Thái Tử Phi Là Nàng Hoa Lê Yêu Nhỏ Xíu

Chương 92

Lăng Vương không hề né tránh, hứng trọn cú đá đó, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, ôm ngực th* d*c một hồi lâu mới hồi lại sức.

Hắn tránh né đôi mắt đầy vẻ khinh miệt kia, nhìn về phía dải màn đỏ bên cửa sổ đang khẽ đung đưa theo gió, bất lực giải thích:

"A Vi, ta đã nói rồi, đó không phải lệnh của bản vương, ta làm sao nỡ lòng làm tổn thương nàng dù chỉ là một sợi tóc."

"Nhưng tên cẩu đạo sĩ Minh Hư đó là người dưới trướng của ngươi."

Tường Vi ngồi thẳng dậy, tay vung lên, một sợi dây leo xanh biếc đầy gai nhọn từ đầu ngón tay bay ra, quấn chặt lấy cổ Lăng Vương, từ từ siết lại.

"Hoặc là ngươi g**t ch*t lão ta để trút giận cho lão nương, hoặc là cút xa lão nương một chút."

Gai nhọn đâm rách da thịt, cổ Lăng Vương tức khắc máu chảy đầm đìa, hắn ngửa đầu, đau đến mức gân xanh trên thái dương giật liên hồi, hít một ngụm khí lạnh:

"Minh Hư... tạm thời... không thể giết, bản vương giữ lão lại... còn có việc dùng đến."

Tường Vi cũng lộ vẻ đau đớn trên mặt, nhưng tay nàng lại thúc động linh lực, dây leo lại siết chặt thêm một chút, nàng nghiến răng nghiến lợi:

"Vậy lão nương sẽ giết ngươi trước, rồi mới đi liều mạng với tên đạo sĩ khốn khiếp kìa."

"A Vi, đừng nóng nảy, nàng đánh không lại lão ta đâu."

Lăng Vương giơ hai tay lên, khó khăn hít thở,

"Nàng bớt giận đi, bản vương đã dạy dỗ lão rồi, lão không dám làm hại nàng nữa đâu. Nàng mau thu tay lại đi, cứ tiếp tục thế này bản vương sợ là đứt hơi mất."

Tường Vi cười lạnh: "Lão ta không dám làm hại ta nữa, hay là vì ngươi đã hạ cái Liên Tâm Chú chết tiệt kia lên người ta, ta bị thương ngươi cũng đau, ta chết ngươi cũng chết?"

Lăng Vương ngẩn ra: "Làm sao nàng... biết được?"

"Ngươi... nói... xem?"

Tường Vi lại thúc động linh lực lần nữa, cổ của cả hai đồng thời đau đến mức gần như nghẹt thở, cùng r*n r* một tiếng, sắc mặt trắng bệch.

Tường Vi giơ tay, thu hồi dây leo, bịt lấy cổ mình.

"Đã biết rồi thì hà tất phải như vậy." Lăng Vương không màng đến cái cổ đang nhỏ máu của mình, đưa tay muốn kiểm tra xem Tường Vi có bị thương không.

Tường Vi thẳng tay gạt phắt tay hắn ra, ánh mắt sắc lẹm như dao:

"Ta đã nói rồi, đừng có chạm vào ta nữa."

Lăng Vương bị ánh mắt khinh miệt và lạnh lùng đó đâm trúng, im lặng hồi lâu mới mở lời: "Ta phải làm sao thì nàng mới chịu tha thứ cho ta?"

Tường Vi đứng dậy bước xuống đất, chân trần đi ra ngoài:

"Từ khoảnh khắc ngươi giả làm thư sinh để lừa gạt ta, ta đã không bao giờ tha thứ cho ngươi rồi."

Nhìn theo bóng lưng tuyệt tình đó, sắc mặt Lăng Vương u ám:

"Đó chẳng qua là vì ta quá yêu nàng thôi."

Tường Vi không thèm ngoảnh đầu:

"Thì đã sao, thiên hạ này kẻ thích lão nương nhiều vô kể, lẽ nào lão nương đều phải chấp nhận sao? Ngươi biết mà, lão nương chỉ thích những thư sinh tâm tính đơn thuần, sạch sẽ thôi."

Lăng Vương nhíu chặt mày, giọng nói mang theo vẻ dồn nén và ấm ức:

"Chỉ là một chuyện nhỏ thôi mà, hà tất phải canh cánh trong lòng như vậy, cho dù ta giả làm thư sinh thì ta vẫn là ta mà, rõ ràng nàng cũng từng thích ta."

"Thích ngươi cái gì, thích cái sức lực của ngươi trên giường chắc?"

Tường Vi quay người lại, cười nhạo báng:

"Ha ha ha, lão nương tùy tiện lên núi lôi đại một con lang yêu hay hổ yêu nào về cũng mạnh hơn ngươi, đó chẳng qua là lúc đầu tưởng ngươi là thư sinh nên mới dỗ dành cho ngươi vui thôi."

