Tâm Nguyện Của Anh, Từ Đầu Đến Cuối Đều Là Em

Chương 2

[5]

Ăn cơm xong, bác gái và chị kéo tôi vào phòng. Nhìn một giường đầy túi xách và quần áo, tôi không khỏi lo lắng.

Trong nửa tháng dọn về đây, hầu như ngày nào bác Châu cũng mua quần áo và túi xách cho tôi.

Lúc đầu tôi đã từ chối, nhưng sau đó bác nói rằng vì mỗi ngày đều cùng chị tôi đi dạo phố nên thuận tay mua về luôn.

Tôi cũng không nghĩ ngợi nhiều, hơn nữa chị tôi cũng hy vọng tôi được khoác lên mình những bộ đồ và túi xách hàng hiệu này.

Nhưng nhìn căn phòng thay đồ rực rỡ sắc màu kia, tôi lại cảm thấy bản thân mình hoàn toàn lạc lõng.

Dường như món nợ tôi mang đối với nhà họ lại chồng chất thêm rồi.

Tắm rửa xong, tôi làm vài tờ đề thi, mãi cho đến khi thấy đèn dưới lầu đều đã tắt hết.

Tôi len lén đi ra khỏi phòng, đến dép cũng không dám mang vì sợ người dưới lầu nghe thấy tiếng động.

Đi thẳng đến cuối hành lang, căn phòng đó cứ như biết trước tôi sẽ đến, cố tình để lại một khe hở nhỏ xíu, bên trong hắt ra chút ánh sáng yếu ớt.

Đẩy cửa bước vào, tôi cẩn thận đóng cửa lại.

Vừa mới quay người, tôi đã đâm sầm vào một lồng ngực rắn chắc. Ngay lúc tôi định lớn tiếng mắng mỏ thì một bàn tay đã bịt chặt mắt tôi lại.

Căn phòng vốn chỉ thắp đèn đầu giường với ánh sáng ấm áp mờ ảo, giờ thì hay rồi, tôi chẳng còn nhìn thấy gì nữa.

Vốn dĩ tôi không định phản kháng, nhưng trên tay người kia có nước, làm ướt cả lông mi tôi, khiến tôi cảm thấy hơi khó chịu.

Tôi đưa tay cố gỡ tay cậu ta ra. Ngay khi tôi vừa chạm vào, bàn tay đang che mắt tôi liền nới lỏng. Một khuôn mặt cùng lồng ngực vạm vỡ đập ngay vào mắt, khiến tôi theo bản năng quay ngoắt người đi, dùng hai tay bịt chặt mắt mình.

「 Châu Dã... Cậu... Sao cậu không mặc áo? 」

「 Lúc nãy tôi che mắt cậu rồi, là tự cậu muốn gỡ ra đấy chứ. 」

Tôi cảm thấy hơi xấu hổ xen lẫn bực bội,「 Thế cậu không thể báo trước với tôi một tiếng à? 」

Một lúc lâu sau, một làn gió ấm nhẹ nhàng lướt qua bên tai.

「 Được, lần sau tôi nhất định sẽ báo trước với cậu..」

Lúc này tôi càng thêm thẹn quá hóa giận, không phải vì lời Châu Dã nói, mà vì khoảng cách giữa hai đứa quá gần. Tôi theo bản năng ngửi thấy mùi hương thanh mát của sữa tắm và nghe rõ cả nhịp tim của thiếu niên.

Chẳng biết qua bao lâu, người phía sau mới rời đi, căn phòng lại chìm vào sự im lặng đến đáng sợ.

Tôi thận trọng nắm lấy tay nắm cửa định đi ra ngoài. Cửa vừa mở ra một khe nhỏ, một bàn tay với những khớp xương rõ ràng đã dùng lực ép chặt cánh cửa lại.

「 ​Muốn trốn? 」

Tôi căng thẳng phủ nhận:「 Không có. 」

Thấy tôi lùi bước, bàn tay còn lại của Châu Dã lập tức siết chặt lấy eo tôi.

「​ Muốn yêu đương à? 」

「 Ừm. 」

Tôi không hề giấu giếm cậu ta, ở Đại học có ai mà không muốn có một mối tình nồng cháy chứ?

「 Tôi, được không? 」

Lúc này chúng tôi ghé sát vào nhau, đôi mày Châu Dã nhíu chặt, ánh mắt không giấu nổi vẻ kiên định, giống như đang khẩn cầu tôi vậy. Điều này hoàn toàn khác với lần đầu tiên người này tỏ tình với tôi.

Khi đó cậu ta đầy vẻ hăm hở, kiêu ngạo, màn tỏ tình ấy khiến cả trường đều biết.

Sau khi bị tôi từ chối, Châu Dã không thèm đoái hoài gì đến tôi nữa. Suốt ba năm cấp ba, vì sự cố nhỏ đó mà chúng tôi không hề nói với nhau một câu nào, thậm chí đi trên đường nhìn thấy nhau cũng phải vòng đường khác mà đi.

Bây giờ, cậu ta lại tỏ tình với tôi một lần nữa. Cảnh tượng đã khác, và thái độ cũng đã thay đổi.

Chàng thiếu niên vốn dĩ kiêu ngạo, bất cần đời nay lại đang khẩn cầu tôi.

「 ​Ở trường có ai đẹp trai hơn tôi không? 」

Tôi lắc đầu.

「 Vậy, có ai dáng chuẩn hơn tôi không? 」

Nghĩ đến mấy khối cơ bụng lúc nãy, tôi tiếp tục lắc đầu.

「 Đã như vậy rồi, tại sao lại không chọn tôi? 」

「 Tôi…… 」

... ... ...

[6]

"Cộc cộc..."

Đang dựa lưng vào cửa, tôi có thể cảm nhận rõ ràng độ rung khi cánh cửa bị gõ từ phía bên kia.

Tiếng gõ cửa mỗi lúc một dồn dập hơn, tôi chẳng còn màng đến điều gì nữa mà lao thẳng vào lòng Châu Dã.

Lúc này tôi cũng chẳng quan tâm người trước mặt là ai, chỉ muốn mau chóng trốn khỏi thực tại này thôi.

「 Châu Dã?」

「 Cái thằng bé này, sao ngủ lại khóa trái cửa thế kia? 」

「 Châu Dã, mở cửa ra, ba có chuyện muốn nói với con. 」

Người đang nói ngoài cửa là bác Châu, nói xong bác lại gõ thêm vài tiếng.

Lúc này, chỉ cách một cánh cửa là bác Châu, để hạ giọng xuống mức nhỏ nhất, tôi ghé sát miệng vào tai Châu Dã thì thầm:

「 Châu Dã, bác Chu đang ở ngoài cửa đấy. 」

「 Ừ... 」

Câu trả lời vừa thốt ra, tôi đã vội vàng bịt chặt miệng cậu ta lại.

Tiếng "ừ" này tuy không lớn, nhưng đủ để người đứng ngoài nghe thấy.

Lúc này, tim tôi đập loạn nhịp như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Một phút trôi qua, bên ngoài truyền đến tiếng bác Chu đang gọi điện thoại. Cuối cùng tôi cũng thở phào nhẹ nhõm, chợt nhận ra tay mình vẫn còn đang bịt miệng Châu Dã.

「 Châu Dã, tôi xin cậu đấy. 」

Nước mắt sinh lý không kìm được cứ trực trào nơi khóe mắt, tôi chỉ sợ giây tiếp theo chúng sẽ rơi xuống.

Nếu để bác Châu nhìn thấy tôi ở trong phòng Châu Dã vào đêm hôm khuya khoắt thế này, tôi sẽ phải quay lại những ngày tháng ăn không đủ no mất thôi.

Tuy sớm muộn gì cũng phải rời đi, nhưng không phải là lúc này.

「 Thẩm Duyệt, hôn tôi đi, rồi tôi giúp cậu. 」

Tôi sững người, từ đôi mắt thâm trầm kia, tôi biết người này hoàn toàn không hề nói đùa.

Cánh cửa sau lưng lại bị gõ thêm vài cái, ngay sau đó là tiếng bác Châu gọi quản gia đi lấy chìa khóa dự phòng.

Tôi hoảng hốt áp sát, nâng mặt Châu Dã lên rồi hôn tới tấp.

Vừa định buông ra, đối phương đã siết chặt eo tôi, giữ tôi ở vị trí nhìn thẳng vào mắt cậu ta.

「 Đây là lần đầu của tôi đấy, 」cậu ta đưa tay bóp nhẹ cằm tôi,「 Vừa nãy làm ăn lấy lệ quá. 」

「 Lấy lệ chỗ nào chứ? 」

Đó là nụ hôn đầu của tôi đấy biết không, cậu còn muốn thế nào nữa?

「 Bỏ đi, 」Châu Dã cười khẩy một tiếng trầm thấp.

「 Tôi sợ làm cậu sợ khiếp vía mất. 」

Tôi hậm hực định thoát khỏi vòng tay cậu ta, dường như ý định đó đã bị người này nhìn thấu hết.

「 Thẩm Duyệt, đồng ý làm bạn gái tôi đi, rồi tôi sẽ nghe theo ý cậu. 」

Tôi kinh ngạc nhìn Châu Dã, dù đây là lần thứ hai cậu ta chính thức bày tỏ lòng mình.

「 Châu Dã... 」

Một lúc sau, cánh cửa sau lưng lại vang lên tiếng động.

Lần này chỉ gõ ba cái, sau đó là tiếng lạch cạch của một chùm chìa khóa.

「 Có thể cho tôi thêm thời gian suy nghĩ được không? 」

Thiếu niên nở nụ cười cợt nhả, chẳng hề bận tâm đến việc cánh cửa sắp kia bị mở tung ra.

「 Bao lâu? 」

「 Thì... tôi cũng không biết nữa. 」

「 Ngày mai trả lời tôi. 」

Tôi cuống quýt,「 Một tuần được không? 」

「 Ba ngày. 」

「 Được, chốt thế đi. 」

Ba ngày chắc là đủ rồi.

... ... ...

[7]

Đợi đến khi bác Châu bước vào, tôi đã bị Châu Dã nhét xuống dưới gầm bàn.

Tôi hậm hực lườm cậu ta một cái. Rõ ràng lúc nãy mình có thể trốn trong phòng thay đồ, nhà vệ sinh hay sau rèm cửa, thế mà lại phải chui ngay dưới chân cậu ta. Chỉ cần ngẩng đầu lên là thấy ngay cái bản mặt đang nhếch môi nhìn tôi của Châu Dã.

「 ​Châu Dã, ba gõ cửa bên ngoài mà con không nghe thấy hả? 」

Một bàn tay của cậu ta đưa xuống dưới bàn, khẽ chạm vào phần tóc mái trên trán tôi:「 Không nghe thấy ạ. 」

「 Ba chẳng buồn quản con nữa, nhưng ba cảnh cáo con, nếu còn chọc giận Duyệt Duyệt thêm lần nữa thì con cũng đừng hòng quay về cái nhà này. 」

Đột nhiên, má tôi bị cậu ta nhéo một cái,「 Vâng, con biết rồi. 」

Dường như lời cảnh cáo của bác Châu chẳng hề làm ảnh hưởng đến tâm trạng của cậu ta.

Chỉ vài câu đối thoại ngắn ngủi nhưng lại đầy mùi thuốc súng.

Nếu không phải chính tai nghe thấy, tôi tuyệt đối sẽ không tin nổi bác Châu lại vì một người ngoài như tôi mà giáo huấn chính con trai ruột của mình như vậy.

Đến khi tôi chui từ dưới gầm bàn ra, cái lưng suýt thì gãy làm đôi.

Tôi vừa xoa eo vừa nhìn Châu Dã đang ngồi trên ghế,「 Nghe thấy chưa? Bác Châu nói rồi đấy, nếu cậu còn bắt nạt tôi thì bác ấy sẽ đuổi cậu đi luôn. 」

「 Cậu vui lắm à? 」Lúc này thiếu niên kia đứng dậy khỏi ghế, tiến lại gần sát bên tôi,「 Cậu là người đầu tiên dám đe dọa tôi đấy. 」

「 Nếu tôi có bị đuổi khỏi cái nhà này, tôi cũng sẽ lôi cậu theo cùng. 」

Dứt lời, khóe môi cậu ta nhếch lên một nụ cười cợt nhả.

「Nhìn kìa, dọa cậu sợ đến mức này cơ à. 」

「 Ba ngày sau trả lời tôi nhé, Duyệt Duyệt. 」

Giây phút này tôi hiểu ra, Châu Dã vốn dĩ chẳng phải vì thích tôi.

Cậu ta chính là cố tình, rõ ràng biết tôi không còn cha mẹ nên mới bày đủ trò để tống khứ tôi ra khỏi nhà họ.

... ... ...

[8]

Sáng sớm tinh mơ, tôi vừa vệ sinh cá nhân xong xuôi rồi xuống lầu thì đụng mặt ngay Châu Dã.

Tôi chẳng muốn đếm xỉa gì đến người này, định bụng cứ coi như không thấy mà đi thẳng xuống, nhưng vừa bước tới đầu cầu thang thì đã bị cậu ta túm lấy cánh tay từ phía sau.

「 Chuyện tối qua nghĩ đến đâu rồi? 」

「 Chẳng phải đã giao kèo là ba ngày sao? 」

Đối phương hờ hững đáp:「 Tôi sợ cậu muốn đồng ý sớm với tôi thôi. 」

Nằm - mơ - đi.

Ba ngày đã là giới hạn cuối cùng của tôi rồi, vậy mà cái Châu Dã này hay thật, chưa đầy mười hai tiếng đồng hồ đã đòi tôi trả lời.

「 Đã nói ba ngày là ba ngày, không thêm một ngày cũng chẳng bớt một ngày. 」

「 Được thôi, 」cậu ta buông cánh tay tôi ra,「 Vậy tôi sẽ đợi cậu ba ngày. 」

Cái gì mà đợi tôi ba ngày?

Chẳng lẽ tối qua tôi nói chưa đủ rõ ràng sao?

Ba ngày là để suy nghĩ, chứ đâu phải kiểu gì cũng nhất định sẽ đồng ý.

Cái người này sao vừa trở nên xấu tính, mà đầu óc cũng chẳng còn minh mẫn nữa rồi?

... ... ...

[9]

Tin đồn nhảm về tôi và Châu Dã lan truyền khắp mọi nơi trong trường, chính xác mà nói thì mọi người đều đồn chúng tôi đã ở bên nhau rồi.

Cô bạn thân Tiêu Đình hỏi tôi tại sao lại dính dáng đến Châu Dã một lần nữa.

Tôi cũng thành thật kể hết cho cậu ấy nghe chuyện chị gái tôi gả vào nhà họ.

「 Vô lý đùng đùng luôn ấy, hai người đúng là nghiệt duyên mà! 」

「 Yên tâm, cứ để đó cho mình, mình nhất định sẽ giúp cậu giải quyết êm đẹp. 」

Tiêu Đình là người tốt với tôi thứ hai trên đời này sau chị gái. Chúng tôi quen nhau từ hồi Tiểu học cho đến tận bây giờ, khi đã cùng học chung một trường Đại học.

Cậu ấy là bạn thân nhất, cũng là người hiểu thấu lòng tôi.

Năm xưa, việc tôi từ chối lời theo đuổi của Châu Dã có một nửa là nhờ cậu ấy giúp sức.

Bây giờ nghe chuyện này, cậu ấy càng không thể khoanh tay đứng nhìn.

Nhưng tôi không muốn kéo cậu ấy vào vũng nước đục này, bởi vì Châu Dã của ngày xưa và Châu Dã của hiện tại sớm đã không còn là cùng một người nữa rồi.

Cậu ta bây giờ chẳng khác nào một con mãnh thú chực chờ ăn thịt người, hễ tôi có điểm nào không thuận theo ý là cậu ta sẽ tìm đủ mọi cách dày vò, cho đến khi tôi buộc phải đầu hàng mới thôi.

「 ​Lần này để mình tự giải quyết, cậu cứ yên tâm đi. 」

Thấy tôi kiên quyết, Tiêu Đình đành thôi.

Cùng lắm thì, tôi yêu cậu ta là được chứ gì.

Khi ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu, tim tôi bỗng hẫng đi một nhịp.

Tôi sợ là đầu óc mình hỏng mất rồi nên mới có suy nghĩ muốn ở bên cạnh Châu Dã.

​Trước kia có lẽ cậu thiếu niên ấy thích tôi thật, còn bây giờ ư, chắc chắn cậu ta chỉ muốn trả thù nỗi nhục bị tôi từ chối năm xưa thôi!

... ... ...