Tâm Nguyện Của Anh, Từ Đầu Đến Cuối Đều Là Em

Chương 3

[10]

Vụ việc trên tường confession gây xôn xao khá lớn.

Bức ảnh tôi và Châu Dã cùng cầm bó hoa cưới đã trở thành bài viết được ghim lên đầu diễn đàn của trường.

Sau khi bức ảnh nổi đình nổi đám, danh tính của tôi cũng bị cư dân mạng đào bới ra.

Khu vực bình luận thậm chí còn vì những phát ngôn trước kia của tôi mà chia thành hai phe A và B, một bên bào chữa cho tôi, một bên muốn xác minh sự thật.

Phe A:【Thẩm Duyệt vốn dĩ chẳng thích nam thần Châu Dã của chúng ta đâu.】

Phe B: 【Mắt nào của bạn nhìn thấy thế?】

Phe A: 【Cô ta thích kiểu người vừa cao vừa đẹp trai, nhỏ tuổi hơn mình, tính tình hiền lành, có tinh thần trách nhiệm, và quan trọng nhất là phải có lòng yêu thương, bao dung với động vật nhỏ và người già. Đây chính là những lời cô ta từng nói với người theo đuổi mình trước kia đấy. Các bạn xem đi, có điểm nào khớp với nam thần Châu Dã không? Theo tôi thấy, chắc là cô ta tự bám lấy người ta thôi, bức ảnh trên tường tỏ tình này khéo cũng là do một tay cô ta tự biên tự diễn.】

Hình như đúng là có chuyện như vậy thật.

Trước đây, những người theo đuổi từng hỏi tôi thích kiểu con trai thế nào, đối với những người mình không thích, tôi luôn giữ khoảng cách.

Để giữ gìn tình bạn giữa các bạn học, tôi đã dùng mấy câu trả lời xã giao để lấp l**m cho qua chuyện.

「 ​Tôi thích người vừa cao vừa đẹp trai, nhỏ tuổi hơn tôi, tính tình hiền lành, có tinh thần trách nhiệm, và quan trọng nhất là phải có lòng yêu thương, bao dung với động vật nhỏ và người già. 」

Chỉ tính riêng câu đầu tiên thôi đã trực tiếp loại bỏ rất nhiều đối thủ rồi.

Thực ra, chỉ cần là người tôi thích thì đống tiêu chuẩn kia đều có thể gạch bỏ hết.

Nhưng thế này cũng tốt, nhân cơ hội này giải thích luôn rằng tôi và Châu Dã chẳng phải quan hệ yêu đương gì cả.

Vừa định trả lời bình luận hot đó, một dòng bình luận mới toanh vừa ra lò đã lao thẳng lên dẫn đầu, trong nháy mắt trở thành bình luận đứng nhất.

【​Bạn học này, tôi là Châu Dã đây, bạn có thể nói cho tôi biết, trong đống tiêu chuẩn kia có điểm nào tôi không khớp không?】

Bình luận này vừa đăng được vài giây đã trở thành bình luận hot nhất dưới bức ảnh.

Bạn học lúc nãy vì nhận được phản hồi của Châu Dã mà sợ đến mức xóa luôn bình luận vừa rồi, cuối cùng ngay cả tài khoản cũng khóa luôn.

Thật ra, bạn học đó nói chẳng sai chút nào.

Châu Dã tuy được trường bình chọn là nam thần, nhưng cậu ta cũng là "trùm trường" danh bất hư truyền.

Ở trường, cậu ta là một đàn anh có thành tích học tập tốt, nhưng ở bên ngoài, người này chính là một con thú hung dữ đánh người không ghê tay.

Chỉ riêng những vụ đánh nhau của Châu Dã mà tôi biết thôi đã không dưới vài chục vụ rồi.

Ngay lúc tôi định thoát khỏi diễn đàn, cậu ta lại đăng thêm một bình luận nữa.