Nói xong, nàng tiếp tục đi về phía trước:

"Đừng có ngốc nữa, một kẻ ác ma giết yêu vô số như ngươi không xứng với tình cảm của lão nương đâu."

Lăng Vương phát điên, đá văng cái sập gỗ:

"Xứng hay không nàng cũng phải ở bên cạnh bản vương, cả đời này phải trói buộc cùng bản vương cho đến chết."

"Chết?"

Tường Vi đi đến cửa lại quay đầu, vịn khung cửa cười rạng rỡ như ánh xuân làm hoa cỏ thất sắc:

"Tiểu súc sinh, ngươi mới sống được mấy năm mà dám đe dọa lão nương, tốt nhất ngươi nên cầu trời khấn phật đừng để ta tìm được cách giải chú, nếu không lão nương sẽ cho ngươi biết tay."

Tường Vi quay người thong dong đi ra ngoài, đúng lúc gặp một đạo sĩ trung niên đi tới, miệng đang gọi Vương gia định bước vào phòng. Tường Vi quất một roi dây leo tới, đánh bật lão ngã nhào xuống đất, sau đó thản nhiên bước đi, giọng điệu đầy vẻ ghét bỏ: "Đen đủi."

Tên đạo sĩ mặt mày xám xịt, ôm lấy khuôn mặt bị gai nhọn cào nát mấy vệt máu, bò dậy từ dưới đất, ánh mắt hiểm độc đi vào trong phòng.

Vừa vào phòng, lão liền bẩm báo:

"Lăng Vương điện hạ, Minh Hư đạo trưởng bảo tiểu đạo đến báo với ngài một tiếng, có kẻ đang định đột nhập vào, danh tính kẻ đến không rõ, tu vi có vẻ khá cao thâm. Đạo trưởng đang tăng cường trận pháp, xin ngài tuyệt đối đừng bước ra khỏi viện."

Lăng Vương sắc mặt âm trầm, khẽ gật đầu ra hiệu đã biết, sau đó phất tay bảo tên đạo sĩ lui xuống.

Nhưng tên đạo sĩ đó lại rất không biết nhìn sắc mặt, chỉ vào vệt máu trên mặt mình:

"Lăng Vương điện hạ, còn một việc nữa, bần đạo vừa nãy chỉ đi ngang qua chỗ hoa yêu kia liền bị ả đánh bị thương vô cớ, ngài nên quản thúc ả cho tốt mới phải."

Lăng Vương đang ôm cục tức trong lòng, nghe thấy lời này liền sải bước đến trước mặt tên đạo sĩ, bóp chặt cổ lão, dùng lực quật ngã lão xuống đất, ánh mắt u ám đáng sợ:

"Lần trước, cũng là đám người các ngươi xúi giục Minh Hư đạo trưởng ra tay nặng nề với nàng, đánh gãy đôi chân của nàng phải không?"

Tên đạo sĩ bị bóp đến mức trợn ngược mắt, hai tay nắm lấy cổ tay Lăng Vương ra sức kéo xuống, dốc hết sức biện minh:

"Không... không phải tiểu đạo, là do hoa yêu đó muốn bỏ trốn còn làm ngài bị thương, Minh Hư đạo trưởng chướng mắt nên mới ra tay trừng trị."

Tay Lăng Vương tiếp tục dùng lực, giọng điệu đầy vẻ cảnh cáo:

"Nếu còn ai dám có ý đồ xấu với nàng, bản vương sẽ tự tay rút gân các ngươi, rồi băm các ngươi thành trăm mảnh."

Những giọt máu trên cổ Lăng Vương rơi tí tách xuống, càng làm tôn lên khuôn mặt tuấn mỹ như tu la của hắn. Tên đạo sĩ cảm nhận được sát ý thực sự, vội vàng gật đầu:

"Bần đạo không... không dám."

Lăng Vương buông tay, đứng dậy rút khăn ra lau tay thật mạnh, sau đó ghét bỏ vứt đi:

"Cút, sau này không có việc gì thì ít tới đây."

Tên đạo sĩ như vừa thoát chết, bò lồm cồm dưới đất dậy, cúi người lùi lại mấy bước rồi chạy biến.

Màn đêm buông xuống, ngàn vì sao lấp lánh, Tường Vi đang chơi xích đu dưới gốc cây hợp hoan.

Thấy tên đạo sĩ một tay ôm mặt, một tay bịt cổ đi ra, miệng còn lẩm bẩm không thành tiếng, nàng cười chào hỏi:

"Sao rồi, đi mách lẻo có thành công không?"

Tên đạo sĩ ngẩng đầu lườm Tường Vi một cái, không nói gì, nhưng ánh mắt độc địa đó đã nói lên tất cả.

Tường Vi đung đưa xích đu, lại vung một sợi dây leo ra, quất thẳng vào bên mặt còn lại của tên đạo sĩ, khiến lão ngã nhào xuống đất một lần nữa.