Chi tắt lửa, đợi nước nguội thì vớt vải ra, dùng gậy khều lên hơ trên lửa cho khô.

"Nghe chuyện của tiền bối xong, hay là vãn bối cũng kể cho ngài nghe một câu chuyện nhé."

"Cô còn nhỏ thế này, có chuyện gì mà kể?" Nghiêm Minh chủ lắc đầu cười.

"Năm ta năm tuổi, theo cha lên núi hái thuốc, ai ngờ sẩy chân ngã xuống vực. Lúc đó ta tưởng mình c.h.ế.t chắc rồi, nào ngờ lại rơi vào một cái hang động."

"Ta đợi ở cửa hang cả đêm, cha cũng không xuống tìm, vừa đói vừa khát vừa lạnh, đành phải tự trấn an mình mò mẫm đi sâu vào trong hang. Đi mãi đi mãi, cảm giác như trôi qua mấy ngày liền, cuối cùng ta tìm thấy một hồ nước nhỏ trong hang. Đang định lao đến uống nước thì thấy bên bờ có người ngồi!"

"Ta vội vàng xin lỗi, lại cầu xin người đó cho chút đồ ăn, nhưng người đó không hề lên tiếng... Ta lại gần mới phát hiện, hóa ra đó là một cái xác c.h.ế.t!"

Khổng Linh Chi: "Bên cạnh xác c.h.ế.t có một cuốn sách, tên là 'Âm Dương Hỗn Độn Đại Pháp'!"

"Chẳng lẽ đây là tên võ công cô đang luyện?"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn