Tâm Nguyện Của Anh, Từ Đầu Đến Cuối Đều Là Em

Chương 1

Sau

[1]

「 ​Chị đính hôn rồi ạ? 」

Cậu đàn em khóa dưới đứng trước mặt tôi xem xong diễn đàn thì nhìn tôi với vẻ mặt đầy chấn động.

Tôi vội vàng giải thích: Anh ấy là anh trai tôi, cho nên chúng tôi mới đi về nhà cùng nhau.

「 ​Ồ ồ, làm em sợ chếch khiếp, chị với anh trai nhìn cũng giống nhau thật đấy. 」

Câu nói vừa dứt, phía sau bỗng vang lên một giọng nói trầm thấp đầy vẻ phong trần bất cần.

「 ​Chưa nghe nói hai người hôn nhau lâu thì sẽ đặc biệt giống nhau à? 」

「……」

「 Đúng là rất giống, 」Một bàn tay đột nhiên nhéo lấy má tôi,「 Tan học cùng về nhà. 」

Nói xong, người nọ buông má tôi ra rồi sải bước dài rời đi.

Chỉ còn lại mình tôi đứng ngây người tại chỗ, cái tên này lại phát điên cái gì nữa đây?

Kể từ lần Châu Dã cướp bó hoa cưới của tôi trong đám cưới của chị gái lần trước, cậu ta liền biến mất tăm mất tích.

Tính ra, đã nửa tháng nay tôi không gặp cậu ta rồi.

「 ​Nếu đàn chị đã có bạn trai thì em xin phép đi trước. 」

Đến khi tôi kịp phản ứng lại thì cậu đàn em kia đã đi xa rồi.

Huhuhu...

Cậu em khóa dưới vừa nãy cả nhan sắc lẫn vóc dáng đều cực phẩm, lại còn đúng kiểu tôi thích, tôi vốn dĩ định đồng ý rồi mà...

Vốn còn đang ảo tưởng sẽ có một tình yêu đẹp đẽ ở Đại học, giờ thì tan thành mây khói hết rồi.

... ... ...

[2]

Mối quan hệ giữa tôi và Châu Dã khá phức tạp.

Anh trai cậu ta kết hôn với chị gái tôi, hiện giờ chúng tôi còn đang sống chung dưới một mái nhà.

Cha mẹ tôi qua đời từ khi tôi còn rất nhỏ.

Kể từ đó về sau, tôi và chị gái nương tựa vào nhau mà sống.

Bây giờ chị tôi kết hôn, và lẽ tất nhiên là tôi cũng dọn sang đó theo chị.

Gia cảnh nhà bên kia đặc biệt tốt, anh rể, bác trai và bác gái đều là những người cực kỳ tử tế.

Chỉ riêng có Châu Dã này, kể từ khi tôi bước chân vào nhà họ, cậu ta luôn tìm mọi cách nhắm vào tôi. Chỉ cần tôi không làm theo ý mình là cậu ta sẽ bắt nạt tôi, sau đó lại bày ra trò bốc hơi mất tích.

Tôi biết, cậu ta không thích tôi, thậm chí là chán ghét tôi.

Bởi vì hồi cấp ba, cậu ta từng theo đuổi tôi nhưng đã bị tôi từ chối.

... ... ...

[3]

Vừa ra khỏi cổng trường, một chiếc Rolls-Royce Phantom đã đỗ ngay bên lề đường.

Thấy tôi đi ra, tiếng còi của chiếc xe đó cứ vang lên không dứt.

Tôi phớt lờ chiếc xe đầy phô trương ấy mà bước tiếp về phía vỉa hè.

Mới đi được hai bước, vòng eo tôi bỗng thắt chặt, cả người bị nhấc bổng lên không trung, tôi bị ai đó bế thốc rồi nhét vào trong xe.

​Vốn định vùng vẫy nhưng khi nhìn rõ người đang bế mình, tôi lập tức buông xuôi, từ bỏ ý định chống cự, sức lực của người này xưa nay vốn dĩ rất lớn.

Hơn nữa, tôi cũng chẳng phải chưa từng phản kháng, sau nhiều lần thất bại thảm hại, tôi đành mặc kệ cho cậu ta bế như thế.

Người đàn ông kia lên xe xong, cửa xe lập tức bị khóa chặt, ngay sau đó bên tai tôi vang lên một tiếng cười khẩy.

「​ Cười cái khỉ gì, treo tên tôi lên tường tỏ tình thì có lợi lộc gì cho cậu? 」

「​ Tôi còn chưa yêu đương thì cậu cũng đừng hòng yêu được ai. 」

Tôi bật cười, hóa ra là không muốn tôi yêu sớm hơn cậu ta một bước.

Quả nhiên là đến để trả thù tôi mà, không thể vì tôi không thích cậu ta mà bắt tôi phải cùng cậu ta đi làm ni cô chứ!

Dựa vào cái gì mà Châu Dã không yêu thì tôi cũng không được yêu? Nếu ba năm Đại học cậu ta không yêu ai, chẳng lẽ tôi cũng phải nhịn theo chắc?

「 Bị bệnh thì đi mà chữa đi. 」

Vốn dĩ tôi đang ngồi sát cửa sổ xe thì bị một luồng lực kéo mạnh sang, ngay sau đó người kia đã ngồi sát rạt bên cạnh tôi.

「 ​Tôi có bệnh đấy, cậu có muốn giúp tôi chữa không? 」

「​ Bác tài, đến bệnh viện tâm thần gần nhất. 」

「​ Được thôi! Chúng ta cùng đi chữa. 」

Nhìn chiếc xe bắt đầu quay đầu, tôi sợ thật sự. Vốn dĩ tôi mang phận kẻ ăn nhờ ở đậu nhà người ta, tôi không muốn gây thêm rắc rối.

「​ Tôi đùa thôi, chúng ta về nhà đi. 」

Xe đã quay đầu xong, từ đầu đến cuối Châu Dã không nói một lời nào.

Tôi đưa tay kéo kéo cánh tay người bên cạnh như đang tỏ ý nhượng bộ, cậu ta luôn có cách khiến tôi phải trực tiếp xuống nước.

Chỉ cần tôi còn ở nhà họ một ngày, tôi mãi mãi là kẻ yếu thế trước mặt người này.

Vốn dĩ chúng tôi không cùng một thế giới, nếu không nhờ có chị gái tôi, có lẽ tôi còn chẳng xứng đáng để đến cọ bồn cầu cho nhà họ.

「 ​Tối nay, đến tìm tôi. 」

「​ Không đến, tôi sẽ đi tìm cậu. 」

Thấy chiếc xe càng lúc càng rời xa hướng về nhà, tôi đưa ra sự thỏa hiệp cuối cùng:「 Được. 」

Lời nói vừa dứt, Châu Dã liền bảo tài xế quay đầu xe.

Lúc này chỉ có thể thuận theo thôi, nếu không cậu ta lại bày trò biến mất nửa tháng như trước, rồi mọi người lại cho rằng tại tôi cãi nhau với cậu ta nên cậu ta mới bỏ đi.

Vì lần đó Châu Dã cướp bó hoa cưới của tôi, sau đó cậu ta đưa lại nhưng tôi không muốn nên đã vứt đi.

Chẳng may cậu ta nhìn thấy, thế là chúng tôi cãi nhau một trận.

Kể từ đó, ai nấy đều biết tính cách chúng tôi không hợp nhau.

... ... ...

[4]

Trong bữa tối, chị gái hỏi thăm tôi về tình hình ở trường dạo này thế nào.

Tôi đáp mọi chuyện đều ổn, không hề nhắc đến những chuyện lùm xùm giữa tôi và Châu Dã ở trường.

Sau đó, anh rể lại quay sang hỏi thăm tình hình của Châu Dã.

Vừa ngẩng đầu lên, ánh mắt tôi đã chạm phải Châu Dã đang ngồi ở phía đối diện, cậu ta đang dùng ánh mắt khó đoán định nhìn chằm chằm vào tôi.

「 Cũng tạm. 」

Một câu trả lời ngắn gọn, không mảy may để lộ chút cảm xúc.

Đột nhiên, một tiếng va chạm chói tai giữa bát và đũa vang lên, vang vọng khắp cả phòng khách.

「 ​Một bó hoa cưới mà mày còn tranh giành với Duyệt Duyệt làm cái gì? 」

「 ​Tranh được rồi lại đưa cho Duyệt Duyệt, con bé không vui nên vứt hoa đi thì chẳng phải là chuyện bình thường sao? 」

「 Mày giỏi lắm, còn cãi nhau với Duyệt Duyệt nữa. 」

「 Cuối cùng còn tự làm mình giận đến mức bỏ đi biền biệt nửa tháng trời, tao thấy mày cứ chet phách ở bên ngoài luôn cho xong. 」

Bác Châu lên tiếng, vẻ mặt trông có vẻ không mấy hài lòng. Nhìn dáng vẻ đó, tôi chỉ sợ giây tiếp theo bác sẽ đứng bật dậy đánh Châu Dã một trận.

Vừa định mở lời can ngăn, Châu Dã ở phía đối diện đã đứng thẳng dậy, sau đó bất ngờ cúi người chào tôi một cái thật sâu, làm tôi sợ đến mức đánh rơi cả đũa.

「 Xin lỗi, sau này tôi không tranh nữa. 」

Nói xong, cậu ta ngẩng đầu nhìn tôi một cái. Không biết có phải là ảo giác của tôi hay không, nhưng vào khoảnh khắc Châu Dã ngẩng đầu lên, tôi thấy khóe môi cậu ta khẽ nhếch thành một nụ cười.

... ... ...

Sau