Tàn Nhẫn Bản Ngã

Chương 4: Bước Vào Bẫy

Hạ Minh đứng trước cửa căn cứ, cảm giác lo lắng vẫn chưa rời khỏi tâm trí. Nhóm đã thống nhất sẽ thu thập mẫu vật từ những sinh vật đột biến, nhưng trong lòng cô vẫn văng vẳng câu nói của Bùi Nguyên: "Thế giới này đang thay đổi nhanh chóng." Mọi thứ đều có thể là một cái bẫy.

Đỗ Hùng đang chuẩn bị các trang bị cần thiết cho chuyến đi. Anh kiểm tra lại vũ khí, ánh mắt vẫn hướng về phía Hạ Minh, như một cách để truyền tải sự ủng hộ. “Cô không cần phải lo lắng quá,” Hùng nói, giọng điệu trầm ổn. “Chúng ta có nhau.”

“Nhưng Nguyên…,” Hạ Minh lưỡng lự. “Tôi không tin anh ta hoàn toàn.”

“Chúng ta sẽ không để anh ta dẫn dắt. Nếu có chuyện gì xảy ra, tôi sẽ ở đây,” Hùng khẳng định.

“Còn Thủy?” Hạ Minh hỏi, nhớ lại ánh mắt hào hứng của cô gái khi nhắc về Nguyên. “Cô ấy có vẻ đặc biệt quan tâm đến anh ta.”

“Chúng ta sẽ theo dõi cô ấy. Nếu có gì bất thường, hãy hành động,” Hùng nói, không rời mắt khỏi công việc của mình.

Nhóm chuẩn bị xong xuôi, Hạ Minh dẫn đầu. Họ đi qua những con đường hoang tàn, nơi những dấu tích của thế giới cũ vẫn còn hiện hữu. Những tòa nhà đổ nát như những cái bóng của quá khứ, và không khí nặng nề khiến mỗi bước đi trở nên nặng nề hơn.

Khi đến nơi Bùi Nguyên hẹn gặp, cả nhóm đứng lại, cảm giác hồi hộp tràn ngập. Nguyên đã có mặt, nhưng không chỉ một mình. Một vài người khác đứng bên cạnh anh ta, gương mặt lạ lẫm, ánh mắt cảnh giác. Hạ Minh cảm thấy một cảm giác lạnh lẽo dâng lên.

“Các bạn đến rồi,” Nguyên nói, giọng điệu thản nhiên, không hề có chút căng thẳng nào. “Tôi đã chuẩn bị cho các bạn một số thông tin hữu ích.”

“Thông tin hay là bẫy?” Hạ Minh đáp, ánh mắt sắc lạnh.

“Cô có thể nghĩ như vậy, nhưng tôi không có thời gian để lãng phí,” Nguyên nói, không hề bận tâm. “Nếu các bạn muốn tìm hiểu về nguồn gốc virus, phải có mẫu vật.”

“Nhưng chúng ta không biết chắc anh có thực sự muốn giúp hay không,” Quốc lên tiếng, ánh mắt nghi ngờ.

“Tin tôi đi, tôi không có ý định làm hại các bạn,” Nguyên lại nhấn mạnh, nhưng Hạ Minh thấy một sự lấp lửng trong cách nói của anh ta.

“Có thể chúng ta nên rút lui,” Hạ Minh nói, cảm giác căng thẳng trong không khí ngày càng dâng cao.

“Chưa vội,” Đỗ Hùng lên tiếng, anh đã quen với những tình huống như thế này. “Chúng ta cần thông tin. Nếu không thử, sẽ không bao giờ biết.”

Hạ Minh gật đầu, nhưng trong lòng vẫn không yên. Họ tiến gần hơn, và Nguyên bắt đầu chỉ dẫn họ về những sinh vật đột biến mà anh ta muốn thu thập mẫu vật. “Chúng ở gần đây, trong khu rừng bị bỏ hoang. Nhưng tôi cần các bạn đi cùng tôi, để đảm bảo an toàn.”

Nhóm Hạ Minh trao đổi ánh mắt. Hạ Minh cảm thấy sự căng thẳng giữa họ. “Chúng ta không thể đi một mình,” cô nói. “Chúng ta cần phải có kế hoạch.”

Nguyên tỏ vẻ không hài lòng nhưng vẫn đồng ý. “Được rồi, nhưng thời gian không chờ đợi ai. Chúng ta cần hành động ngay.”

Họ đi theo Nguyên vào khu rừng, những âm thanh lạ lùng từ phía xa vang lên, như một lời cảnh báo. Hạ Minh cảm thấy mồ hôi lạnh toát ra. Cô nhìn quanh, những hình ảnh của zombie và sinh vật đột biến đã ám ảnh cô suốt thời gian qua lại hiện lên. Hùng đi bên cạnh, luôn trong tư thế sẵn sàng.

