Tàn Nhẫn Bản Ngã

Chương 2: Nhóm Bạn Đồng Hành

Hạ Minh nhắm mắt một lúc, hít thở sâu để bình tĩnh lại. Khi mở mắt ra, cô nhận thấy Đỗ Hùng đã quay lại cùng với Quốc và một vài thành viên khác. Họ tập trung trong góc một căn phòng tối tăm, ánh đèn yếu ớt từ chiếc đèn pin cũ kỹ tạo ra những bóng đổ kỳ quái trên tường.

“Chúng ta sẽ đi theo kế hoạch,” Hùng khẳng định, ánh mắt sắc lạnh như thường lệ. “Quốc, cậu dẫn đường, đảm bảo không có ai bị lạc.”

“Được,” Quốc gật đầu, giọng điệu trầm tĩnh. “Tôi sẽ dẫn mọi người đến khu vực thu thập vật tư gần nhất. Hãy nhớ, giữ im lặng.”

Thủy, với vẻ mặt luôn tỏ ra tự tin, thêm vào: “Đừng quên, tôi sẽ là người thuyết phục nếu có ai cản đường chúng ta.” Cô ta nhìn quanh, như thể đang tìm kiếm sự công nhận từ mọi người.

Hạ Minh cảm thấy bực bội với thái độ đó nhưng không muốn làm mất tinh thần cả nhóm. “Thủy, hãy nhớ rằng sự an toàn của chúng ta quan trọng hơn bất kỳ thứ gì khác. Nếu cần, hãy giữ im lặng.”

“Chị yên tâm,” Thủy đáp lại, giọng điệu có phần châm chọc. “Tôi không phải lúc nào cũng muốn gây sự chú ý đâu.”

Nhóm bắt đầu di chuyển, từng bước chân nhẹ nhàng trên nền đất lạnh lẽo. Hạ Minh dẫn đầu, cảm nhận được sự căng thẳng bao trùm không khí. Mỗi tiếng động từ bên ngoài như một lời nhắc nhở về sự nguy hiểm đang rình rập.

“Chúng ta đã từng đến khu vực này trước đây,” Quốc nói khi họ tiến vào một con hẻm tối tăm. “Nhớ rằng, có những sinh vật đột biến ở đây. Hãy cẩn thận.”

Hạ Minh gật đầu. Cô nhớ rõ lần trước họ đã phải chạy trốn khi một bầy zombie bất ngờ xuất hiện. Lần này, họ không thể để điều đó xảy ra. Mọi người trong nhóm đều đã trải qua những giờ phút kinh hoàng, và mỗi người đều mang trong mình nỗi sợ hãi riêng.

“Chúng ta phải tìm kiếm nhanh chóng,” Hùng nói, phá vỡ sự im lặng. “Chỉ cần một phút chần chừ có thể khiến chúng ta phải trả giá.”

“Chúng ta cần phải tìm những vật dụng thiết yếu trước,” Hạ Minh nhấn mạnh, giọng nghiêm túc. “Nước và thực phẩm là ưu tiên hàng đầu.”

Khi họ đến một góc phố, ánh sáng mờ mờ từ những ngọn đèn đường cũ kỹ chớp tắt. Quốc dừng lại, chỉ vào một cửa hàng tạp hóa hoang tàn. “Có thể bên trong còn vài thứ hữu ích.”

Hạ Minh khẽ gật đầu. “Hãy chia thành hai nhóm. Tôi và Hùng sẽ vào trong, còn Quốc và Thủy đứng ngoài cảnh giới. Nếu thấy có dấu hiệu bất thường, lập tức gọi.”

Họ bước vào cửa hàng, không khí bên trong ngột ngạt và có mùi ẩm mốc. Những kệ hàng trống rỗng cùng những đồ vật vương vãi khắp nơi tạo nên bức tranh hoang tàn. Hạ Minh đi trước, ánh đèn pin chiếu sáng từng góc khuất.

“Có gì không?” Hùng hỏi, ánh mắt đảo quanh.

“Chưa thấy gì,” Hạ Minh trả lời, lòng đầy lo lắng. “Nhưng chúng ta phải nhanh lên.”

Bất chợt, một tiếng động phát ra từ phía sau kệ hàng. Cả hai dừng lại, nín thở. Hạ Minh nắm chặt vũ khí, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ nguy hiểm nào. Hùng cũng đã sẵn sàng, ánh mắt sắc bén như dao.

