[19]
Sau khi chị gái, anh rể cùng bác trai, bác gái đều có mặt đông đủ thì Châu Dã cũng đã qua cơn nguy kịch và được đưa ra khỏi phòng cấp cứu.
Có điều, vì uống quá nhiều rượu nên cậu ấy vẫn còn đang trong trạng thái hôn mê.
Nhìn những người đang đứng trước cửa phòng bệnh, trên mặt ai nấy đều vương lệ, nhưng đó không phải là sự đau buồn tuyệt vọng mà tôi hằng nghĩ, mà giống như là sự xót xa nhiều hơn.
Lúc này, chị gái dường như nhìn thấu tâm tư của tôi nên đã kéo tôi ra một góc riêng.
Không có bất kỳ sự vòng vo hay lời nói dối nào.
Chị kể cho tôi nghe mọi chuyện, bắt đầu từ chín năm về trước.
「 Ba mẹ chúng ta vốn là thương nhân. Chín năm trước, nhà mình dọn đến sống ở một khu biệt thự, tại đó, chị em mình đã quen biết hai anh em trai rất nghịch ngợm.
Khi ấy, em cũng hiếu động lắm, ngày nào cũng kéo chị đi tìm hai anh em họ chơi cùng. Càng về sau càng thân thiết, quan hệ giữa hai gia đình cũng ngày một tốt lên.
Thế rồi một ngày nọ, khi bốn đứa mình đang chơi trốn tìm thì một trận động đất xảy ra.
Trận động đất đó đã cướp đi ba mẹ của chúng ta, cả thành phố tê liệt, chị em mình được đưa sang tỉnh khác để điều trị.
Và em cũng đã mất đi ký ức sau trận động đất năm ấy.
Duyệt Duyệt à, Châu Dã chính là cậu em hàng xóm từng chơi đùa cùng chị em mình chín năm trước đấy.
Suốt những năm qua, tất cả mọi người đều đã bỏ cuộc, chỉ có cậu ấy và anh trai là chưa bao giờ ngừng tìm kiếm chúng ta.
Thật ra, lần đầu chị gặp lại Châu Dã, cậu ấy không phải như thế này đâu. Cậu ấy vốn rất điềm đạm, nhưng sau đó dường như đã biến thành một con người khác, bắt đầu chơi những môn thể thao mạo hiểm, rồi học cả Taekwondo, ngày nào cũng đánh lộn ở bên ngoài.
Về sau chị mới biết, những kẻ bị cậu ấy đánh đều là những đứa đã bắt nạt em. Cậu ấy vẫn luôn âm thầm bảo vệ em ở những nơi mà em không hề hay biết.
Duyệt Duyệt, hãy học cách mở lòng với chính mình đi em. Em vẫn còn có chị, còn anh rể, còn bác trai, bác gái và cả Châu Dã nữa, tất cả mọi người đều yêu thương em. 」
Biết chị gái đã tìm được người yêu thương mình, tôi cảm thấy vô cùng phấn khích.
Nhưng ngay sau đó, một nỗi bất an lại ập đến.
Chị sắp lấy chồng rồi, vậy chẳng phải tôi sẽ trở thành trẻ mồ côi theo đúng nghĩa đen sao?
Những năm qua, thế giới bên ngoài chẳng có lấy một chút hơi ấm, khiến trái tim tôi dần trở nên băng giá.
Chị đưa tôi đến nhà họ Châu, nhưng tôi lại vô cùng bài xích.
Tất cả mọi người đều đối xử đặc biệt tốt với tôi, trao cho tôi hơi ấm và tình thân mà tôi chưa từng có được. Những thứ mà tôi hằng ao ước ngay cả trong mơ, nay lại có được một cách quá dễ dàng nhờ vào chị gái.
Tôi cũng sợ hãi, sợ rằng một ngày nào đó Ông trời sẽ thu lại tất cả những thứ này.
Vì vậy, chưa một lần nào tôi dám đón nhận những tình cảm ấm áp ấy vào lòng.
Chỉ duy nhất có Châu Dã, cậu thiếu niên ấy cứ từng bước một, lặng lẽ bước vào trái tim tôi.
... ... ...
[20]
Sau khi Châu Dã tỉnh lại, bàn tay tôi đang nắm lấy tay cậu ta đã bị cậu hất văng ra.
