Thần Tượng Chết Chóc

Chương 10: Hành trình đến vùng đất cấm

Têxa và Dorian đứng trước cổng vào vùng đất cấm, nơi mà những câu chuyện về Thần Tượng Chết Chóc vẫn còn văng vẳng bên tai họ. Không khí lạnh lẽo và u ám khiến cả hai cảm thấy như thời gian đã ngừng trôi. Những bóng tối nhấp nhô như đang chờ đợi họ, và mỗi bước chân đều vang lên như tiếng gõ cửa của số phận.

“Chúng ta đã sẵn sàng chưa?” Dorian hỏi, giọng anh trầm và đầy lo lắng.

“Em không biết,” Têxa thừa nhận, lòng cô trĩu nặng. “Nhưng nếu không vào đây, chúng ta sẽ không bao giờ biết được sự thật.”

Dorian gật đầu, ánh mắt anh không rời khỏi cánh cổng. “Vậy thì đi thôi.”

Họ bước vào vùng đất cấm, nơi mà ánh sáng dường như không thể xuyên qua. Những bóng cây đen kịt như những cánh tay đen tối vươn ra, chờ đợi để nuốt chửng mọi hy vọng. Têxa cảm thấy một nỗi sợ hãi ập đến, nhưng cô cố gắng kiềm chế nó, vì biết rằng Dorian cũng đang phải đối mặt với nỗi lo tương tự.

“Cẩn thận,” Dorian nhắc nhở, giọng anh thấp hơn. “Nơi này không chỉ có những cạm bẫy vật lý, mà còn có cả những thứ mà chúng ta không thể thấy.”

“Như những kẻ lưu lạc?” Têxa hỏi, nhớ lại những câu chuyện về những kẻ đã bị lạc lối trong bóng tối.

“Đúng. Họ có thể là bạn hoặc kẻ thù,” Dorian đáp, ánh mắt anh quét qua những bóng tối xung quanh.

Bước đi trong im lặng, họ nhanh chóng nhận ra rằng không gian xung quanh đã bắt đầu thay đổi. Những âm thanh lạ lùng vang lên từ phía xa, như những tiếng thở dài của những linh hồn bị mắc kẹt. Têxa cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, nhưng cô không thể lùi lại. Cô phải tiếp tục tiến về phía trước.

“Chúng ta cần tìm một nơi ẩn náu,” Dorian đề nghị. “Hãy tìm kiếm dấu hiệu của những kẻ lưu lạc. Có thể họ sẽ có thông tin về Thần Tượng.”

Têxa gật đầu, nhưng sự lo lắng vẫn không ngừng dâng lên. Cô cảm thấy như có những con mắt đang dõi theo từng bước đi của họ. Chưa kịp bình tĩnh, một tiếng động lớn vang lên, làm cả hai giật mình. Một bóng người từ trong bóng tối lao ra, khiến Têxa và Dorian phải rút kiếm.

“Dừng lại! Ta không có ý định gây hấn,” Dorian lên tiếng, ánh mắt anh đầy cảnh giác.

Bóng người đó dừng lại, khuôn mặt hiện ra trong ánh sáng mờ mịt. Đó là một người đàn ông với gương mặt đầy vết sẹo, đôi mắt lấp lánh sự hoảng loạn. “Các ngươi không thuộc về đây! Rời khỏi ngay!”

“Chúng ta chỉ đang tìm kiếm Thần Tượng Chết Chóc,” Têxa đáp, cố gắng giữ giọng mình bình tĩnh. “Có thể bạn biết điều gì về nó?”

Người đàn ông nhíu mày, rồi lùi lại một bước. “Thần Tượng? Các ngươi không biết nó đáng sợ như thế nào đâu.”

“Chúng tôi cần biết,” Dorian nói, sự kiên định trong giọng nói của anh khiến người đàn ông ngập ngừng.

“Có những kẻ đã mất mạng vì nó,” người đàn ông nói, giọng run rẩy. “Elena Shadowblade, Ragnar Steelclaw, họ sẽ không để các ngươi thoát.”

“Chúng ta không thể sợ hãi,” Têxa nói, lòng cô dâng lên một cảm giác mạnh mẽ. “Nếu không tìm được Thần Tượng, cả Eldoria sẽ rơi vào tay kẻ xấu.”