“Chỉ là một con mèo hoang,” Hùng thở phào, thấy con vật chạy vụt ra khỏi kệ hàng. Hạ Minh cảm thấy hơi thở của mình trở lại, nhưng sự căng thẳng vẫn chưa tan biến.“Chúng ta cần tìm kiếm thêm,” Hạ Minh thúc giục. “Có thể ở đây vẫn còn một số thực phẩm hoặc nước.”

Họ tiếp tục lục soát, và một lúc sau, Hùng tìm thấy một thùng nước đóng chai. “Đây rồi! Chúng ta có nước,” anh kêu lên.

Hạ Minh mỉm cười, nhưng ngay lập tức cảm thấy có điều gì không ổn. Một cảm giác bất an ập đến. “Hãy cẩn thận,” cô nói, “đừng để bị phát hiện.”

Khi họ bắt đầu thu thập những chai nước, một tiếng gầm gừ vang lên từ bên ngoài. Hạ Minh và Hùng nhìn nhau, ánh mắt lo lắng. “Đó là gì?” Hạ Minh thì thầm.

“Có thể là zombie,” Hùng đáp, giọng khẩn trương. “Chúng ta phải ra ngoài ngay.”

Họ vội vàng thu thập những chai nước còn lại và chạy ra cửa, nhưng khi vừa bước ra, một bầy zombie đã đứng chờ ở lối vào. Mắt chúng lấp lánh, miệng đầy máu, chúng gầm gừ như những con thú đi săn.

“Chạy!” Hạ Minh hét lên, và cả hai lao ra khỏi cửa hàng.

Họ chạy nhanh qua những con phố tối tăm, cảm nhận được sự kề cận của sự chết chóc. Những tiếng gầm gừ từ phía sau khiến tim Hạ Minh đập loạn nhịp. “Phải đến chỗ Quốc và Thủy!” Hạ Minh thầm nghĩ, nhưng đường đi đã trở nên mờ mịt.

Khi đến gần góc phố, Hạ Minh thấy Quốc và Thủy đang đứng đó, vẻ mặt hoảng hốt. “Chúng ta phải đi ngay!” Quốc hét lên, nhưng tiếng gầm gừ đã vang lên gần hơn.

Hạ Minh và Hùng kịp thời đến nơi, và tất cả bốn người chạy như bay. Họ không dám nhìn lại, chỉ tập trung vào việc giữ khoảng cách với bầy zombie đang đuổi theo.

“Mau hơn! Chúng ta không thể để chúng bắt kịp!” Hùng gào lên, và tất cả đều tăng tốc.

Họ chạy qua những con hẻm chật hẹp, đôi chân như muốn rời khỏi cơ thể. Hạ Minh cảm nhận được sự mệt mỏi, nhưng không thể dừng lại. Cuộc sống của họ phụ thuộc vào từng giây phút.

Cuối cùng, khi họ quay lại căn cứ, cánh cửa được đóng chặt, và không ai trong nhóm dám thở phào cho đến khi họ đã an toàn bên trong. Hạ Minh, thở hổn hển, nhìn quanh. Mọi người đều đã về, nhưng sự hồi hộp vẫn còn đè nặng.

“Chúng ta đã thu thập được một số nước,” Quốc báo cáo, nhưng không ai nghe thấy.

Hạ Minh nhìn về phía Hùng, trong mắt anh có một điều gì đó mà cô không thể đọc được. Cảm giác bất an vẫn còn vương vấn trong không khí. Họ đã sống sót, nhưng những mối đe dọa vẫn chưa dừng lại.

“Chúng ta phải có kế hoạch cho những lần sau,” Hạ Minh nói, quyết tâm trong từng lời. “Điều này sẽ không dễ dàng.”

Từng ánh mắt nhìn về phía cô, đầy hy vọng và lo lắng. Họ biết rằng, trong thế giới tàn nhẫn này, sự sống còn không chỉ phụ thuộc vào sức mạnh mà còn vào lòng tin và sự gắn kết. Nhưng giữa những mối quan hệ phức tạp, liệu họ có thể giữ vững được điều đó?

Hạ Minh cảm thấy một sự bứt rứt trong lòng. Cô biết rằng, cuộc chiến này còn dài và đầy cam go. Và có thể, những khó khăn còn ở phía trước sẽ thử thách không chỉ sức mạnh mà còn cả nhân tính của mỗi người trong nhóm.

truyenfull,truyenfull vn