Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 116: Đời này mặt dày hơn đời trước

Mặt nạ hơi nhỏ, cần phải xử lý một chút, rồi dán thêm ít tóc lên đầu để trông đầu mình nhỏ đi.

Chiều cao là một vấn đề, Lục Nhân lại không biết thuật co rút xương, đành phải tìm một bộ đồ đen ôm người mặc vào, rồi chỉnh sửa thêm đôi chút.

Sau đó hớn hở phi ngựa chạy một mạch đến Hứa Thành.

...

Thường Nguyên Lệnh giờ đã có thể đi lại chậm rãi dưới sự dìu đỡ của người hầu. Tuy nhiên do nhiều năm không vận động, Du thần y đặc biệt dặn dò hắn không được đi quá nhiều mỗi ngày để tránh tổn thương gân cốt.

Mỗi bước đi, từng thớ thịt trên đôi chân đều đau nhức, nhưng hắn lại cực kỳ tận hưởng khoảnh khắc được đi lại này.

Từ khi chân bị gãy, bao nhiêu năm qua hắn thường xuyên gặp cùng một cơn ác mộng. Trong mơ, hắn cứ chạy mãi, chạy mãi, chạy đến mức bàn chân mòn vẹt, rồi đến cẳng chân cũng mòn đi, chỉ còn lại nửa thân trên đứng trơ trọi, muốn chạy mà không chạy được, cứ thế bị bóng tối nuốt chửng từng chút một.

Giờ đây, cuối cùng hắn cũng đã bước ra khỏi bóng tối đó, tìm lại được ánh sáng.

Nghe tin Khổng lang trung tới, đám nha hoàn xung quanh đều nín thở, không dám phát ra tiếng động nào.

Thường Nguyên Lệnh cười thoải mái: "Còn không mau mời vào? Trần bá, mang ngân phiếu ra đây."

Khi nhìn thấy người đến, hắn sững sờ: "Cô nương... hình như cao lên thì phải?"

Lục Nhân cười khẩy trong lòng, giọng điệu dửng dưng: "Ta đang tuổi ăn tuổi lớn, phát triển chiều cao là bình thường."

Nếu Khổng Linh Chi ở đây chắc sẽ kinh ngạc đến đập bàn, giọng nói hắn phát ra giống hệt cô!

Thường Nguyên Lệnh im lặng trong giây lát, tâm tư xoay chuyển, rồi rất nhanh lại ôn hòa mời trà: "Mới mấy ngày không gặp, phong thái của cô nương vẫn như xưa."

Lục Nhân: "Đương nhiên, ta đang độ tuổi cập kê, thanh xuân phơi phới, phong thái dĩ nhiên phải hơn người rồi. À quên chưa hỏi, Thường công t.ử năm nay bao nhiêu tuổi rồi? Trông cũng phải ngoài ba mươi rồi nhỉ?"

Thường Nguyên Lệnh: "..."

Hắn cảm thấy giọng điệu người này hơi kỳ quặc, không diễn tả được, cứ ngang ngang, như kiểu đang ngấm ngầm chê bai hắn già.

"Thường mỗ năm nay hai mươi bảy."

Lục Nhân: Khá lắm, cái đồ già khú hai mươi bảy tuổi đầu còn đòi nạp cô bé mười lăm tuổi làm thiếp, cũng không chịu soi gương xem cái mặt già nua của mình có xứng không?

"Ồ, thế chắc ngài cưới vợ rồi nhỉ? Con cái lớn chưa?"

Thường Nguyên Lệnh thở dài: "Ta và biểu muội có hôn ước từ bảy năm trước. Vì lý do sức khỏe, ta không muốn làm lỡ dở biểu muội nên mãi chưa thành thân. Giờ chân đã khỏi, cuối cùng cũng có thể rước biểu muội về dinh, không phụ lòng cô bao năm chờ đợi."

Lục Nhân: "???"

Cái quái gì thế?

Hắn không nhịn được tặc lưỡi: "Trời ơi, ta tưởng mặt ngài già thôi, không ngờ còn dày nữa, da mặt dày đến mức đắp được cả góc tường thành rồi đấy."

Lần này, đám hạ nhân không hề tỏ thái độ gì lạ, đều cúi gằm mặt như không nghe thấy.

Thường Nguyên Lệnh cười: "Sao cô nương lại nói thế?"

"Ngài không muốn làm lỡ dở người ta thì hủy hôn quách đi cho rồi, để người ta chờ bao nhiêu năm, giờ chân khỏi chưa kịp cưới người ta về đã tính chuyện nạp thiếp. Thế mà còn dám vỗ n.g.ự.c bảo không phụ lòng người ta? Cái thói mặt dày nhà ngài là gia truyền à? Đời sau dày hơn đời trước?"

Thường Nguyên Lệnh: "..."

Lục Nhân vẫn thao thao bất tuyệt. Hắn xưa nay thấy chuyện chướng tai gai mắt là phải nói cho bằng được, dù đối phương có là Thiên Vương lão t.ử hắn cũng chẳng ngán.

"Đáng lẽ chuyện của ngài với biểu muội ngài không liên quan đến ta, ta không nên nói gì."

Lúc này, suy nghĩ của Thường Nguyên Lệnh và đám hạ nhân đồng điệu đến lạ: 'Biết không nên nói thì đừng có nói nữa!'

