Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu

Chương 115: Đổi "acc clone" quay lại

Khổng Linh Chi hít sâu một hơi để bình ổn tâm trạng, sau đó tháo chỉ ra khâu tiếp.

Cùng với động tác ngày càng thuần thục của cô, sắc mặt Lục Nhân bên cạnh ngày càng khó coi.

Hai miếng da heo kia viền xung quanh chi chít lỗ kim!

Cô thậm chí còn cắt phăng phần da nát bươm đi để khâu tiếp.

Mãi đến trưa, bà Lâm gọi ăn cơm cô mới chịu dừng tay.

Bà Lâm: "Con xem này, miếng da heo ngon lành bị con vò nát thế này đây."

Mấy dải da heo bị Khổng Linh Chi cắt ra cũng được bà Lâm nhặt lại, rõ ràng là định tối nay nấu canh.

Ăn cơm xong, bà Lâm nhìn Lục Nhân: "Mệt không con?"

Lục Nhân hiểu ý, vội đứng dậy cáo từ: "Cũng hơi mệt ạ, dì ơi, con về nhà trọ nghỉ ngơi chút."

"Ừ, tối sang dì ăn cơm nhé! Cơm nhà trọ vừa đắt vừa chán, tối dì làm bánh cho ăn."

...

Lục Nhân vừa đi, bà Lâm quay sang hỏi con gái ngay: "Nó bị bệnh gì thế?"

Khổng Linh Chi: "..."

"Bệnh tình hơi phức tạp, nhất thời chưa chữa khỏi được."

Bà Lâm cảm thán: "Thảo nào nó lặn lội đường xa đến tận đây, chắc là thầy t.h.u.ố.c ở quê bó tay rồi. À phải rồi, sáng nay nó nói gì với con thế? Sao cứ nhìn chằm chằm con mãi?"

Khổng Linh Chi: "Chắc chưa thấy ai khâu da heo bao giờ nên lạ thôi."

Bà Lâm bật cười, cầm hai miếng da heo lên: "Con xem con khâu kiểu gì thế này? Ngày xưa mẹ dạy con khâu vá thế nào?"

"Kiểu khâu này là dùng để khâu người."

"Khâu cái gì?"

"Người... vết thương ấy, khâu lại thì nhanh khỏi."

Bà Lâm: "..."

Bà nổi hết da gà, nhất là khi tưởng tượng ra cảnh ai đó chìa tay ra với một hàng chỉ khâu chi chít, đáng sợ quá đi mất!

"Cái... cái này ghê quá, ai mà dám cho con khâu? Với lại lấy kim chỉ xuyên qua thịt, đau c.h.ế.t đi được?"

Bà Lâm xoa xoa cánh tay.

Khổng Linh Chi: "So với mạng sống thì đau chút có sá gì."

"Cũng phải." Bà Lâm nghĩ, nếu chồng bà ngày xưa được khâu vài mũi mà sống được, thì chắc chắn ông ấy cũng chịu.

Bà xoa đầu con gái đầy vẻ an ủi: "Chữa bệnh cứu người là tích đức, con cứ tập đi, miếng da heo này nát rồi thì mẹ mua miếng khác cho."

Dù sao nhà giờ cũng không thiếu tiền, vài miếng da heo đáng là bao.

"Vâng."

"Nhớ kỹ một điều! Tuyệt đối đừng thân thiết quá với biểu ca con, biết chưa?" Bà Lâm lẩm bẩm: “Mẹ vẫn thấy ánh mắt nó nhìn con hôm nay không bình thường."

...

Hôm sau Lục Nhân lại đến, bà Lâm tiếp đón khách sáo, rót nước mời mọc, sau đó lôi hắn vào hỏi chuyện gia đình, chuyện học hành, tóm lại là không cho hắn cơ hội nào để tiếp cận nói chuyện với Khổng Linh Chi!

Cái đồ vô tâm Khổng lang trung kia cũng mặc kệ hắn, chỉ cắm đầu vào khâu da heo.

Da heo đẹp thế nào bằng da hắn được?

Bà Lâm nhích người một chút, chắn ngay giữa hắn và Khổng Linh Chi, bưng chén trà lên, nhấp một ngụm từ tốn (ý tiễn khách).

Lục Nhân: "..."

Hắn mới đến được bao lâu! Sao đã bưng trà tiễn khách rồi? Dì à, hôm kia dì còn coi con như tâm can bảo bối gắp thức ăn liên tục, hôm nay đến cơm cũng không thèm mời, dì thay đổi nhanh quá đấy!

Đổi lại là người khác có khi đành ngậm ngùi ra về, nhưng hắn là ai? Hắn là Lục Nhân - người có nhiều thân phận nhất giang hồ!

Hừ! Đổi "acc clone" quay lại ngay!

"Dì, không còn sớm nữa, con về nhà trọ ôn bài đây."

"Cháu ngoan, dì không giữ cháu nữa, về nhanh đi."

Lục Nhân ra khỏi cửa, về nhà trọ thay quần áo, đổi mặt nạ rồi quay lại.

...

Một ông lão ho khù khụ bước vào tiệm t.h.u.ố.c nhà họ Khổng.

Khổng Linh Chi đứng dậy: "Cụ ơi mời vào, cụ thấy không khỏe ở đâu ạ?"

Ông lão ôm ngực: "Ta... ta đau ngực, hay bị khó thở."

Khổng Linh Chi đỡ ông cụ ngồi xuống, bật "mắt quét" lên quét một lượt.

Tim ông cụ trông rất khỏe mạnh, đập còn khá nhanh, chẳng khác gì thanh niên.

Chẳng quét ra bệnh gì cả.

Lục Nhân cười thầm trong bụng.

Ha ha ha! Hắn biết ngay mà!

Mấy lần trước cải trang bị phát hiện, hắn về nghiền ngẫm kỹ, nhận ra Khổng lang trung hay nhìn vào chỗ hắn giấu dao, hôm nay hắn cố tình đổi chỗ giấu dao!

He he he, Khổng lang trung tuyệt đối không ngờ tới, hắn giấu d.a.o trong giày.

"Thầy thuốc, ta bị bệnh gì thế?"

Khổng Linh Chi: "Cụ tả kỹ hơn được không ạ? Lúc nào thì thấy khó chịu? Đau từng cơn hay đau âm ỉ? Lúc đau có thấy khó chịu ở đâu khác không?"

Nói rồi cô định bắt mạch, ai ngờ đối phương lấy tay che miệng ho.

Lục Nhân: "Khụ, lúc thì từng cơn, lúc thì đau mãi."

"Cụ đưa tay đây, cháu bắt mạch cho."

Lục Nhân đưa tay ra, bàn tay thô ráp, da sạm đen lốm đốm đồi mồi.

Đặt tay lên cổ tay, Khổng Linh Chi thấy lạ, sao mạch đập yếu thế này?

Cô ấn mạnh hơn, mạch vẫn rất nhẹ, rất nhẹ... hoàn toàn không khớp với quả tim đập thình thịch lúc nãy.

Hệ thống cũng không có thông báo gì.

Lục Nhân: He he he.

Hồi lâu sau, Khổng Linh Chi đành bất lực nói: "Xin lỗi cụ, cháu không nhìn ra bệnh của cụ, mong cụ thông cảm."

"Thôi, thôi được rồi." Lục Nhân run rẩy đứng dậy, để cô đỡ ra khỏi tiệm thuốc.

Đi qua góc phố, rẽ vào một cái, hắn chạy như bay về chỗ trọ, thay bộ đồ và mặt nạ khác.

Chẳng bao lâu sau, tiệm t.h.u.ố.c nhà họ Khổng lại đón một nam thanh niên ốm yếu bệnh tật.

Hắn ôm ngực: "Thầy thuốc, tim ta đau quá, mau xem giúp ta với."

Khổng Linh Chi quét mắt qua, cơ thể khỏe mạnh, tim đập nhanh.

Lại bắt mạch, vẫn là mạch đập yếu ớt...

Khổng Linh Chi: "..."

Cô quan sát kỹ người đàn ông trước mặt, đột nhiên nói: "Lục huynh, huynh làm thế này hơi quá đáng rồi đấy."

Người đàn ông ngơ ngác: "Cô nói gì thế? Ta không họ Lục, ta họ Vương."

Khổng Linh Chi cảm giác người này là Lục Nhân, nhưng không có bằng chứng, mắt đảo một vòng, nảy ra kế sách.

Cô hắng giọng: "Lục huynh, đừng đùa nữa, ta đang định nhờ huynh một việc. Huynh cũng biết chuyện muội chữa bệnh cho tên họ Thường kia chứ? Hắn bảo ta đến lấy tiền, nhưng ta là thân nữ nhi không tiện đi lại, huynh xem có thể giúp ta một chuyến không?"

Lục Nhân nghe xong, trong lòng đã đồng ý rồi, nhưng lại không muốn thừa nhận thân phận, bèn giả ngây giả ngô: "Thầy thuốc, sao ta nghe không hiểu gì cả?"

"Thôi bỏ đi, vậy để ta tự đi." Khổng Linh Chi thở dài: “Chỉ là tên đó phiền phức quá... haiz."

Lục Nhân: "!!!"

"Để ta đi!" Hắn chẳng màng đùa giỡn với Khổng Linh Chi nữa: “Chỉ là lấy tiền thôi mà, đảm bảo mang về không thiếu một xu." Nói rồi hắn dò hỏi: “Hắn có đưa tín vật gì cho cô không?"

Khổng Linh Chi móc ra một tờ giấy nợ: "Cầm cái này đi lấy là được."

Lục Nhân nhận lấy, cất kỹ: "Để tránh đêm dài lắm mộng, ta đi ngay đây."

"Đợi đã." Khổng Linh Chi gọi giật lại: “Mang theo đao của huynh đi."

Vũ khí cũng không mang, lỡ xảy ra chuyện gì lại phải vác xác về cho cô chữa, cô còn chưa luyện thành thạo kỹ năng khâu vá đâu.

"Mang rồi!" Lục Nhân không quay đầu lại chạy biến, về chỗ trọ thay đồ, tìm cái mặt nạ Khổng Linh Chi đeo trước đó đeo vào.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn