Lận Vọng Trần: "Chắc không phải do tính được đâu, có lẽ ngày mai hắn ta định đại chiến một trận với con thủy quái này, sợ bại trận khiến nước tràn vào thành Hội Kê nên mới sơ tán trước."
"Dù sao thì một khi Thái tử là ta đây chết đi, Lăng Vương sẽ là người thích hợp cho vị trí trữ quân tiếp theo, hắn không dám đem tính mạng của bách tính cả thành ra để đánh cược với danh tiếng của mình đâu."
"Hóa ra là vậy, thế thì giải thích được rồi."
Tiểu Lê Hoa như đã thông suốt, lại tiếp lời:
"Đạo trưởng yên tâm, có ta ở đây, sẽ không để ngài chết đâu."
Nghe thấy lời này, Lận Vọng Trần liền khẽ cười: "Được."
Hai người đang đi, phía trước truyền đến một trận ồn ào cùng tiếng khóc của trẻ con. Tiểu Lê Hoa bám vào đầu Thái tử đứng bật dậy, kiễng chân nhìn về phía trước:
"Phía trước có chuyện gì thế ạ?"
"Đến xem thử xem."
Lận Vọng Trần tăng tốc, lướt một cái đã đến gần.
Trước cửa một nhà nọ, một đôi vợ chồng đang giằng co kéo đẩy, một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi đang đẩy người phụ nữ cùng hai đứa nhỏ ra ngoài cửa:
"Huyện lệnh đại nhân có lệnh, trước khi trời tối, tất cả mọi người phải ra khỏi thành lên núi, nương tử mau mang theo các con đi đi."
Người phụ nữ trên lưng đeo hai cái bọc lớn, tay trái dắt một đứa, tay phải bế một đứa, vừa khóc vừa nói:
"Lão gia, ông hãy đi cùng mẹ con thiếp đi, nếu ông có mệnh hệ gì thì thiếp và các con sau này biết phải làm sao?"
Người đàn ông đỏ hoe mắt, khập khiễng bước ra khỏi cửa, lại đẩy ba người họ về phía trước một chút:
"Mẫu thân đang bệnh nằm trên giường không đi lại được, trong nhà lại chẳng có xe ngựa, cái chân này của tôi cũng chẳng lanh lẹ gì, không đi nổi. Phu nhân mau đưa bọn trẻ đi đi, muộn chút nữa cửa thành đóng lại là không đi được đâu, lẽ nào bà muốn cả nhà ta đều bị chết đuối hay sao?"
Trong nhà truyền ra tiếng mắng nhiếc của một bà lão:
"Đồ nghịch tử, anh mau đi theo vợ con anh đi! Cái thân già này của tôi đã nửa người vùi xuống đất rồi, sớm muộn gì cũng có ngày này, không cần lo cho tôi."
Nghe thấy thế, hai vợ chồng òa khóc nức nở, người phụ nữ hướng vào trong nhà gọi:
"Mẫu thân, con dâu bất hiếu."
Bà lão lại mắng:
"Đồ hồ đồ, nói năng bậy bạ gì đó, con cứ chăm sóc tốt cho hai đứa cháu nội Chu gia ta, nuôi dạy chúng thành người, đó mới là cái hiếu lớn nhất."
Đôi vợ chồng càng khóc càng bi thương, hai đứa trẻ một lớn một nhỏ cũng khóc oa oa theo, đưa tay kéo người đàn ông:
"Phụ thân ơi, phụ thân đi cùng chúng con đi."
Nhìn thấy trời ngày càng tối, người đi đường ngày càng ít, nguòi đàn ông trong lòng sốt ruột, hét lớn một tiếng: "Mau đi đi!"
Cảnh tượng sinh ly tử biệt này khiến Tiểu Lê Hoa thấy xót xa, nhỏ giọng hỏi: "Đạo trưởng, ngài có cách nào giúp họ không?"
Lận Vọng Trần bước tới, nói: "Nếu các người không muốn đi, thì không cần phải đi."
Cả gia đình nhìn nam nhân tuấn mỹ đến mức quái dị trước mặt. Sự xuất hiện đột ngột của hắn khiến họ nhất thời có chút hoảng sợ, tất cả đều nín bặt. Người đàn ông kia liền chắn trước mặt che chở cho vợ con, cảnh giác hỏi:
"Ngài là ai?"
"Người tu đạo." Lận Vọng Trần đáp.
Hắn liền đưa tay ra, trong lòng bàn tay liền xuất hiện một tờ giấy vàng. Rồi dùng tay thay bút, nhanh chóng vẽ một đạo phù rồi đưa tới trước mặt người đàn ông:
"Dán lên cửa, sẽ tránh được nước, miễn tai ương."
Người đàn ông vốn bán tín bán nghi, nhưng thấy ngón tay của nam nhân kỳ lạ này lại tỏa ra kim quang, không cần mực mà thành phù, trong lòng vô cùng kinh hãi. Ông ta cuống quýt lau tay vào quần áo thật mạnh, lúc này mới đưa tay nhận lấy:
"Cần... bao nhiêu tiền ạ?"
Lận Vọng Trần: "Không cần bạc."
Nói xong, hắn mang theo Tiểu Lê Hoa lướt đi, biến mất tăm hơi.
Từ trên trời rơi xuống, một vị đạo tử bí ẩn đột ngột xuất hiện rồi lại đột ngột biến mất khiến gia đình này kinh ngạc không thể diễn tả thành lời. Họ cùng quỳ rạp xuống đất, hướng về phía trước dập đầu một cái:
"Đa tạ tiên trưởng."
Sau đó, cả nhà dìu nhau đứng dậy, trên mặt lộ ra nụ cười, quay lưng vào nhà:
"Giờ thì tốt rồi, không cần phải xa nhau nữa."
Tiểu Lê Hoa thưởng cho Thái tử bằng cách xoa xoa cái tai lớn của ngài:
"Đạo trưởng nhà ta đúng là lợi hại."
Lận Vọng Trần cười trầm một tiếng, đưa tay gõ nhẹ vào Tiểu Lê Hoa, rồi nhảy lên mái nhà bên cạnh, chỉ vào một dinh cơ rộng lớn phía trước:
"Nếu ta không đoán sai, đó chính là nơi nghỉ chân của Lăng Vương ở Hội Kê."
Sắc mặt của Tiểu Lê Hoa bỗng trở nên nghiêm nghị, đạp lên vai Thái tử, đứng thẳng người quan sát. Chỉ thấy tòa phủ đệ đồ sộ kiểu viên lâm kia, lâu đài đình các, ngói xanh tường trắng, liễu rủ hồ sen, đúng là một khung cảnh Giang Nam tươi đẹp. Thế nhưng nàng không rảnh để thưởng thức cảnh đẹp, vội vàng hỏi:
"Đạo trưởng, chúng ta có vào được không?"
"Để ta xem."
Lận Vọng Trần quan sát một lát, phất tay một cái, một luồng kim quang nhỏ bay ra, nhưng lại vấp phải một rào chắn vô hình phía trên phủ đệ, bị bật ngược lại không trung, phát ra một tiếng "uỳnh" nhẹ.
Tiểu Lê Hoa nhíu mày:
"Có kết giới, vậy còn vào được không ạ?"
"Vào thì vào được, nhưng nếu cưỡng ép xông vào sợ là sẽ làm kinh động đến Lăng Vương."
Lận Vọng Trần giải thích, sau đó chỉ vào mấy tên đạo sĩ và hộ vệ đột ngột xuất hiện trong viện, "Đã kinh động rồi."
Tiểu Lê Hoa lo lắng khôn nguôi:
"Có ra tay không ạ? Họ đông người thế kia."
"Đừng hoảng."
Lận Vọng Trần giơ tay thi triển một đạo ẩn thân chú, kịp lúc che giấu hành tung của hai người trước khi nhóm người kia phát hiện ra. Tiểu Lê Hoa thấy nhóm người đó nhìn quanh quất về phía này rồi lại nhìn đi chỗ khác, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm:
"Đạo trưởng, giờ chúng ta làm thế nào?"
Lận Vọng Trần thi triển khinh công trên mái nhà, đi về phía sân viện nằm cạnh phủ đệ kia:
"Qua đó xem thử."
Trong chính viện của phủ đệ viên lâm, bên cạnh bể tắm treo đầy những dải lụa đỏ, một thiếu nữ trẻ tuổi xinh đẹp động lòng người, dáng vẻ thướt tha vừa mới tắm xong. Nàng mặc một bộ y phục đỏ, mái tóc đen nhánh xõa tung, đang lười biếng tựa vào sập bên cửa sổ nhắm mắt nghỉ ngơi. Bên cạnh chân nàng có một nam tử trẻ tuổi đang ngồi, dung mạo tuấn tú, khí chất nho nhã, trông rất ra dáng văn sĩ. Thế nhưng đó cũng chỉ là ấn tượng đầu tiên mà gương mặt ấy mang lại. Nhìn kỹ lại, bất kể là ai cũng không thể coi hắn là một thư sinh. Bởi lẽ bắp tay dưới lớp áo mỏng mùa hè cực kỳ vạm vỡ, ánh mắt rơi trên đôi chân trắng nõn như ngọc của thiếu nữ kia rực cháy sự tham lam, mà những điều này đều không phải là thứ một thư sinh nho nhã nên có.
Hắn chằm chằm nhìn thiếu nữ một hồi, cúi đầu hôn nhẹ lên làn da trắng ngần ấy, ngẩng đầu lên, trong giọng nói hơi khàn đặc đầy rẫy vẻ nhu tình:
"Chân còn đau không?"
Thiếu nữ kia lười biếng nhướng mắt, tung một cước đá thẳng vào hắn:
"Cút, lúc trước khi làm gãy chân lão nương, sao ngươi không nghĩ tới mà hỏi một câu?"