Têxa và Dorian đứng đối diện với nhóm kẻ lưu lạc, ánh mắt họ đầy quyết tâm. Bầu không khí nặng nề, như thể mọi thứ xung quanh đang chờ đợi một cuộc chiến sắp xảy ra. Những kẻ lưu lạc, với vẻ mặt hung dữ, không hề có ý định lùi bước.
“Các ngươi không nên ở đây!” Một kẻ trong nhóm, với khuôn mặt nhăn nheo, quát lên. Hắn giơ cao một cây thương, ánh mắt lấp lánh sự thù địch.
“Chúng tôi không sợ các ngươi,” Dorian đáp lại, giọng anh vững vàng, nhưng Têxa có thể cảm nhận được sự căng thẳng trong cơ thể anh. Họ đã chuẩn bị cho cuộc chiến này, nhưng không ai có thể dự đoán được điều gì đang chờ đợi phía trước.
“Thần Tượng Chết Chóc không dành cho những kẻ yếu đuối như các ngươi,” một kẻ khác cười khẩy, tiếng cười của hắn như một nhát dao sắc nhọn đâm vào sự tự tin của họ.
“Chúng tôi không đến đây để tranh giành,” Têxa nói, cố gắng giữ bình tĩnh. “Chúng tôi chỉ muốn tìm kiếm sức mạnh để bảo vệ quê hương.”
“Và chúng ta sẽ không để các ngươi dễ dàng thoát khỏi đây,” người đứng đầu nhóm lưu lạc nói, giọng hắn đầy thách thức.
Dorian nhìn Têxa, ánh mắt họ giao thoa, truyền tải một thông điệp không lời. Họ không thể lùi bước. Không thể để những kẻ này cản trở hành trình của họ.
“Vậy thì hãy chuẩn bị cho cuộc chiến,” Dorian khẳng định, rút kiếm ra. Ánh sáng từ thanh kiếm phản chiếu trong bóng tối, tạo nên một hình ảnh kiêu hãnh và mạnh mẽ.
“Vì Eldoria!” Têxa hét lên, rút cây gậy của mình. Nguyên tố nước bắt đầu cuộn trào quanh cô, tạo thành những hình ảnh kỳ diệu, như những con sóng đang chuẩn bị lao vào bờ.
Cuộc chiến nổ ra. Những tiếng va chạm của kim loại vang lên giữa không gian tĩnh lặng, cùng với tiếng thét chói tai của những kẻ lưu lạc. Dorian lao vào giữa vòng vây, thanh kiếm lấp lánh trong tay anh như một ngọn lửa rực rỡ. Anh ra đòn chính xác, từng nhát chém như những vệt sáng cắt ngang không khí.
Têxa không đứng yên. Cô gọi ra những cơn sóng, biến chúng thành những lưỡi dao sắc bén, bắn về phía kẻ thù. Nước từ cây gậy của cô vẽ nên những đường cong tuyệt đẹp, nhưng bên trong đó là sự tàn nhẫn không thể chối bỏ.
“Cẩn thận!” Dorian kêu lên khi một kẻ lưu lạc lao về phía Têxa, thương của hắn sắc như dao. Nhưng cô đã sẵn sàng. Một cơn sóng lớn bùng lên, cuốn lấy kẻ thù và quật hắn xuống đất.
“Chúng ta phải nhanh chóng!” Dorian hối thúc, khi số lượng kẻ thù dần tăng lên. Họ không thể kéo dài cuộc chiến này.
Têxa gật đầu, cảm nhận được sức mạnh của cả hai đang hòa quyện. “Hãy kết hợp sức mạnh của chúng ta!”
Dorian gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. “Đúng vậy, hãy cho họ thấy sức mạnh của chúng ta!”
Họ đứng đối diện nhau, tay nắm chặt, ánh mắt đầy quyết tâm. Têxa cảm nhận được sức mạnh của Dorian, nó chảy qua cơ thể cô như một dòng điện. Cô tập trung năng lượng, và trong khoảnh khắc, những cơn sóng trở thành một cơn bão dữ dội, cuốn đi tất cả những gì cản đường họ.“Bão tố!” Têxa hét lên, và ngay lập tức, những cơn gió mạnh mẽ xô đẩy những kẻ lưu lạc ra xa. Dorian cũng không ngừng lại. Anh rút ra những bóng tối quanh mình, tạo thành những ảo ảnh khiến kẻ thù hoang mang.
“Không thể nào!” Một kẻ trong nhóm lưu lạc gào lên, nhưng đã quá muộn. Những cơn sóng và bóng tối kết hợp lại, tạo thành một sức mạnh không thể ngăn cản.
Cuộc chiến diễn ra trong chớp mắt. Những kẻ lưu lạc ngã xuống, không còn sức chống cự. Têxa và Dorian đã chiến thắng, nhưng họ biết rằng đây chỉ là khởi đầu. Những thế lực đen tối khác vẫn đang rình rập, và Ragnar Steelclaw, chiến binh man rợ, vẫn đang ở đâu đó chờ đợi cơ hội.
“Chúng ta phải đi nhanh thôi,” Dorian nói, thở hổn hển. “Ragnar sẽ không để chúng ta dễ dàng thoát khỏi đây.”
“Đúng vậy,” Têxa đồng ý, nhưng trong lòng cô tràn đầy lo lắng. Họ đã vượt qua thử thách này, nhưng những gì đang chờ đợi phía trước có thể tồi tệ hơn rất nhiều.
Họ tiếp tục di chuyển, ánh sáng từ những ngọn đuốc le lói dẫn đường. Nhưng không lâu sau, những âm thanh từ xa vang lên, như tiếng gầm rú của một con thú hoang dã. Têxa cảm thấy sự lạnh lẽo trong không khí, như một điềm báo cho điều không may sắp xảy ra.
“Chúng ta không thể dừng lại,” Dorian nhấn mạnh, ánh mắt anh sắc bén như một lưỡi dao. “Ragnar sẽ tìm chúng ta.”
“Chúng ta sẽ không để hắn bắt được,” Têxa nói, quyết tâm trong giọng nói. “Chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng.”
Khi họ tiến sâu hơn vào bóng tối, một bóng hình khổng lồ xuất hiện từ phía xa. Ragnar Steelclaw, chiến binh man rợ với thanh rìu khổng lồ, đứng đó như một bức tượng sống, ánh mắt hắn đầy thách thức.
“Các ngươi dám xông vào lãnh thổ của ta?” hắn gầm lên, giọng nói như sấm rền vang vọng khắp nơi.
“Chúng tôi đến để tìm kiếm Thần Tượng!” Têxa đáp, không hề run sợ.
“Và các ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngu ngốc đó!” Ragnar hậm hực, chuẩn bị lao vào cuộc chiến.
Têxa và Dorian nhìn nhau, cả hai hiểu rằng cuộc chiến này sẽ không chỉ là để sống sót, mà còn là để bảo vệ tương lai của Eldoria. Họ đứng vững, chuẩn bị cho cuộc chiến với Ragnar, trong lòng tràn đầy quyết tâm.
“Chúng ta không đơn độc,” Dorian nói, và ánh mắt anh rực lửa. “Chúng ta sẽ chiến đấu vì những gì đúng đắn.”
“Vì Eldoria!” Têxa khẳng định, và cả hai cùng nhau lao vào trận chiến, nơi mà số phận của họ sẽ được quyết định.