【​Nếu nghĩ thông suốt sớm thì nhớ đến tìm tôi.】

Lúc này, tôi chỉ biết đảo mắt khinh bỉ.

Cứ tiếp tục nằm mơ giữa ban ngày đi.

... ... ...

[11]

Lúc tôi về đến nhà đã là đêm khuya.

Thấy ngôi biệt thự đã tối om, tôi rón rén mở cửa bước vào trong.

Vừa mới vào phòng, một đôi cánh tay đã vòng qua ôm chặt lấy eo tôi.

Dù đèn không bật, nhưng mùi hương quen thuộc đã lập tức cho tôi biết người trước mặt là ai.

「 Châu Dã, 」tôi cố gắng hạ thấp giọng hết mức,「 Cậu buông tôi ra. 」

Lời vừa dứt, bàn tay đang đặt trên eo tôi vẫn không hề có ý định nới lỏng.

「 Thẩm Duyệt, muộn thế này rồi rốt cuộc cậu đã đi đâu? 」

「 Cậu có biết bây giờ là mấy giờ rồi không? 」

「 Hửm? Cậu rốt cuộc đã đi đâu? 」

Ba câu hỏi dồn dập liên tiếp khiến tôi nhất thời không biết nên trả lời câu nào trước.

「 Tốt nhất là cậu nên nói thật với tôi, nếu không thì... 」

「 Tôi đi chơi với Tiêu Đình, rồi... rồi chơi quá đà nên về muộn. 」

Cảm giác tôi giống như một học sinh đi học muộn bị giáo viên bắt quả tang và tra hỏi vậy.

Mặc dù Châu Dã còn chẳng phải giáo viên, nhưng kỳ lạ là tôi vẫn cứ cảm thấy sờ sợ người này.

Có lẽ vì ngôi nhà này là nhà của cậu ta, nên sợi dây đàn trong lòng tôi kể từ ngày đầu tiên đặt chân đến đây vẫn chưa bao giờ được nới lỏng.

「 Lần sau, hãy gọi điện cho tôi, 」thiếu niên khựng lại vài giây,「 Hoặc gửi tin nhắn cho tôi, tóm lại, hãy để tôi biết là cậu vẫn an toàn là được. 」

Rõ ràng tôi đã sững sờ vì những lời mà người này nói, chỉ biết lý nhí đáp "ồ" một tiếng hứa với cậu ta.

Sau đó, Châu Dã không làm gì tôi, cũng không nói thêm lời nào, chỉ ôm tôi một lát rồi rời đi.

... ... ...

[12]

Vì tối qua về nhà quá muộn nên chị gái đã tìm tôi để hỏi han tại sao dạo này tôi lại về trễ như vậy.

Tôi bê nguyên bộ lý do đã dùng để đối phó với Châu Dã ra để lấp l**m với chị.

Chị không mảy may nghi ngờ, chỉ dặn tôi đừng về quá muộn kẻo chị lo lắng.

Kể từ khi gả vào đây, sắc mặt chị hồng hào và rạng rỡ hơn hẳn.

Có lẽ, đây chính là khi người ta lấy đúng người.

Chị tôi đã tìm được bến đỗ bình yên của đời mình.

「 Chị ơi, em muốn dọn vào ký túc xá trường ở, có được không ạ? 」

Chẳng biết có phải lời tôi nói có vấn đề gì không mà đôi lông mày thanh tú của chị bỗng nhíu lại.

「 Duyệt Duyệt, 」chị nắm lấy tay tôi,「 Là ở nhà không thoải mái sao em? 」

「 Không có đâu ạ, em chỉ là muốn kết thêm nhiều bạn mới, muốn vào trường ở một thời gian thôi. 」

「 Nhưng mà... 」

Để dập tắt nỗi băn khoăn của chị ấy, tôi lại nói thêm,「 Sau này em sẽ dọn về mà, em chỉ vào đó để làm quen với vài người bạn trước thôi. 」

Nghe tôi nói sau này vẫn sẽ dọn về, chị mới chịu xuôi lòng.

「 Vậy được rồi, nếu ở trường thấy không thoải mái thì phải về nhà ngay, biết chưa? 」

Tôi tựa vào lòng chị, gật đầu lia lịa:「 Em biết ạ! Cảm ơn chị yêu. 」

Sau khi nhận được sự đồng ý của chị, ngay ngày hôm đó tôi đã lên trường nộp đơn xin nội trú.

Chưa đợi đến lúc tan học, tôi đã nhận được thông báo trúng tuyển vào ký túc xá.

Dù sao cũng mới khai giảng không lâu, chỗ trống vẫn còn nhiều, nếu để muộn hơn chắc chắn sẽ không nhanh được như thế này.

... ... ...

[13]

Tối hôm đó, tôi đang ở trong phòng thu dọn hành lý thì bị tiếng mở cửa làm cho giật bắn mình.

Đang ở trong phòng thay đồ, tôi gần như dồn hết sức bình sinh để chạy vội ra ngoài.

Bởi vì tôi biết thừa người mở cửa là ai, ngoại trừ Châu Dã ra thì bất cứ ai vào phòng cũng đều gõ cửa trước cả.

Chỉ có mỗi cậu ta, tôi đã nhắc nhở biết bao nhiêu lần rồi mà vẫn cứ chứng nào tật nấy.

Để ngăn không cho người này bước chân vào phòng thay đồ, tôi đã lao thẳng đến trước mặt rồi ôm chầm lấy đối phương.

Gần như ngay lập tức, Châu Dã đáp lại cái ôm của tôi.

「 Cậu làm vậy là đồng ý làm bạn gái tôi rồi sao? 」

Này, chuyển đổi chủ đề có hơi quá nhanh rồi đấy...

Tôi khẽ gật đầu một cái.

​Bất chợt, cậu ta bế bổng tôi lên định đi về phía phòng thay đồ.

Tôi vội vàng gọi giật lại,「 Cậu định đưa tôi đi đâu thế? 」

「 Cậu mặc ít quá, để tôi lấy cho cậu cái áo khoác. 」

Lúc này, tôi cúi xuống mới nhận ra mình chỉ đang mặc một chiếc áo thun siêu ngắn cùng quần đùi ngắn cũn cỡn.

Đây là bộ đồ ngủ theo phong cách đáng yêu mà tôi đã mua khi đi dạo phố với Tiêu Đình lần trước.

Vừa nãy lúc đang dọn dẹp quần áo, thấy bộ này vẫn chưa mặc nên tôi muốn thử xem nó có bị chật không.

Ai mà ngờ được, Châu Dã lại đột nhiên xông vào.

Bây giờ làm sao mà để người này vào phòng thay đồ được, nếu cậu ta nhìn thấy mấy cái vali đã thu dọn xong xuôi kia, chắc chắn sẽ tra hỏi tôi một trận lôi đình cho mà xem.

Đến lúc đó thì đừng nói là chuyện dọn vào trường ở, e là bản thân tôi cũng gặp rắc rối to.

Nghĩ đoạn, tôi liền đưa tay áp lên má cậu ta rồi hôn tới tấp.

Đến khi buông ra, tôi thấy một đôi mắt đỏ hoe đang nhìn chằm chằm mình.

「 Cậu làm sao thế? 」

Thiếu niên kia không trả lời, chỉ dùng tay giữ chặt gáy tôi rồi hôn ngược trở lại.

Chỉ là, lần này có gì đó không đúng lắm.

Đột nhiên, nơi xương cánh bướm, từng giọt nước mắt cứ thế nối đuôi nhau rơi xuống.

Châu Dã, người này vậy mà lại bị tôi hôn đến mức phát khóc rồi...

... ... ...