“Nguyên, chúng ta có thể gặp nguy hiểm,” Hạ Minh cảnh báo.

“Đừng lo lắng, tôi đã chuẩn bị sẵn mọi thứ,” Nguyên nói, nhưng trong ánh mắt anh ta không giấu được sự lạnh lùng.

Khi họ tiến sâu hơn vào rừng, một tiếng gầm rú vang lên từ phía trước. Nhóm dừng lại, tim đập nhanh. Một sinh vật đột biến lớn, với vẻ ngoài ghê rợn, đang tiến về phía họ. Hạ Minh thấy người của Nguyên bắt đầu hoảng loạn, nhưng Hùng đã nhanh chóng ra hiệu cho mọi người giữ bình tĩnh.“Chúng ta cần tấn công,” Hùng ra lệnh, nhưng Hạ Minh ngăn lại.

“Đợi đã! Có thể chúng ta có thể giao tiếp với nó,” cô nói, nhớ lại khả năng của mình.

Nguyên nhìn Hạ Minh với vẻ không hài lòng. “Đừng dại dột. Nó không phải là sinh vật bình thường.”

“Nhưng nếu chúng ta có thể tìm ra cách để không phải chiến đấu…” Hạ Minh cố gắng thuyết phục.

“Thời gian không có cho những mơ mộng,” Nguyên cắt ngang, giọng điệu lạnh lùng. “Tôi sẽ không mạo hiểm.”

Hạ Minh thấy bức xúc, nhưng không thể để cảm xúc lấn át. Cô hít một hơi sâu, quyết định. “Chúng ta cần phải thử.”

Hùng gật đầu, đứng cạnh Hạ Minh. “Tôi sẽ hỗ trợ cô.”

Khi sinh vật tiến gần hơn, Hạ Minh bước tới, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh. “Chúng tôi không muốn làm hại bạn. Chúng tôi chỉ muốn hiểu.”

Thật bất ngờ, sinh vật dừng lại, ánh mắt lấp lánh như thể nó đang lắng nghe. Hạ Minh cảm nhận được sự kết nối, và trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy sức mạnh của bản năng sinh tồn đang dâng trào.

Nhưng ngay khi mọi thứ có vẻ yên ổn, một tiếng động lớn vang lên từ phía sau. Một nhóm zombie khác đang tiến đến, tạo ra một cuộc hỗn loạn. Nguyên, với vẻ mặt hoảng loạn, lập tức ra lệnh cho mọi người tách ra, và Hạ Minh thấy sự hỗn loạn xảy ra.

“Chạy!” Hùng hô to, kéo Hạ Minh ra khỏi vòng tay của sinh vật đột biến.

“Đừng!” Hạ Minh hét lên, nhưng đã quá muộn. Họ đã bị cuốn vào trận chiến.

Nguyên không còn giữ được vẻ bình tĩnh, anh ta quay lưng và chạy. “Các bạn tự lo liệu đi!”

“Bỏ lại chúng ta?” Quốc tức giận. “Đó không phải là cách hành xử của một người lãnh đạo!”

Hạ Minh và Hùng lùi lại, tìm cách giữ khoảng cách với lũ zombie đang xông tới. Họ không thể để nhóm tan rã, và Hạ Minh cảm thấy trách nhiệm nặng nề hơn bao giờ hết.

Khi tất cả trở nên hỗn loạn, Hạ Minh nắm chặt tay Hùng, quyết tâm chiến đấu. “Chúng ta sẽ không bỏ cuộc.”

Mọi người xung quanh họ đã bắt đầu tách ra, tiếng la hét và tiếng gầm rú lẫn vào nhau. Hạ Minh cảm thấy tim mình đập nhanh, nhưng cô không thể để nỗi sợ hãi điều khiển mình.

“Chúng ta phải tìm cách ra khỏi đây,” Hùng nói, tay vẫn cầm chặt vũ khí.

“Nguyên đã dẫn chúng ta vào đây,” Hạ Minh hậm hực. “Nhưng chúng ta không thể để anh ta quyết định số phận của mình.”

Khi những sinh vật đột biến lao đến, Hạ Minh cảm thấy một sức mạnh dâng trào trong lòng. Cô đã sẵn sàng để đối mặt với mọi thử thách, không chỉ vì chính mình mà còn vì nhóm của mình. Cuộc chiến này không chỉ là để sống sót, mà còn để bảo vệ những gì họ đã xây dựng.

Và trong khoảnh khắc đó, Hạ Minh hiểu rằng bẫy mà Bùi Nguyên đã giăng ra không chỉ là từ bên ngoài, mà còn là từ chính sự nghi ngờ và phân rã trong lòng họ. Cô không thể để điều đó xảy ra.

truyenfull,truyenfull vn