Tâm Nguyện Của Anh, Từ Đầu Đến Cuối Đều Là Em

Chương 6: Ngoại truyện.

Trước

[1]

Đó là một buổi chiều tà yên bình và tĩnh lặng.

Bầu trời hiện lên một màu vàng sáp pha lẫn với sắc đỏ rực cháy của ánh hoàng hôn.

Có hai cô bé đáng yêu và hai cậu nhóc nghịch ngợm đang cùng nhau nô đùa, cười nói hi hi ha ha trong sân.

Sau đó, bốn đứa chúng tôi bày ra trò trốn tìm.

Để tăng thêm độ khó, chúng tôi đã mở rộng phạm vi trốn tìm ra toàn bộ khu vực sân vườn.

Trước khi bắt đầu, tôi ghé sát tai một cô bé trong số đó thì thầm:「 Lát nữa em cứ trốn ở kia nhé. 」Tôi chỉ tay về phía sau căn biệt thự,「 Em trốn ở đó đi, anh sẽ không đi bắt em đâu. 」

Cô bé ngây thơ gật đầu, rồi bước những bước chân nhỏ xíu chạy ra phía sau biệt thự.

Sau khi đã sắp xếp xong xuôi, tôi và anh trai nhìn nhau cười một cái rồi hét lớn:「 Tụi anh đi bắt người đây, mọi người trốn cho kỹ vào nhé! 」

... ... ...

[2]

Tôi và anh trai chẳng hề đi bắt ai cả, mà lại chạy ra phía ngoài biệt thự, thỉnh thoảng lại vọng tiếng vào bên trong bảo rằng không tìm thấy.

Thế nhưng, chưa kịp để chúng tôi nói thêm câu nào thì đất trời bỗng nhiên rung chuyển, đất lở trời sụp.

Trên những ô cửa sổ của căn biệt thự vốn dĩ đang yên bình bỗng xuất hiện những vết nứt khổng lồ.

Giây tiếp theo, một tiếng "ầm" vang trời, cả một dãy biệt thự sừng sững trong phút chốc đã đổ sụp hoàn toàn.

Thấy tình hình không ổn, tôi và anh trai định lao vào trong biệt thự.

Nhưng còn chưa kịp chạy vào, mặt đất dưới chân đã nứt toác, trước mắt hiện ra một khe rãnh tử thần, sau đó cứ thế rộng dần ra.

Cứ như vậy, chúng tôi trân trối nhìn căn nhà trước mắt sụp đổ tan tành.

Tôi gạt phắt lời can ngăn của anh trai, điên cuồng muốn chạy vào trong.

Nhưng rồi tôi bị bác tài xế vừa chạy tới bế xốc lên mang ra ngoài, chỉ biết trân trối nhìn bóng hình ấy cứ thế rời xa tầm mắt mình.

... ... ...

[3]

Ngày đầu tiên nhập học lớp Mười, ngay từ cái nhìn đầu tiên tôi đã nhận ra đó là em—— dựa vào trực giác, và dựa vào cả tình yêu tôi dành cho em suốt chín năm ròng rã.

Sau khi xác nhận chắc chắn đó là em, tôi lại càng không thể chờ đợi thêm mà muốn có được em ngay lập tức.

Thế nhưng em lại chẳng còn nhớ gì về tôi nữa, em nói em sẽ vĩnh viễn không bao giờ thích tôi, bảo tôi đừng làm phiền đến em.

Nhìn thấy anh trai đã nhanh hơn một bước có được người anh ấy yêu nhất, tôi từng tức giận, cũng từng vô cùng đố kỵ.

Dựa vào cái gì chứ?!

Rõ ràng tôi mới là người tìm thấy chị em em trước, rõ ràng là tôi cơ mà.

... ... ...

[4]

Chuyện về trước lúc chơi trốn tìm.

Lần đầu tiên tôi nhìn thấy em là khi gia đình em vừa mới dọn đến.

Ngày hôm đó, em mặc một chiếc váy búp bê trắng tinh khôi, cứ nhảy chân sáo lon ton bước xuống xe. Dáng đi của em thì liêu xiêu, trông vụng về lắm, nhưng lại cực kỳ đáng yêu.

Tôi quay sang nhìn anh trai cũng đang ghé sát vào cửa sổ.

Một hồi lâu sau, cả hai chúng tôi đồng thanh nói:

「​ Anh ơi, cô bé mặc váy trắng... 」

「​ Em trai này, cô bé mặc váy đỏ... 」

Chúng tôi nhìn nhau mỉm cười.

Giây phút ấy, trong lòng hai chàng thiếu niên đều cùng lúc cất giấu một bí mật.

Thiên thần đã đặt chân đến thế giới của họ mất rồi.

... ... ...