Tâm Nguyện Của Anh, Từ Đầu Đến Cuối Đều Là Em

Chương 4

[14]

Hai ngày tiếp theo, tôi lao đầu vào guồng quay bận rộn.

Ngoài thời gian lên lớp, tôi đều về nhà rất muộn, thậm chí còn chẳng có đủ thời gian để ngủ.

Mãi cho đến ngày thứ ba, thừa lúc Châu Dã không có nhà, tôi lập tức xách hành lý chạy trốn.

Nhìn ngôi biệt thự cứ xa dần rồi cuối cùng biến mất khỏi tầm mắt, lòng tôi bộn bề cảm xúc.

Sau khi Tiêu Đình biết chuyện tôi vào ở ký túc xá, không nói hai lời liền dọn đến ở cùng phòng với tôi luôn.

Buổi tối, dì quản lý ký túc xá gọi tôi ra ngoài. Cho đến khi tôi nhìn thấy cậu thiếu niên đang đứng trong bóng tối, toàn thân toát ra vẻ u uất nặng nề.

Dì quản lý vỗ vai tôi,「 Đôi trẻ các cháu có cãi nhau thì cũng không được chiến tranh lạnh, có hiểu lầm gì thì nói cho rõ ràng là được, ngày mai mọi chuyện lại tốt đẹp thôi. 」

Lúc này, điều duy nhất tôi muốn làm là bỏ chạy ngay lập tức, nhưng dì quản lý chẳng thèm cho tôi lấy một cơ hội, dì đẩy tôi đến trước mặt Châu Dã rồi tự mình quay về ký túc xá.

Trong bóng tối, tôi không nhìn rõ mặt đối phương, chỉ có thể dùng trực giác cảm nhận được rằng, người ấy rất không ổn.

「 ​Châu Dã, cậu đi thích người khác đi, chúng ta không hợp nhau đâu. 」

「 ​Trên thế giới này có biết bao nhiêu cô gái tốt, tôi không phải người cậu đang tìm kiếm. Cậu buông tay đi, như vậy tốt cho cả cậu và cả tôi. 」

Đột nhiên, người đứng trước mặt lùi lại một bước.

「Thẩm Duyệt, tôi đã yêu cậu rồi thì sẽ không yêu thêm bất cứ ai nữa. 」

「 ​Trên thế giới này, không một ai tốt hơn cậu, cũng không ai hợp với tôi hơn cậu. 」

「​ Cậu không bằng lòng đồng ý với tôi, tôi chấp nhận. Cậu dọn về đi, tôi sẽ dọn đi, vĩnh viễn biến mất khỏi tầm mắt cậu. 」

Nhìn bóng dáng người ấy khuất dần trong bóng tối, nước mắt nơi khóe mắt tôi không tự chủ được mà tuôn rơi.

Lúc này, Tiêu Đình chạy ra hỏi tôi dì quản lý tìm tôi có chuyện gì.

Tôi nén nước mắt, gượng cười đáp:「 Dì quản lý ấy mà, dì ấy bảo dì ấy cảm thấy có lỗi với một người. 」

... ... ...

[15]

Ngày hôm sau, Tiêu Đình nói với tôi rằng bức ảnh của tôi và Châu Dã trên tường confession đã biến mất, ngay cả những bài đăng thảo luận về chúng tôi trước đó cũng không còn tìm thấy lấy một bài.

Nhớ lại những lời người ấy nói tối qua, tôi lập tức hiểu ra ý nghĩa đằng sau hành động đó.

Sau cơn sóng yên biển lặng, thường sẽ là một trận mưa máu gió tanh.

Cậu em đẹp trai từng theo đuổi tôi đã tìm đến, cậu ấy nói vẫn muốn theo đuổi tôi.0

Tôi không chấp nhận, có lẽ là vì sợ rắc rối, cũng có lẽ là sợ làm ảnh hưởng đến việc học hành.

Nói chung, mọi lý do có thể dùng để an ủi tâm lý, tôi đều đã đem ra tự nhủ với bản thân một lượt.

Thế nhưng chẳng được hai ngày, tôi lại bị réo tên trên tường tỏ tình một lần nữa.

Lần này là bức ảnh tôi và nam thần trường bên đang cùng mặc đồng phục nhân viên phục vụ trong một quán bar.

Đúng như tôi dự đoán, khu vực bình luận không có lấy một câu tử tế.

【​Hóa ra mấy bộ quần áo với túi xách Thẩm Duyệt dùng toàn là hàng giả.】

【​Loại con gái bán rượu ở quán bar thì đào đâu ra tiền?】

【​Tôi nhầm rồi, hóa ra hoa khôi trường mình chẳng phải tiểu thư giàu có gì, toàn là giả vờ giả vịt cả thôi.】

【​Chắc chắn là được bao nuôi rồi sau đó bị đá chứ gì, nếu không sao lại phải vào quán bar làm việc?】

…………

Nhìn màn hình tràn ngập những lời lăng mạ nhạo báng, tôi không hề tức giận, trái lại còn thấy vô cùng bình thản.

