Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 117: Bệnh nhân nữ giả nam trang

Khổng Linh Chi khâu đi khâu lại cái đùi gà, đến khi nó chi chít lỗ kim mới chịu đem đi rửa sạch, rắc chút muối ướp, rồi lăn qua một lớp bột mì.

Bà Lâm thấy cô định cầm cả liễn mỡ đổ vào chảo thì vội vàng giật lại cái liễn sành.

"Con làm gì đấy?"

"Đổ dầu vào chảo, rán gà."

Bà Lâm trợn tròn mắt: "Rán ngập dầu á? Tốn kém thế nào cho vừa! Thịt gà vốn có mỡ rồi, luộc lên ăn cũng thơm, cần gì phải cho thêm dầu?"

Khổng Linh Chi: "..."

Cô đành lùi một bước: "Thế cho nửa muôi thôi, con áp chảo một chút được không?"

"Nửa muôi? Nửa muôi mỡ đủ để xào rau mấy bữa rồi." Bà Lâm ôm khư khư cái liễn: “Cứ bỏ vào chảo mà áp, một lúc là mỡ nó tự chảy ra thôi."

"Không có dầu nó cháy đấy."

Năn nỉ gãy lưỡi, cuối cùng bà Lâm cũng chịu nhỏ vài giọt dầu vào chảo.

Đúng vài giọt, mà bà còn xót xa như đứt từng khúc ruột.

Đùi gà bỏ vào chảo rán, chưa gì đã có mùi khét. Bà Lâm thấy con gái đủng đỉnh lật gà, sốt ruột quá múc ngay gáo nước đổ ào vào...

Khổng Linh Chi: "..."

Thôi được rồi, dù sao cái đùi gà khó nuốt này cuối cùng cũng vào bụng cô thôi.

Quả nhiên, lúc ăn cơm, bà Lâm nhăn mặt gắp đùi gà cho cô, miệng lẩm bẩm: "Nhìn đã thấy không ngon rồi, con ăn nhanh đi."

Cô định gắp lại cho bà, nhưng bà xua tay quầy quậy: "Thôi thôi bỏ đi, cứ nghĩ đến cảnh con chọc bao nhiêu lỗ kim lên đấy là mẹ nuốt không trôi rồi."

Khổng Linh Chi hiểu bà cố tình nói thế để nhường thịt cho mình. Hôm trước miếng da heo chi chít lỗ kim bà còn ăn được, đùi gà chắc chắn phải ngon hơn da heo chứ.

Sáng sớm hôm sau, Khổng Linh Chi dậy thật sớm, mang theo tiền và cái giỏ lớn ra ngoài. Cô định mua thật nhiều thịt, gà cũng được, thỏ cũng được, cứ mua nhiều về.

Nhà nhiều thịt thì mẹ cô mới chịu ăn.

Chợ sáng sớm đông vui nhộn nhịp, đâu đâu cũng thấy người bày bán rau củ, trứng gà. Có mấy bác thợ săn mang cả gà rừng, thỏ rừng ra bán.

Hỏi giá xong, cô mua tất hai con thỏ và một con gà rừng của bác thợ săn, lại mua thêm nửa giỏ trứng gà.

Không phải không muốn mua nhiều hơn, mà là trời nóng, trứng để lâu dễ hỏng.

Xách đống đồ về nhà, bà Lâm nhìn thấy bèn mắng té tát: "Cái đứa phá gia chi t.ử này! Mua gì mà lắm thế! Một con thỏ chưa đủ cho con hành hạ à? Ở nhà còn nửa con gà chưa ăn hết đấy..."

Khổng Linh Chi bày ra bộ mặt vô tội: "Thỏ với gà này gầy nhom, chẳng có mấy thịt, ăn một hai bữa là hết veo ấy mà."

"Một bữa con ăn được bao nhiêu?" Bà Lâm chống nạnh: “Mua cho cố vào, ăn không hết để thiu ra đấy! Có tiền cũng không được tiêu hoang thế chứ, con kiếm được đồng tiền dễ lắm à, chạy vạy đường xá xa xôi chữa bệnh cho người ta..."

Bà càm ràm một hồi.

Khổng Linh Chi cúi đầu im lặng nghe mắng. Đợi bà mắng mệt rồi, hậm hực cầm lấy đống thịt đi sơ chế. Thấy giỏ trứng, bà kiểm tra từng quả, nhặt ra hai quả: "Mấy quả này bị nứt vỏ rồi, tí nữa hấp cho con ăn."

Bà Lâm miệng thì mắng con hoang phí, tay chân lại thoăn thoắt làm thịt gà, thịt thỏ, trứng gà cũng cất vào chỗ thoáng mát. Bữa sáng có một bát trứng hấp, một bát dưa muối và cháo trắng.

Hai mẹ con ăn xong, bà lại bắt tay vào làm việc nhà.

"Mẹ, mình thuê người về làm đi."

Bà Lâm: "Không cần, mẹ đã già đâu, chút việc cỏn con này mẹ lo được."

Khổng Linh Chi sà vào lòng bà, ôm lấy cánh tay: "Nhưng con muốn mẹ được hưởng phúc. Con học y chữa bệnh cũng là để mẹ được sống sung sướng. Giờ nhà mình có tiền rồi, cũng chẳng phải xa hoa lãng phí gì, chỉ thuê một người tay chân nhanh nhẹn về đỡ đần thôi, mẹ đồng ý đi mà!"