“Các ngươi không hiểu,” người đàn ông lắc đầu, “Thần Tượng không chỉ ban sức mạnh, nó còn mang đến sự tàn bạo. Những ai sở hữu nó sẽ không bao giờ được bình yên.”

Dorian tiến gần hơn. “Vậy bạn biết làm thế nào để tìm được nó?”Người đàn ông nhìn họ, ánh mắt như đang xem xét từng chi tiết. “Nếu các ngươi quyết tâm, hãy đi theo tôi. Nhưng tôi không đảm bảo an toàn cho các ngươi.”

Họ đi theo người đàn ông vào một con đường hẹp, nơi mà bóng tối bao trùm như một chiếc áo choàng. Têxa cảm thấy sự căng thẳng trong không khí, nhưng cô không thể để nỗi sợ hãi chiếm lĩnh. Những câu chuyện về Thần Tượng Chết Chóc đã khiến cô phải nỗ lực nhiều hơn nữa để bảo vệ quê hương.

“Có phải bạn đã từng thấy Thần Tượng?” Têxa hỏi, cố gắng phá tan không khí nặng nề.

“Chưa bao giờ,” người đàn ông đáp, “Nhưng tôi đã nghe thấy những câu chuyện về nó. Những người đã tìm kiếm nó không bao giờ trở lại.”

Dorian nhíu mày, sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt anh. “Chúng ta sẽ không giống họ. Chúng ta có sức mạnh bên mình.”

“Đúng vậy,” Têxa khẳng định. “Chúng ta không đơn độc. Chúng ta có nhau.”

Khi họ tiến sâu vào vùng đất cấm, những âm thanh lạ lùng càng lúc càng gần, như những tiếng gọi từ xa vọng lại. Têxa cảm thấy hơi thở của những thế lực đen tối đang rình rập xung quanh. Cô biết rằng những thử thách phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng lòng quyết tâm trong cô chưa bao giờ mạnh mẽ hơn.

“Chúng ta sẽ phải đối mặt với những kẻ lưu lạc,” Dorian cảnh báo, “Họ có thể không muốn chúng ta tìm thấy Thần Tượng.”

“Đó chính là lý do mà chúng ta phải hành động,” Têxa đáp, ánh mắt cô rực lửa. “Chúng ta không thể để họ chiến thắng.”

Họ tiếp tục di chuyển, bầu không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Những bóng tối bao trùm như những cơn ác mộng, và những âm thanh lạ lùng ngày càng trở nên gần gũi, như những lời thì thầm của những kẻ đã bị quên lãng.

Khi họ bước vào một khu vực rộng lớn, ánh sáng từ những ngọn đuốc le lói, Têxa cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Trước mặt họ, một nhóm kẻ lưu lạc đang đứng chờ, ánh mắt họ đầy thù địch.

“Các ngươi không nên ở đây,” một trong số họ nói, giọng điệu đầy đe dọa.

“Chúng tôi chỉ đang tìm kiếm Thần Tượng,” Dorian đáp, giọng anh vững vàng nhưng không giấu nổi sự căng thẳng.

“Thần Tượng không dành cho những kẻ yếu đuối,” một người khác lên tiếng, nụ cười của hắn đầy mỉa mai.

“Chúng tôi không yếu đuối,” Têxa nói, quyết tâm hiện rõ trong giọng nói. “Chúng tôi sẽ không lùi bước.”

“Vậy thì hãy chuẩn bị cho cuộc chiến,” người đứng đầu nhóm lưu lạc nói, đôi mắt hắn lấp lánh sự tàn nhẫn.

Têxa và Dorian trao đổi ánh nhìn, cả hai hiểu rằng đây chỉ là khởi đầu cho một cuộc chiến cam go. Họ không thể để những kẻ lưu lạc cản đường họ, vì tương lai của Eldoria đang treo lơ lửng trước mắt.

“Chúng ta sẽ chiến đấu,” Dorian khẳng định, rút kiếm ra. “Vì Eldoria!”

“Vì tương lai!” Têxa hét lên, cùng lúc rút cây gậy của mình. Ánh sáng từ ma thuật của cô bùng lên, tạo thành một vầng sáng rực rỡ trong bóng tối.

Cuộc chiến sắp bắt đầu, và trong lòng họ đều hiểu rằng những gì phía trước sẽ không chỉ là cuộc chiến cho sức mạnh, mà còn là cuộc chiến cho sự sống còn.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn