Tàn Nhẫn Bản Ngã

Chương 1: Hỗn Loạn Bùng Nổ

Sau

Hạ Minh ngồi bên cửa sổ, ánh sáng yếu ớt của buổi chiều len lỏi qua những khe hở của bức tường gạch thô. Căn cứ nơi họ trú ngụ đã trở thành một ngôi nhà tạm bợ giữa thế giới hoang tàn, nơi mà tiếng gào thét của zombie vang vọng khắp các con phố hoang vắng. Mọi thứ đều đã thay đổi từ khi virus biến đổi gen xuất hiện, và nền văn minh nhân loại như một cơn ác mộng đang dần tan biến.

"Cô không nên ngồi một mình như vậy," Đỗ Hùng lên tiếng, đôi mắt anh ánh lên sự lo lắng. Anh bước lại gần, khẽ đặt tay lên vai Hạ Minh, như muốn truyền cho cô chút sức mạnh. Hạ Minh quay lại, nhìn vào ánh mắt cương nghị của Hùng. Mặc dù bên ngoài, anh có vẻ lạnh lùng, nhưng cô biết bên trong là một trái tim ấm áp, luôn bảo vệ cô và nhóm bạn.

"Em biết mà. Chúng ta không thể lơ là," Hạ Minh đáp, giọng cô mạnh mẽ nhưng cũng mang theo chút yếu đuối. Cô quay trở lại nhìn ra ngoài, nơi bóng tối bắt đầu bao trùm. Những tiếng động lạ, tiếng r*n r* không thể lầm lẫn, khiến cô rùng mình. Họ đã quen với cuộc sống này, nhưng nỗi sợ vẫn luôn âm thầm bám lấy.

"Nếu có chuyện gì, tôi sẽ bảo vệ cô," Hùng khẳng định, quyết đoán. Hạ Minh biết rõ điều đó. Hùng đã từng là một người lính, một cựu quân nhân với những kỹ năng chiến đấu đáng gờm. Nhưng trong thế giới này, ngay cả những người mạnh mẽ nhất cũng có thể gục ngã.

"Chúng ta cần phải chuẩn bị cho cuộc tấn công tiếp theo," Hạ Minh nói, quyết tâm trong giọng nói. "Thủy đã thông báo rằng có một bầy zombie đang tiến lại gần. Nếu không nhanh chóng thu thập vật tư, chúng ta sẽ gặp nguy hiểm."

Đỗ Hùng gật đầu. "Tôi sẽ tập hợp mọi người lại. Chúng ta cần một kế hoạch cụ thể." Anh đi ra ngoài, để lại Hạ Minh một mình với những suy nghĩ chồng chéo. Từng ngày trôi qua, áp lực ngày càng lớn. Họ không chỉ đối mặt với zombie, mà còn phải chiến đấu với những kẻ khác trong căn cứ, những người cũng đang cố gắng sống sót trong tình thế khắc nghiệt này.

Lê Thủy, cô gái luôn tìm cách nổi bật giữa những người khác, bước vào căn phòng. "Hạ Minh, có tin gì mới không?" Cô ta hỏi, giọng điệu lém lỉnh như thường lệ. Hạ Minh không thích sự tự phụ của Thủy, nhưng cô cũng không thể phủ nhận rằng Thủy có khả năng thu hút sự chú ý và tạo dựng mối quan hệ.

"Chúng ta cần chuẩn bị cho một cuộc tấn công. Thủy, em hãy giúp chị tập hợp mọi người lại," Hạ Minh ra lệnh, giọng điệu nghiêm túc. Thủy nhún vai, vẻ mặt không mấy hứng thú, nhưng cuối cùng cũng gật đầu và bước ra ngoài.Khi mọi người tập hợp lại, Hạ Minh đứng ở giữa, ánh mắt dõi theo từng người. "Chúng ta đã sống sót qua nhiều cuộc tấn công, nhưng tình hình hiện tại rất nguy hiểm. Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng và hiệu quả." Những ánh mắt trong nhóm đổ dồn về phía cô, thể hiện sự tin tưởng và mong đợi.

"Chúng ta sẽ chia thành hai nhóm. Một nhóm sẽ đi thu thập vật tư, nhóm còn lại sẽ ở lại bảo vệ căn cứ," Hạ Minh nói, cảm giác trách nhiệm nặng nề đè lên vai. Đỗ Hùng sẽ dẫn nhóm bảo vệ, trong khi cô sẽ cùng Thủy và một số người khác đi ra ngoài.

"Nhưng nếu có vấn đề xảy ra, làm sao chúng ta có thể liên lạc?" Quốc, người kỹ sư trong nhóm, lên tiếng. Anh luôn suy nghĩ thực tế và cẩn trọng. "Chúng ta không thể mạo hiểm."

"Có một cách," Hạ Minh đề xuất. "Chúng ta sẽ để lại dấu hiệu ở mỗi vị trí thu thập. Nếu thấy có dấu hiệu bất thường, nhóm bảo vệ sẽ biết để trở về kịp thời."

Cuộc họp kết thúc với quyết định rõ ràng. Mọi người trở về vị trí của mình, chuẩn bị cho cuộc chiến sinh tồn tiếp theo. Hạ Minh cảm thấy hồi hộp, nhưng trong lòng cũng tràn đầy quyết tâm. Cô biết rằng, bất chấp những khó khăn phía trước, họ phải chiến đấu để sống sót.

Khi ánh đèn trong căn cứ dần tắt đi, Hạ Minh và Thủy chuẩn bị rời khỏi nơi trú ẩn. Họ di chuyển trong bóng tối, lặng lẽ như những bóng ma. Tiếng động bên ngoài ngày càng gần, như một lời nhắc nhở rằng thời gian không đứng yên. Hạ Minh thầm cầu nguyện cho nhóm của mình, hy vọng rằng họ sẽ an toàn trở về.

Bên ngoài, màn đêm bao trùm, và những tiếng gầm gừ của zombie dội vào tai. Hạ Minh nắm chặt vũ khí, lòng tràn đầy nỗi sợ hãi nhưng cũng đầy quyết tâm. Họ đã quyết định ra ngoài, và không gì có thể ngăn cản họ tìm kiếm sự sống trong thế giới tàn nhẫn này.

Khi họ bước ra khỏi căn cứ, ánh sáng yếu ớt của đèn pin chiếu vào bóng tối. Hạ Minh dẫn đầu, với Thủy theo sát phía sau. Những bóng hình lờ mờ xuất hiện giữa đêm, và một cuộc chiến mới lại bắt đầu. Họ không thể quay lại, không thể lùi bước. Sự sống còn của cả nhóm phụ thuộc vào quyết định của từng người.

truyenfull,truyenfull vn

Sau