Lời này khiến bà Lâm rưng rưng nước mắt, bà quệt ngang mắt: "Chỉ cần con ở bên cạnh mẹ là mẹ thấy sướng rồi!"

Khổng Linh Chi lắc cánh tay bà nũng nịu: "Mẹ! Đi mà, đi mà! Mẹ tự đi chọn người, trả bao nhiêu tiền cũng do mẹ quyết, được không?"

Con gái nài nỉ mãi, bà Lâm cũng mềm lòng: "Thôi được rồi, để mẹ đi hỏi xem." Bà thở dài: “Con bé Tiểu Lộc trước kia tốt thật, làm việc nhanh nhẹn, bó củi to đùng nó xách nhẹ tênh, khỏe chẳng kém đàn ông... Không biết giờ nó ở nhà chồng thế nào rồi. À, vải con mua hôm nọ may quần áo còn thừa một ít, mang cho nó một tấm nhé."

"Con cho nó ít tiền để nó làm vốn riêng phòng thân."

"Cũng được."

...

Tiệm t.h.u.ố.c nhà họ Khổng ế ẩm vô cùng, ngoài mấy bà hàng xóm hay sang buôn chuyện thì chẳng mấy khi có khách.

Hôm nay cô đang ngồi ở sân sau khâu đùi thỏ thì bà Lâm đang dọn dẹp ở nhà trên gọi với vào: "Linh Chi, có khách khám bệnh."

Cô đi ra, thấy một thanh niên gầy gò, mặt vàng vọt đang đứng trong tiệm nhìn ngó xung quanh.

Trong ánh mắt hắn có vẻ tò mò. Khi Khổng Linh Chi bước tới, hắn nhìn cô chằm chằm từ đầu đến chân.

"Khổng lang trung?"

"Là ta, ngài thấy không khỏe ở đâu?"

Người đàn ông ngồi xuống, đưa tay ra. Cổ tay mảnh khảnh trắng bệch, xương xẩu lộ rõ.

"Ta thường xuyên ho, đêm ngủ không ngon giấc, hay bị giật mình tỉnh giấc, ban ngày thì lờ đờ không có tinh thần." Giọng hắn rất nhẹ.

Khổng Linh Chi đặt tay lên mạch.

Hệ thống không có thông báo gì. Nhìn mạch tượng thì người này hơi yếu, có vẻ như mới ốm dậy, cần tẩm bổ từ từ.

"Gần đây ngài mới ốm dậy à?"

Người đàn ông gật đầu: "Phải, trước đó bị bệnh nặng, giờ mới khỏi."

"Cơ thể ngài hơi suy nhược, cần tĩnh dưỡng."

Người đàn ông: "Nhưng đêm ta cứ mất ngủ thì phải làm sao?"

Mất ngủ? Khổng Linh Chi suy nghĩ. Người hiện đại áp lực lớn hoặc hay nghịch điện thoại, máy tính nên buổi tối não bộ hưng phấn khó ngủ là bình thường, nhưng người cổ đại làm gì có mấy thứ giải trí đó...

"Bình thường ngài có hay lo nghĩ quá nhiều không?"

Người đàn ông thở dài: "Chứ còn gì nữa, người nhà toàn vứt lại mấy cái của nợ bắt ta dọn dẹp, mệt lắm. À đúng rồi, thi thoảng ta còn đau đầu, đau như có ai cầm gậy khuấy đảo trong đầu vậy."

Khổng Linh Chi nghĩ có thể do áp lực quá lớn dẫn đến suy nhược thần kinh.

Tuy nhiên cũng không loại trừ khả năng u não hay tăng sinh gì đó.

Cô bật "mắt quét", quét qua vùng đầu của đối phương, nhìn kỹ một lượt, không phát hiện bất thường...

"Bao lâu thì đau một lần? Trước đây có uống t.h.u.ố.c gì không?" Khổng Linh Chi định bắt mạch lại lần nữa, cúi đầu xuống thì thấy có gì đó sai sai.

Xương cốt của người đàn ông này sao lại giống phụ nữ thế nhỉ?

Nhìn xuống dưới nữa... Khoan đã! Sao hắn lại có t.ử cung?

Đây rõ ràng là đàn bà!

Chắc do biểu cảm trên mặt Khổng Linh Chi thay đổi quá rõ rệt nên người đối diện bật cười.

"Khổng lang trung nhìn ra gì rồi à?"

Khổng Linh Chi do dự một chút: "Ngài thấy thế nào?"

"Không ngờ tuổi còn trẻ mà y thuật của cô còn giỏi hơn mấy lão thái y trong Thái y viện."

Khổng Linh Chi: Ngại quá, ta toàn dựa vào hack đấy.

Nghe đối phương nhắc đến Thái y viện, tay Khổng Linh Chi run lên: "Ngài... lặn lội đường xa đến đây, rốt cuộc là vì chuyện gì?"

"Cũng chẳng có gì." Người đối diện gõ gõ ngón tay lên bàn: “Chẳng phải đã bảo rồi sao, buổi tối không ngủ được nên ra ngoài đi dạo."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn