Khổng Linh Chi thầm nghĩ: Cái này gọi là đi dạo á? Từ kinh thành đến Hứa quận, rồi lại vòng về cái trấn nhỏ xíu này, đi ngựa nhanh cũng mất mười ngày nửa tháng.
"Bệnh này của ngài ta không chữa được." Đây không phải vấn đề mất ngủ nữa, mà là đầu óc có vấn đề.
Người đối diện đột nhiên hỏi: "Lão ăn mày vỗ vào gáy cô ba cái là có ý gì?"
Khổng Linh Chi: "???"
"Lão ăn mày nào?"
"Chính là câu chuyện cô kể hôm trước ấy, cô bảo nội lực của cô là do lão ăn mày truyền cho."
Khổng Linh Chi: "..."
Cô nhìn người phụ nữ trước mặt. Nhìn bề ngoài thì hoàn toàn không nhận ra, mặt vàng vọt, đôi mắt sâu thẳm u tối, sống mũi cao, khóe miệng hơi nhếch lên mang theo ý cười.
Trông giống hệt một thư sinh ốm yếu bình thường.
Thấy cô không nói gì, đối phương tháo chiếc nhẫn ngón cái đặt lên bàn: "Muốn thêm tiền chứ gì?"
Khổng Linh Chi khó xử: "Cái này... không phải chuyện tiền nong."
"Chưa đủ à? Muốn bao nhiêu bạc, cứ ra giá đi."
Khổng Linh Chi: "Ngài chạy xa xôi đến đây chỉ để nghe kể chuyện?"
"Vừa nói rồi mà? Thầy t.h.u.ố.c chữa cho ta bảo ta bị u uất trong lòng, lo nghĩ quá nhiều, cần gác lại công việc, đi đây đi đó cho khuây khỏa, tốt nhất là tìm nơi phong thủy hữu tình mà tĩnh dưỡng... Tình cờ nghe chuyện của cô, nên muốn đến nghe nốt đoạn sau."
Khổng Linh Chi không tin lắm. Vị trước mặt này rất có thể là Trần Vương, người từng cho thuộc hạ đến mua đơn t.h.u.ố.c của Du tiền bối.
Mà cô nghe Du tiền bối kể về Trần Vương, nghe đồn hắn tâm tàn nhẫn độc ác, chuyên làm những việc mờ ám cho Hoàng đế. Tấu chương đàn hặc hắn trong triều hàng tháng chất đầy cả sọt, tên của hắn ở kinh thành có thể dọa trẻ con nín khóc.
Lại có người bảo hắn từng là đứa con trai được Tiên đế yêu thương nhất, nên để lại cho hắn một đội ám vệ bí mật bảo vệ. Vì thế dù hắn có làm ra bao nhiêu chuyện tày đình, Hoàng đế cũng không dám tùy tiện xử phạt, sợ chọc giận hắn thì bị ám vệ ám sát.
Một người như thế, nghĩ thế nào cũng không thể vì chút mất ngủ mà chạy ra ngoài đi dạo.
Hơn nữa cô còn nhìn ra đối phương là nữ...
Chuyện này mà ở trong phim truyền hình thì giây tiếp theo chắc chắn sẽ có một đám ám vệ nhảy ra g.i.ế.c người diệt khẩu.
Trần Vương nhìn cô với vẻ hứng thú: "Sao, chưa bịa ra đoạn sau à?"
Khổng Linh Chi gãi đầu bất lực: "Ta là thầy t.h.u.ố.c chữa bệnh, đâu phải người kể chuyện ngoài phố. Ngài muốn nghe chuyện thì đi tìm thuyết thư tiên sinh ấy, đảm bảo chuyện gì cũng có, kể hay hơn ta nhiều."
Trần Vương sững sờ, ngạc nhiên: "Cô chắc đã đoán ra thân phận của bổn vương rồi chứ? Thế mà vẫn dám từ chối?"
Khổng Linh Chi: "Vì ta biết ngài không phải loại người coi mạng người như cỏ rác."
"Ồ? Sao cô biết bổn vương không phải?"
"Lần trước thuộc hạ của ngài đến mua đơn thuốc, ta đã nhận ra rồi. Tuy thuộc hạ của ngài tính khí không tốt lắm, hơi hống hách, nhưng tuyệt nhiên không lấy tính mạng ra uy h**p, chỉ liên tục tăng giá tiền. Từ đó có thể thấy, ngài tuyệt đối sẽ không vì ta từ chối nhất thời mà làm hại ta."
Khổng Linh Chi c.h.é.m gió thành thần: "Người khác nghĩ về ngài thế nào là việc của họ, còn trong mắt ta, ngài là người có nguyên tắc, có giới hạn."
Cuộc sống khó khăn, bác sĩ thở dài.
Đối mặt với mối quan hệ bất bình đẳng này, cô ngoài việc vận dụng kỹ năng nịnh nọt của nô lệ tư bản ra thì còn biết làm gì đây?
Trần Vương vỗ tay tán thưởng: "Tuổi còn nhỏ mà đã có gan dạ thế này, thật khiến bổn vương bất ngờ. Theo bổn vương thấy, cô hà tất phải giữ cái tiệm t.h.u.ố.c cỏn con này, chi bằng theo ta về kinh, bổn vương đảm bảo cô từ nay về sau vinh hoa phú quý hưởng không hết."
Khổng Linh Chi hỏi ngược lại: "Ngài có hưởng hết vinh hoa phú quý không?"
Trần Vương định nói mình là Vương gia, còn chưa đủ phú quý sao? Nhưng lời đến miệng lại nghẹn lại.
Khổng Linh Chi: "Ngài còn bị 'u uất trong lòng, lo nghĩ quá nhiều' kia kìa."
Lại còn vẽ bánh cho ta ăn nữa à?
Hừ, ngây thơ! Ta là dân văn phòng hiện đại, loại bánh vẽ nào mà chưa từng thấy? Cái bánh này của ngài trông chẳng ngon lành gì.
Trần Vương: "..."
Hắn không nói gì thêm, đứng dậy đi thẳng.
Về đến biệt viện, thị vệ thân cận bước lên: "Vương gia, tên lang trung đó mạo phạm ngài, có cần trừng trị không?"
Hoa trong biệt viện đang nở rộ, Trần Vương tiện tay ngắt một bông: "Cô ta nói câu nào sai sao?"
Một tháng bị ám sát hơn chục lần, lại còn bao nhiêu lần bị thương, trúng độc, mấy lần thập t.ử nhất sinh suýt xuống chầu Diêm Vương. Cuộc sống như thế, tính thế nào cũng chẳng gọi là hưởng hết vinh hoa phú quý được.
Thị vệ im lặng giây lát, rồi nói: "Được Vương gia để mắt tới là phúc phận của cô ta."
"Phúc phận? Hừ." Trần Vương cài bông hoa lên tóc, chậm rãi bước về phía đình hóng mát, dáng vẻ ung dung ta nhã.
...
Tối hôm đó, Khổng Linh Chi tập khâu đùi thỏ cả buổi chiều, tay mỏi nhừ, đang định rửa mặt mũi rồi đi ngủ sớm thì thấy một bóng người nhảy vào sân.
Lục Nhân, cái bệnh nửa đêm đi tìm người khác tám chuyện của anh không chữa được à?
"Khổng lang trung, Vương gia nhà ta cho mời."
Khổng Linh Chi sững người, lúc này mới nhận ra người trước mặt không phải Lục Nhân. Khí chất của hắn và Lục Nhân hoàn toàn khác nhau, lạnh lùng cứng nhắc hơn nhiều, cứ như một tảng đá vô tình.
Cô quay đầu nhìn phòng bà Lâm, đèn đã tắt, chắc bà đã ngủ rồi. Cô lẳng lặng đi theo người này ra khỏi nhà, cách cổng không xa có một cỗ xe ngựa đang đợi.
Lại gần mới thấy phu xe mặc đồ đen sì, như hòa làm một với màn đêm.
...
Hơn nửa canh giờ sau, Khổng Linh Chi đến một biệt viện dưới chân núi.
Biệt viện này tựa núi nhìn sông, bên trong đình đài lầu các phong cảnh hữu tình.
Hai nha hoàn đón cô: "Mời Khổng lang trung theo chúng ta đi tắm gội."
Khổng Linh Chi: "..."
Tắm rửa sạch sẽ thơm phức xong, Khổng Linh Chi hắt hơi một cái, rồi bị bắt mặc một bộ đồ vải bông mềm mại, được nha hoàn đưa vào phòng.
Trong phòng, cách một tấm rèm châu, lờ mờ thấy một chiếc giường lớn.
Khổng Linh Chi: Nếu không biết Trần Vương nhà các người là nữ, ta còn tưởng mình đang cầm kịch bản "Nông môn y phi: Vương gia phúc hắc sủng không đủ" ấy chứ.
Trên giường, Trần Vương thấy cô vẫn đứng ngây ra đó, liền lên tiếng: "Kể tiếp cho bổn vương nghe chuyện lão ăn mày đi, bắt đầu từ đoạn lão vỗ ba cái vào gáy cô."
Khổng Linh Chi: Hóa ra gọi ta đến để kể chuyện trước khi ngủ à?
Móa!
Trong lòng cô thầm nghiến răng, một mặt tự an ủi: Thôi kệ, dù sao bả cũng là Vương gia, tiền chắc chắn không thiếu, coi như tăng ca kiếm thêm vậy; mặt khác lại tức điên: Bà đây thiếu tiền chắc? Nửa đêm nửa hôm gọi người ta đến đứng hầu kể chuyện, coi bà đây là nô tài à?
Khổng Linh Chi hắng giọng: "Hồi trước kể đến đoạn lão ăn mày vỗ vào gáy ta ba cái, ta liền ngất đi. Khi mở mắt ra, xung quanh tối đen như mực, giơ tay không thấy năm ngón. Ta đang lấy làm lạ, hôm nay là mười sáu, trời quang mây tạnh, sao lại không có trăng? Vừa đưa tay ra thì chạm phải một tấm ván gỗ thô ráp ngay trước mặt. Ta hoảng hốt sờ sang bên cạnh, cũng là tấm ván y hệt!"
Giọng Khổng Linh Chi bắt đầu run rẩy sợ hãi: "Ta dùng chân đạp mạnh xuống dưới, phát hiện dưới chân cũng là gỗ. Hóa ra ta đang nằm trong một cỗ quan tài!"
Xin lỗi nhé, đã nhất quyết đòi nghe chuyện trước khi ngủ, thì Khổng mỗ đành kể chuyện ma cho ngài nghe vậy, hy vọng nghe xong ngài vẫn ngủ được.