Cậu ấy không thèm nhìn tôi lấy một cái, chỉ nhấn chuông ở đầu giường báo rằng mình muốn ăn cơm.
Nhìn hộp cơm mình vừa chuẩn bị xong đặt trên bàn, giây phút này đôi bàn tay tôi bỗng trở nên cứng đờ.
Cuối cùng, tôi cũng không có đủ can đảm để đưa hộp cơm đó cho cậu ấy
Có lẽ, Châu Dã đã sớm không còn thích tôi nữa rồi.
Nếu là tôi bị người ta từ chối đến hai lần, e là cả đời này tôi cũng chẳng muốn nhìn mặt đối phương thêm lần nào nữa.
Cậu ấy hành động như vậy, tôi hoàn toàn có thể thấu hiểu.
So với kẻ xấu, trong tâm trí cậu, có lẽ tôi còn tệ bạc hơn một kẻ xấu xa vậy.
Trong suốt thời gian Châu Dã nằm viện, tôi không thuê hộ lý mà tự mình chăm sóc tất cả.
Chắc chắn là cậu ấy không muốn nhìn thấy tôi, vì thế, tôi toàn tranh thủ lúc cậu ngủ say mới dám mang quần áo đi giặt.
Ngày xuất viện, tôi làm xong hết mọi thủ tục, nhưng khi quay lại phòng bệnh thì không thấy Châu Dã đâu nữa.
Nghĩ đến việc cậu nhập viện vì ngộ độc cồn, tim tôi bỗng hẫng đi một nhịp.
Vừa định chạy đi tìm người thì tấm kính trong phòng "xoảng" một tiếng vỡ tan tành.
Tôi sợ hãi lập tức ngồi thụp xuống.
Ngay sau đó, cả căn phòng bắt đầu rung lắc dữ dội.。
Bên ngoài hành lang vang lên những tiếng la hét thất thanh "A! A! A!".
Một phút trôi qua, cơn rung chấn mạnh mẽ mới dừng lại, còn tôi thì vẫn ngồi thụp dưới đất, đôi chân tê dại, đầu óc bắt đầu quay cuồng choáng váng.
Đột nhiên, một bóng đen đổ xuống, rồi tôi được ôm gọn vào một lồng ngực nóng hổi.
Châu Dã trước mặt đang hớt hải ôm chặt lấy tôi, bàn tay vỗ nhẹ lên lưng tôi trấn an.
「 Ngoan, bé con, đừng sợ, đừng sợ. 」
「 Bé con, đừng sợ nhé, có tôi ở đây rồi. 」
Giây phút này, tôi không còn kìm nén thêm được nữa mà vòng tay qua cổ, ôm chặt lấy cậu ấy.
Dù thế giới này có ồn ào náo loạn đến đâu, tôi cũng chẳng màng nữa.
Tôi thực sự, thực sự rất muốn yêu chàng thiếu niên trước mặt này, giống như cái cách mà cậu ấy đã luôn yêu tôi.
... ... ...
[21]
Sau khi từ bệnh viện trở về, tôi đã dọn về nhà.
Chính Châu Dã là người đã giúp tôi chuyển đồ, và ngày hôm đó cũng là lần đầu tiên cậu quay về nhà kể từ sau khi tôi rời đi.
Kể từ dạo đó, tình cảm của chúng tôi ngày càng sâu đậm.
Mối quan hệ của hai đứa cũng được công khai một cách đường đường chính chính cho tất cả mọi người đều biết.
Ở bên cạnh cậu thiếu niên ấy, tôi đã học được cách tìm lại chính mình.
「 Bé con à, em phải hiểu rằng thế gian này có rất nhiều khổ nạn và những điều chẳng mấy tốt đẹp, ai rồi cũng sẽ phải trải qua một lần, chỉ là mỗi người sẽ có những trải nghiệm khác nhau mà thôi.
Khổ nạn dù có tồi tệ đến đâu thì đó cũng là thử thách mà Thượng đế dành cho chúng ta, chúng ta phải học cách thích nghi và hòa giải với chúng.
Nếu có kẻ nào muốn phá vỡ sự yên bình này, vậy thì hãy đứng lên mà phản kháng.
Em chỉ cần nhớ lấy một điều! Anh, Châu Dã, sẽ mãi luôn ở phía sau bảo vệ em, cho dù có phải xuống đến vực thẳm địa ngục. 」
Kể từ giây phút đó, nút thắt trong lòng tôi như được mở ra một cánh cửa.
Nó đang từ từ giải phóng hết thảy những điều không vui tích tụ bấy lâu nay ra ngoài.
Dạo gần đây tôi phát hiện ra, trong đầu mình bắt đầu xuất hiện thêm một vài ký ức vốn không thuộc về hiện tại.
Chẳng biết đó là điềm lành hay điềm dữ nữa.
Vào ngày sinh nhật của Châu Dã, trước mặt tất cả các quan khách, anh dõng dạc tuyên bố tôi chính là vị hôn thê của mình.
Trao con dao cắt bánh kem vào tay tôi, thiếu niên ấy nhìn tôi với đôi mắt đỏ hoe đầy xúc động:
「 Nguyện ước của anh là mỗi năm khi cắt bánh sinh nhật, đều có em ở bên. 」
Nguyện ước của anh, từ đầu đến cuối đều chỉ có mình em.
... ... ...
[22]
Ngày hôm đó, vì tò mò nên tôi đã trèo lên bàn làm việc của Châu Dã.
Ngay từ lần đầu tiên bước vào phòng anh ấy, tôi đã thấy thắc mắc rồi.
Rõ ràng là có phòng sách riêng, vậy mà anh lại đặt một dãy sách ở tận trên cao sát bức tường thế này.
Tôi tiện tay rút một cuốn ra lật xem nhưng không thấy có gì đặc biệt.
Cho đến khi trang sách dừng lại ở trang cuối cùng, cũng chính là trang đầu tiên của cuốn sổ.
【Tất cả mọi người đều biết anh yêu em, chỉ có anh là không thể nói cho em biết.】
Tiếp đó, đôi bàn tay tôi run rẩy rút thêm một cuốn nữa, lật mở ngay trang đầu.
【Duyệt Duyệt, em làm ơn hãy thương hại anh một chút, cũng hãy yêu anh một chút có được không?】
Cuối cùng, tôi hạ tất cả những cuốn sách đó xuống.
【Minh nguyệt soi sáng lòng ta, liệu đến bao giờ vầng trăng mới thấu hiểu được lòng anh?】
【Trong sách nói, yêu là vô tư, là vô giá, phải biết hy sinh, biết từ bỏ.】
【Đêm nay lại là một đêm không ngủ.】
【Điều ước sinh nhật năm 9 tuổi—— Nguyện cho em luôn khỏe mạnh.】
【Điều ước sinh nhật năm 10 tuổi—— Nguyện cho em luôn xinh đẹp.】
【Điều ước sinh nhật năm 11 tuổi—— Nguyện cho em lớn thật cao.】
【Điều ước sinh nhật năm 12 tuổi—— Nguyện cho em mãi mãi vui vẻ.】
【Điều ước sinh nhật năm 13 tuổi—— Nguyện cho em học giỏi hơn cả anh.】
【Điều ước sinh nhật năm 14 tuổi—— Nguyện cho em xuất hiện trong giấc mơ của anh, dù chỉ một lần thôi cũng được."】
【Điều ước sinh nhật năm 15 tuổi—— Anh thực sự rất muốn gặp em.】
【Điều ước sinh nhật năm 16 tuổi—— Không ước nữa, Ông trời cuối cùng cũng đã để anh tìm thấy em.】
Đến cuốn cuối cùng, khuôn mặt tôi sớm đã đẫm lệ.
Bất chợt, một bóng người đổ xuống bên cạnh.
Ngửi thấy mùi gỗ thơm thoang thoảng, tôi đưa tay vén phần tóc dài bên trái sang bên phải.
Giống hệt như khi còn nhỏ, Châu Dã thích tựa vào vai tôi, còn tôi sẽ vén tóc lên chờ đợi anh ấy tiến lại gần.
Giây tiếp theo, một mái tóc bù xù rũ xuống vai trái của tôi.
Anh đưa tay lật mở trang cuối cùng của cuốn sách.
Tờ giấy trên đó đầy những nếp nhăn nhúm, trông như thể từng bị thấm nước đến mức trương phồng lên vậy.
Nơi xương cánh bướm, từng dòng nước mắt cứ thế trượt dài theo làn da rơi xuống.
Ánh mắt của cả hai chúng tôi, vào giây phút này, đều dừng lại trên tờ giấy loang lổ những vết tích của thời gian ấy.
... ... ...