Những lời ác độc này, so với những gì tôi từng trải qua trước đây thì chẳng bõ bèn gì, cùng lắm chỉ như mưa bụi mà thôi.

Tiêu Đình bất bình thay tôi nên đã lên tiếng giúp đỡ, nhưng cuối cùng lại càng tô càng đen.

Tôi bình thản bảo cậu ấy đừng bận tâm, thời gian còn dài, nó có thể xóa sạch những thứ vốn không thuộc về mình, bao gồm cả con người.

... ... ...

[16]

Cứ ngỡ họ chỉ tung ảnh thôi, không ngờ đến cả địa chỉ chỗ tôi làm cũng bị tiết lộ.

Cả cái quán bar này, quá nửa khách khứa đều là sinh viên trường tôi.

Phần lớn là nữ sinh, họ không còn giữ vẻ ngoài ngoan hiền như khi ở trường nữa. Họ gọi tôi vào phòng bao nói là muốn gọi rượu, thậm chí có vài người còn lớn tiếng đòi tôi phải tiếp rượu cho nam sinh ngồi cạnh họ.

Tôi không từ chối, bởi vì cô ta đã đưa ra một cái giá cực kỳ hời.

Chỉ cần uống hết thùng rượu trước mặt này là tôi sẽ có đủ tiền học phí cùng sinh hoạt phí cho học kỳ sau.

Mọi người xung quanh bắt đầu hò reo cổ vũ. Nhìn thùng rượu đặt trước mặt, tôi vẫn chưa động vào mà lấy điện thoại ra, mở mã QR đưa cho đối phương.

「 Chuyển tiền trước đi, tôi sẽ uống. 」

Thấy tôi đòi tiền, sắc mặt cô ta trở nên khó coi,「 Tôi chuyển cho cô rồi mà cô không uống thì sao? 」

「 Tất cả mọi người ở đây đều có thể làm chứng. Tôi đã nhận tiền thì tự nhiên sẽ uống sạch, 」thấy cô ta còn do dự, tôi bồi thêm:「 Còn thừa một giọt, tôi trả lại tiền cho cô. 」

Cậu bạn nam thần bên lúc này kéo tay tôi lại, ra hiệu bảo tôi đừng uống.

Tôi không bận tâm đến cậu ấy. So với học phí và tiền ăn kỳ tới, tôi cần số tiền này hơn.

Ngay sau đó, hết chai này đến chai khác nhanh chóng được khui ra.

Tôi cầm chai bia lên nốc, chính xác hơn là đang đổ vào họng.

Có lẽ vì đã lâu không đụng đến rượu bia nên ngụm đầu tiên tôi vẫn chưa kịp thích nghi.

Mãi đến chai thứ hai, cảm giác khó chịu đó mới dần biến mất.

Một thùng rượu mới uống được một nửa, đầu óc tôi đã bắt đầu choáng váng.

Tửu lượng của tôi đúng là đã giảm sút đáng kể.

Ngày trước uống cả thùng cũng chẳng hề hấn gì, uống xong tăng này còn có thể đi tiếp tăng khác.

Ngay lúc tôi định cầm thêm một chai bia nữa, cánh tay bỗng bị một bàn tay tóm chặt.

「 Ai cho phép cậu uống nhiều rượu thế này? 」

Nhìn Châu Dã - người đã biến mất suốt mấy ngày qua - đang đứng trước mặt, tuy có chút ngạc nhiên tại sao cậu ta lại xuất hiện ở đây, nhưng tôi vẫn giữ được lý trí.

Tôi gạt tay cậu ta ra, tiếp tục uống dở chai bia trong tay.

Uống được một nửa, chai bia bị ai đó giật phắt lấy, ngay sau đó là một tiếng thủy tinh vỡ chói tai.

「 Là tụi mày bắt cô ấy uống? 」Nhóm người ngồi trên ghế sofa sợ đến mức không dám hé răng nửa lời.

Cuối cùng, một nam sinh đã kể lại toàn bộ đầu đuôi câu chuyện cho Châu Dã nghe.

Tôi cứ ngỡ cậu ta sẽ lao vào đánh bọn họ một trận.

Nhưng giây tiếp theo, người này cầm lấy nửa thùng rượu còn lại rồi đổ hực hực vào bụng.

Tốc độ nhanh đến đáng sợ, chưa đầy năm phút đồng hồ, nửa thùng rượu đã bị cậu ta uống sạch sành sanh.

「 Uống hết rồi, không sót một giọt. 」

Dứt lời, cậu thiếu niên kéo lê thân hình nặng nề, bước đi liêu xiêu về phía cửa ra vào.

... ... ...

[17]

Nhìn dáng vẻ như sắp ngã quỵ kia, tôi liền bám theo sau.

Mãi cho đến khi vào một con hẻm, tôi mới nhận ra mình đã để mất dấu Châu Dã.

Vừa định quay người bước ra, lối thoát của con hẻm tối tăm đã bị mấy gã đàn ông chặn đứng.

Tôi hít sâu một hơi, định bụng lao thẳng ra ngoài nhưng đám người đó đã nhanh chóng tiến tới chặn đường tôi.

Một gã trong số đó bước lại gần,「 Người đẹp, uống say rồi à? 」

Thấy tình hình không ổn, tôi lùi lại rồi chạy sâu vào trong hẻm.

Chỉ là, phía cuối con hẻm không có lối ra mà chỉ có một bức tường cao sừng sững.

「 ​Người đẹp, đi uống với tụi anh một ly đi. 」

Thấy tôi không nhúc nhích, hai gã bên cạnh hắn vươn tay chộp lấy cánh tay tôi.

「 Chỉ là uống một ly thôi mà, làm gì mà phải sợ. 」

Biết sắp có chuyện chẳng lành, tôi liền thét lớn.

Vì đang ở trong hẻm vắng, lại còn rất khuya nên chẳng có ai nghe thấy để mà cứu giúp.

​Đột nhiên, gã đàn ông đứng trước mặt tôi rú lên một tiếng đau đớn thảm thiết.

Lúc này, hai gã đang giữ tay tôi cũng vội buông ra rồi bắt đầu la hét thảm thiết.

「 ​Tôi đã nói là đừng để tôi nhìn thấy các người một lần nữa kia mà. 」

「 Tại sao lại không biết nghe lời thế hả? 」

Ngay sau đó, trong con hẻm âm u tối tăm chỉ còn lại những tiếng kêu la rợn người.

Cuối cùng, mấy gã đó bị đánh cho chạy mất dạng.

Bất chợt, một bóng đen đổ ập xuống, khiến con hẻm vốn đã tối tăm lại càng thêm mịt mù.

「 Xin lỗi, đã nói là sẽ không làm phiền cậu nữa rồi... 」

Dứt lời, một cơ thể nặng nề đổ ập lên người tôi.

Tôi cứ ngỡ Châu Dã muốn ôm mình nên đã đứng đợi vài phút.

Tôi gọi tên cậu, nhưng người này dường như không nghe thấy gì nữa.

Mãi đến khi tôi gắng sức dìu Châu Dã ra khỏi con hẻm, tôi mới bàng hoàng phát hiện trên người cậu đã nổi đầy những nốt phát ban đỏ rực.

... ... ...

[18]

Trên xe cấp cứu, một bác sĩ đang tiến hành hồi sức tim phổi cho Châu Dã.

Một bác sĩ khác thì không ngừng trách mắng tôi.

「 Cô không biết cậu ấy không được uống rượu à? 」

「 Cậu ấy bị dị ứng cồn cực kỳ nghiêm trọng, uống nhiều thế này, e là... 」

Những lời phía sau, tai tôi ù đi không còn nghe rõ nữa.

Tôi nắm chặt lấy bàn tay đang buông thõng vô tri vô giác của Châu Dã, thầm cầu nguyện trong lòng.

Vừa đến bệnh viện, Châu Dã lập tức được các bác sĩ chuyển lên giường bệnh rồi đẩy thẳng vào phòng cấp cứu.

Đôi bàn tay tôi run rẩy gọi điện cho chị gái.

Giây phút này, tôi không còn gồng mình lên được nữa, nước mắt giàn giụa thấm đẫm cả khuôn mặt.

「 Chị ơi... Châu Dã... cậu ấy sắp không xong rồi. 」

「 Duyệt Duyệt, em bình tĩnh lại đi, anh chị đến ngay đây, em ấy nhất định sẽ không sao đâu. 」

「 Vâng, cậu ấy nhất định sẽ không sao. 」

Những năm qua, tôi và chị gái luôn sống trong cảnh nay đây mai đó, phiêu bạt vô định.

Không có cha mẹ, chúng tôi giống như những đứa trẻ bị bỏ rơi.

Để sinh tồn, chị vừa đi học vừa đi làm thêm, lại còn phải nuôi nấng tôi.

Đã có vài lần chị phải nhập viện vì suy dinh dưỡng, sau đó tôi bắt đầu lén lút đi làm thêm, từ rửa bát, quét dọn, bưng bê cho đến bán rượu...

Sự xuất hiện của Châu Dã giống như một lời khẳng định dành cho tôi.

Tôi biết, ba năm cấp ba mình có thể yên ổn học hành ở trường mà không phải lo lắng bất cứ điều gì, tất cả đều là nhờ có Châu Dã.

Nhớ lại quãng thời gian Tiểu học và Trung học, vô số lời chửi rủa độc địa và những lời lăng mạ bẩn thỉu cứ như mới vừa xảy ra.

Thiếu niên ấy vừa là sự cứu rỗi, vừa là ánh sáng mà tôi luôn nâng niu trong lòng bàn tay.

Một đứa trẻ sinh ra từ bùn đen như cỏ dại dưới đáy xã hội giống như tôi, vĩnh viễn không xứng đáng với lòng tốt của cậu ấy.

Châu Dã, xứng đáng tìm được một cô gái tốt hơn tôi gấp vạn lần.

... ... ...