Thái Tử Phi Là Nàng Hoa Lê Yêu Nhỏ Xíu

Chương 90

Vừa ra khỏi con hẻm, đã thấy dòng người trên phố đang hớt hãi ngược xuôi. Ai nấy cũng đều liều mạng bỏ chạy, lớn kéo nhỏ, trẻ cõng già, tiếng la hét vang khắp cả một con đường. Dường như bọn họ đang chạy trốn thứ gì khủng khiếp lắm. Chẳng ai mảy may để ý đến một kẻ cổ quái, khoác áo choàng đen kín bưng giữa cái tiết trời nóng bức. Thậm chí còn chẳng thèm liếc lấy một cái.

Ngó thấy cảnh này, Tiểu Lê Hoa không khỏi thắc mắc:

“Mọi người làm sao vậy nhỉ? Hình như đã xảy ra chuyện lớn gì rồi!”

Lận Vọng Trần vội đặt rương đồ xuống, chặn một nam tử trẻ tuổi mặc trường sam màu xám lại, chắp tay hỏi:

"Vị huynh đài này, không biết đã xảy ra chuyện gì mà sao mọi người lại bỏ chạy vội vã thế?"

Nam tử trẻ tuổi nhanh chóng liếc nhìn Lận Vọng Trần một lượt, thấy trang phục khác người, dưới chân lại có hai cái rương, liền chắp tay đáp: "Huynh là người từ xa đến phải không? Nếu vậy thì hãy mau mau rời khỏi đây, thành Hội Kê sắp bị nước nhấn chìm rồi."

Dứt lời, hắn ta cũng không nói thêm, xoay người định chạy tiếp.

Lận Vọng Trần bèn ngăn hắn ta lại lần nữa: "Khi nào thì ngập, ai đã nói vậy?"

Nam tử giọng điệu gấp gáp: "Ngày mai, Minh Hư đạo trưởng nói vậy đấy, nha môn đã hạ lệnh rồi. Không nói với huynh nữa, ta phải về nhà dọn đồ, trước khi trời tối nhất định phải ra khỏi thành."

Nói xong, hắn ta lách qua người Lận Vọng Trần, chạy xa dần.

Sau khi người đó đi khỏi, Tiểu Lê Hoa ló đầu ra: "Minh Hư đạo trưởng là ai thế ạ?"

Lận Vọng Trần nhấc rương đồ lên, tiếp tục đi về phía trước: "Tên đạo sĩ đi theo bên cạnh Lăng Vương."

Tiểu Lê Hoa thắc mắc hỏi: "Chẳng phải Lăng Vương phụng chỉ đến để trừ thủy hoạn sao, tại sao đạo sĩ bên cạnh ông ta lại nói nơi này sẽ bị nước ngập?"

Lận Vọng Trần cũng không rõ: "Chúng ta cứ tìm một quán trọ nghỉ chân trước đã, rồi đi dò la xem thực hư thế nào."

Chẳng mấy chốc, hai người đến quán trọ Phúc An lớn nhất thành Hội Kê. Vừa bước chân qua ngưỡng cửa, đã thấy chưởng quỹ đang khom lưng uốn gối, mời tất cả khách khứa rời đi.

"Các vị khách quan, thứ lỗi cho, thứ lỗi cho, tiểu nhân cũng thực sự hết cách rồi. Nha môn hạ lệnh mọi người mau chóng rời thành, rút lui vào trong núi. Tiểu nhân chỉ là một thường dân, cũng không thể đối nghịch với quan phủ được, mong mọi người lượng thứ cho."

Các vị khách vốn đang ở yên ổn, đột nhiên bị đuổi đi, trong lòng vô cùng bất mãn. Lúc này họ xách hành lý đứng giữa đại sảnh tầng một, không ngớt lời phàn nàn, nhất quyết không chịu đi.

Cuối cùng chưởng quỹ không còn cách nào khác, đành hoàn trả đầy đủ tiền trọ cho mọi người và liên tục xin lỗi, đám đông mới vừa đi ra cửa vừa lầm bầm chửi rủa.

Lận Vọng Trần bước tới: "Ông chủ, lấy một phòng thượng hạng."

Chưởng quỹ mặt mày bất lực, chỉ tay vào bóng lưng đám đông vừa rời đi mà nói: "Khách quan ơi, nơi này sắp bị ngập rồi, ngài vẫn nên mau chóng đi theo mọi người ra khỏi thành thôi. Nếu ngài cứ khăng khăng đòi ở lại trong thành thì xin mời tìm nơi khác mà nghỉ chân, tiệm của tiểu nhân sắp đóng cửa rồi, chúng tôi cũng phải vội vàng về nhà đón người thân cùng đi lánh nạn đây."

Chưởng quỹ và tiểu nhị miệng liên hồi nói lời xin lỗi, rồi đuổi Lận Vọng Trần ra khỏi cửa.

Lận Vọng Trần xách hai cái rương bước ra, đứng bên đường quan sát bốn phía, thấy các cửa tiệm ven đường cái này nối tiếp cái kia đều đã đóng cửa.

Tiểu Lê Hoa đột nhiên cảm thấy hai người bọn họ lúc này giống như những kẻ lang thang không nơi nương tựa. Nàng từ trong vạt áo chui ra, dọc theo cánh tay Thái tử bò lên vai ngài, trốn vào trong mũ trùm:

"Đạo trưởng, chúng ta phải làm sao đây, ngài cứ xách hai cái rương thế này mãi thì mệt lắm."

"Mệt thì không mệt, chỉ là hơi vướng víu thôi." Lận Vọng Trần ngoảnh đầu nhìn quán trọ một cái.

Chỉ thấy chưởng quỹ quán trọ dẫn theo đám gia nhân, vai vác tay xách, túi lớn túi nhỏ bước ra cửa, khóa trái cửa lại rồi vội vàng rời đi.

Lận Vọng Trần mang theo Tiểu Lê Hoa, đi men theo chân tường vòng ra phía sau, sau đó nhún người một cái, đáp xuống sân quán trọ. Ngài nhìn quanh một lượt, nhẹ nhàng lướt lên tầng hai, lẻn vào một căn phòng thượng hạng đang để trống.

Ngài đặt hành lý xuống, phủi bụi trên quần áo: "Được rồi, mấy ngày tới chúng ta sẽ ở đây."

Tiểu Lê Hoa há hốc mồm, ngón tay nhỏ chỉ về hướng ngoài cửa sổ, nhỏ giọng hỏi như kẻ trộm: "Điện hạ, chúng ta thế này có tính là tự tiện xông vào nhà dân không ạ?"

Lận Vọng Trần không mấy để tâm, ngồi oai phong lẫm liệt xuống ghế: "Ngươi gọi ta là gì?"

Tiểu Lê Hoa không hiểu, nghiêng cái đầu nhỏ: "Thì là điện hạ! Mà có chuyện gì thế ạ?"

Lúc ở bên ngoài, nàng luôn chú ý không để lộ thân phận của ngài, luôn nhớ gọi ngài là đạo trưởng. Nhưng bây giờ không chỉ trong phòng này không có người, mà cả quán trọ đều trống không, lẽ nào cũng không được gọi là Điện hạ sao?

Lận Vọng Trần đưa tay gõ nhẹ vào cái đầu nhỏ của nàng, mỉm cười nói: "Đã gọi ta là Điện hạ, thì một quán trọ nhỏ bé nhường này, có gì mà không ở được?"

Ồ, hóa ra Điện hạ có ý này, Tiểu Lê Hoa mới hiểu ra.

"Đúng nhỉ, sau này ngài là thiên tử, thiên hạ này đều là của ngài mà, một quán trọ đương nhiên là ở được rồi." Tiểu Lê Hoa ưỡn thẳng lưng, lên giọng, trở nên đầy lý lẽ.

"Đi ra ngoài dạo chút đi." Lận Vọng Trần lại nhấc Tiểu Lê Hoa lên bước ra ngoài. Sau khi ra khỏi cửa, ngài thuận tay đóng cửa lại, đặt một kết giới, rồi theo lối cũ rời khỏi quán trọ.

Mặt trời ngả về tây, trời tối dần, trên phố là một cảnh tượng binh hoang mã loạn.

Người có xe thì đánh xe ngựa, xe bò, người không có xe thì đẩy xe cút kít gỗ hoặc gánh đòn gánh. Kẻ chẳng có gì thì địu hành lý, bế con đi bộ. Bá tính tất thảy đều vội vã chạy về hướng đông thành.

Lận Vọng Trần đi ngược dòng người, tiến vào trong thành, Tiểu Lê Hoa trốn trong mũ trùm của Thái tử quan sát tất cả, chăm chú lắng nghe cuộc đối thoại của mọi người.

Nghe một hồi lâu, nàng coi như đã hiểu được đại khái, ghé sát tai Thái tử nhỏ giọng hỏi: "Đạo trưởng, vậy ra Cụ Khu Trạch là vì có thủy quái tác oai tác quái, nên vùng này mới thường xuyên xảy ra thủy tai sao?"

Lận Vọng Trần gật đầu: "Nghe có vẻ là vậy."

Tiểu Lê Hoa lại hỏi: "Tại sao quan viên nha môn lại tin lời Minh Hư đạo trưởng đó như vậy? Ông ta tiện mồm nói một câu thành Hội Kê sắp bị ngập là quan phủ liền sơ tán bá tính? Nếu ông ta thực sự có bản lĩnh lớn, tại sao lâu như vậy rồi vẫn chưa trừ khử được con thủy quái kia?"

Lận Vọng Trần giải thích: "Bất kể nha môn có tin hay không, Minh Hư đạo trưởng là người của Lăng Vương. Đã là lời ông ta nói ra, người của nha môn đương nhiên phải nghe, nếu không tức là đối nghịch với Lăng Vương."

Tiểu Lê Hoa: "Nhưng sao Minh Hư đạo trưởng đó có thể chắc chắn rằng ngày mai thành Hội Kê sẽ bị ngập, ông ta tính toán chuẩn xác đến thế sao?"