Hạ Minh ngồi trong góc phòng, ánh đèn yếu ớt chiếu sáng khuôn mặt cô, phản chiếu tâm trạng rối bời. Những ngày gần đây, tình hình trong căn cứ trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Các thành viên trong nhóm đã bắt đầu cảm thấy áp lực từ những cuộc đi săn không thành công, và mối đe dọa từ bên ngoài vẫn luôn hiện hữu.
Đỗ Hùng bước vào, gương mặt anh mang nét trầm tư. “Có tin gì mới không?” Hạ Minh hỏi, giọng cô đầy lo lắng.
“Vẫn chưa,” Hùng đáp, ngồi xuống bên cạnh cô. “Nhưng có một số tin đồn về một người lạ xuất hiện gần đây. Hình như anh ta đang tìm kiếm một nhóm để hợp tác.”
“Người lạ?” Hạ Minh nhướng mày, cảm giác bất an lại dâng lên trong lòng. “Ai vậy?”
“Bùi Nguyên,” Hùng nói, ánh mắt anh trở nên sắc lạnh. “Nghe nói anh ta là một nhà nghiên cứu sinh vật học. Có tin đồn anh ta biết nhiều về virus.”
Hạ Minh gật đầu, nhưng trong lòng cô không khỏi nghi ngờ. “Chúng ta cần phải cẩn thận. Trong thời điểm này, không ai là bạn.”
Quốc và Lê Thủy bước vào, vẻ mặt hớn hở hơn thường lệ. “Nghe nói có một cơ hội lớn,” Thủy nói, đôi mắt sáng rực. “Nếu chúng ta hợp tác với Nguyên, có thể sẽ có nhiều thông tin quý giá.”
“Thông tin?” Hạ Minh hỏi, nhíu mày. “Có chắc chắn rằng anh ta không có ý đồ gì không?”
“Chúng ta không thể bỏ lỡ cơ hội,” Thủy đáp, giọng điệu đầy tự tin. “Nếu thực sự anh ta có thể giúp chúng ta tìm ra nguồn gốc virus, mọi thứ sẽ thay đổi.”
Hạ Minh cảm thấy một sự băn khoăn lướt qua. “Thủy, chúng ta không thể đơn giản hóa mọi chuyện như vậy. Nguyên có thể không phải là người tốt.”
“Nhưng nếu không thử, chúng ta sẽ mãi mãi ở trong tình trạng này,” Quốc lên tiếng, sự quyết đoán trong giọng nói của anh khiến Hạ Minh cảm thấy khó xử. “Tôi nghĩ nên gặp anh ta.”
Hạ Minh nhìn các thành viên trong nhóm, cảm giác trách nhiệm đè nặng lên vai. “Được rồi, nhưng chúng ta phải chuẩn bị cho mọi tình huống. Không thể để bản thân rơi vào bẫy.”
Sau khi lên kế hoạch, nhóm quyết định gặp Bùi Nguyên tại một nơi hẹn hò bí mật. Hạ Minh cảm thấy lo lắng khi họ tiến gần đến địa điểm đó. Cô không thể shake off cảm giác rằng có điều gì không ổn.
Khi đến nơi, Bùi Nguyên đã đứng đợi. Anh ta có ngoại hình ốm yếu, mái tóc bạc và đôi mắt tối tăm mang theo sự bí ẩn. “Chào các bạn,” Nguyên nói, giọng điệu lạnh lùng nhưng đầy sức hút. “Tôi rất vui khi được gặp các bạn.”
“Chúng tôi đã nghe nhiều về anh,” Hạ Minh bắt đầu, nhưng Nguyên nhanh chóng cắt ngang.“Tôi biết tại sao các bạn ở đây,” anh ta nói, ánh mắt chăm chú. “Tôi có thể giúp các bạn có được những thông tin quý giá về virus, nhưng trước hết, tôi cần một sự hợp tác.”
Hạ Minh nhìn thẳng vào mắt Nguyên, không muốn để anh ta dễ dàng dẫn dắt cuộc trò chuyện. “Sự hợp tác nào?”
“Tôi cần mẫu vật từ những sinh vật đột biến,” Nguyên giải thích. “Nếu các bạn giúp tôi thu thập chúng, tôi sẽ tiết lộ nguồn gốc của virus cho các bạn.”
“Và tại sao chúng tôi phải tin tưởng anh?” Hạ Minh hỏi, sự nghi ngờ hiện rõ trong giọng nói.
“Tin tôi đi, tôi không có ý định làm hại các bạn,” Nguyên đáp, nụ cười của anh ta không hề thuyết phục. “Tôi chỉ muốn tìm ra sự thật.”
Quốc và Thủy trao đổi ánh mắt, sự băn khoăn hiện lên trên gương mặt họ. Hùng thì vẫn giữ vẻ im lặng, nhưng ánh mắt của anh không rời khỏi Nguyên. Hạ Minh cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. “Chúng tôi cần thời gian để suy nghĩ.”
“Thời gian không phải là điều các bạn có,” Nguyên nói, giọng điệu lạnh lùng hơn. “Thế giới này đang thay đổi nhanh chóng, và các bạn sẽ không có cơ hội thứ hai.”
Khi Nguyên rời đi, nhóm đứng lại, mọi người đều có suy nghĩ riêng. Hạ Minh nhìn Hùng, thấy sự lo lắng trong mắt anh. “Chúng ta có nên tin tưởng anh ta không?” cô hỏi.
“Không có gì là chắc chắn,” Hùng trả lời. “Nhưng nếu chúng ta không thử, có thể sẽ không bao giờ biết.”
“Chúng ta cần thảo luận thêm,” Hạ Minh nói, cảm giác bức bối trong lòng không thể xua đi. “Nhưng tôi không muốn bất kỳ ai trong nhóm bị tổn thương.”
“Còn Thủy?” Hùng hỏi, sự quan tâm hiện rõ trong ánh mắt. “Cô ấy có vẻ quá hứng thú với Nguyên.”
Hạ Minh gật đầu, cảm giác không yên trong lòng lại dâng lên. “Tôi sẽ theo dõi cô ấy.”
Trong khi nhóm trở về căn cứ, Hạ Minh cảm thấy rằng mọi thứ đang trở nên phức tạp hơn. Mối đe dọa từ Bùi Nguyên không chỉ là bên ngoài mà còn có thể xuất phát từ chính nhóm của cô. Thủy đang dần trở thành một yếu tố khó lường, và Hạ Minh không thể để bất kỳ sự nghi ngờ nào đe dọa sự đoàn kết của họ.
“Chúng ta cần phải giữ vững lòng tin,” cô nói với nhóm khi họ quay về. “Đó là điều quan trọng nhất trong thời điểm này.”
Nhưng liệu lòng tin có đủ mạnh để vượt qua những cám dỗ và bí mật đang rình rập? Hạ Minh không thể ngừng suy nghĩ về điều đó khi đêm buông xuống, và những giấc mơ tăm tối lại bắt đầu ám ảnh cô.