Lục Nhân đổi giọng: "Nhưng việc ngài làm đúng là chẳng ra cái giống người. Đúng, ngài là gia chủ đời này của Thường gia, giỏi giang, bản lĩnh, tàn tật mà vẫn nắm quyền Thường gia, quá là lợi hại. Nhưng ngài có lợi hại bằng Hoàng đế không? Hoàng đế trước khi lập Hậu còn chưa được phong Phi cơ đấy, lập Hậu xong cũng phải ít nhất một năm mới được phong tần phi từ bậc Phi trở lên."

Thường Nguyên Lệnh ngước mắt lên, ngạc nhiên nói: "Không ngờ Khổng cô nương lại am hiểu quy củ hậu cung đến vậy?"

Vĩnh Triều đúng là có quy định như thế. Người hoàng thất trước khi cưới chính thê thì không được nạp trắc phi, lương thiếp. Hoàng đế nếu trước khi đăng cơ chưa cưới vợ thì phải lập Hậu trước, một năm sau mới được phong Phi.

Lục Nhân: "..."

"Xem ra trước đây ta đã đ.á.n.h giá thấp cô nương. Thường mỗ xin tạ lỗi với cô nương." Nói xong hắn đứng dậy thi lễ.

Lục Nhân uống ngụm trà: "Ta đến lấy tiền thôi."

Thường Nguyên Lệnh liếc mắt ra hiệu, Trần bá lập tức bưng một chiếc hộp nhỏ lên, cung kính đặt bên tay Lục Nhân rồi lùi lại vị trí cũ.

"Trong này là ba vạn lượng ngân phiếu của Thông Bảo tiền trang. Sau này còn phải làm phiền cô nương mỗi tháng ghé qua năm ngày để truyền nội lực cho chân ta."

Chuyện này Khổng Linh Chi đã nói với Lục Nhân rồi. Cô dặn nếu Thường Nguyên Lệnh vẫn giữ thái độ thiếu tôn trọng thì cứ từ chối thẳng thừng, bảo hắn đi tìm người khác giỏi hơn.

Lúc này Lục Nhân rất muốn từ chối, nhưng nãy giờ hắn bới móc đủ điều, nói năng khó nghe như thế mà đối phương không hề nổi giận, vẫn khách sáo lễ độ, thậm chí người hầu cũng không dám ho he nửa lời.

Hắn mở hộp vơ lấy xấp ngân phiếu, liếc qua rồi nhét toẹt vào n.g.ự.c áo.

"Biết rồi, tháng này coi như xong, tháng sau rảnh ta sẽ qua."

Thường Nguyên Lệnh lại đưa một cái túi thơm qua: "Nhờ cô nương nói giúp vài lời tốt đẹp trước mặt Khổng cô nương."

Lục Nhân: Mơ đi cưng! Về ta sẽ nói xấu ngươi tơi bời!

Hắn không nhận túi thơm, đứng dậy đi thẳng, cố tình đi chậm để chờ xem có ai ngứa mắt mà nổi khùng không. Ai ngờ chẳng có ai nổi giận, Thường Nguyên Lệnh còn được người hầu dìu ra tận cửa tiễn hắn.

Lục Nhân đành tiếc nuối rời đi.

Tuy nhiên, hắn không vội về trấn Tiểu Trạch ngay mà nán lại nghe ngóng tin tức, tốt nhất là điều tra chuyện Thường Nguyên Lệnh với cô biểu muội kia... Trực giác mách bảo hắn, trong chuyện này chắc chắn có uẩn khúc!

Mà Lục Nhân hắn thì thích nhất là hóng chuyện.

...

Lục Nhân đi rồi, Khổng Linh Chi thấy yên tĩnh hơn hẳn. Cô mải mê khâu da heo, ăn liền mấy bữa da heo hầm đến phát ngán.

Quy trình g.i.ế.c mổ lợn ở đây không được kỹ, da heo còn rất nhiều lông, dù bà Lâm đã cạo đi cạo lại mấy lần vẫn còn sót lại chân lông lởm chởm, ăn vào rất mất ngon.

Vừa hay phương pháp khâu thứ nhất cô cũng nắm được kha khá rồi, đạt sáu mươi điểm, hệ thống đ.á.n.h giá là "miễn cưỡng đạt chuẩn".

Cô định đổi vật liệu khác để khâu.

...

Bà Lâm tiếc đứt ruột khi cắt cái đùi gà béo ngậy ra đĩa, càm ràm: "Đùi gà béo thế này, đem hầm canh thì ngon biết mấy, bị con chọc cho nát bươm thế kia ăn uống gì nữa?"

Khổng Linh Chi: "Khụ, mẹ yên tâm, để con trổ tài, tối nay làm món gà rán cho mẹ ăn."

Bà Lâm lườm cô: "Tay nghề của con mẹ còn lạ gì? Hồi trước bảo nhóm lửa, con suýt đốt cả cái bếp, nấu cháo thì khét lẹt."

"Không ngon con ăn một mình, ngon thì mời mẹ ăn."

Nghe vậy bà Lâm mới bật cười: "Được rồi, thế mẹ chờ cơm con nấu đấy."

Đùi gà không có mùi tanh nồng như da heo, cảm giác khi khâu cũng hoàn toàn khác biệt.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn