Tiếng trống trận vang lên từng hồi, như một mệnh lệnh vô hình thúc ép nhịp thở của Thành Lưu Vân. Thành phố chìm trong sắc đỏ lờ mờ của ngọn đuốc, những bóng người lặng lẽ di chuyển trên mái nhà và các ngã rẽ chật chội. Không ai nói lớn, không ai dám bất cẩn – chỉ một cái nhìn chệch hướng cũng đủ khơi mào một trận huyết chiến.
Trên nóc một tiểu lâu đổ nát, Dương Thiên đứng lặng, ánh mắt xám bạc lạnh lùng quét qua từng góc tối. Lý Vũ Nguyệt khoanh tay tựa cạnh anh, mái tóc trắng lòa xòa che một phần ánh mắt tím sâu thẳm. Sự yên tĩnh giữa họ như một sợi dây căng, chỉ chờ một tín hiệu sẽ bật tung.
Trần Gia Huy, vẫn giữ thói quen quan sát, kéo áo choàng sát người, thì thầm:
— Lôi Quang giáo tập hợp đủ người rồi, có vẻ định đánh thẳng vào tháp canh cũ.
Hàn Bách Lâm lặng lẽ liếc về phía những bóng áo đỏ:
— Không chỉ có Lôi Quang. Huyết Ảnh giáo, Hỏa Diệm phái cũng đã vào vị trí. Tất cả đều nhắm vào chúng ta.
Âu Dương Thục đặt tay lên vai Ngọc Thanh Dao, giọng trầm tĩnh:
— Đừng sợ. Có Chúa Tể ở đây, mọi chuyện đều có thể vượt qua.
Ngọc Thanh Dao không giấu được lo lắng, mắt đảo liên tục:
— Nhưng nếu bọn chúng liên thủ thì sao? Cả thành này chẳng khác gì một cái bẫy.
Dương Thiên lặng im, trong đầu đã hiện lên hàng loạt chiến lược. Đúng lúc đó, Hệ Thống lên tiếng:
“Nhiệm vụ khẩn cấp: Sống sót qua Bảy Đêm Máu. Độ khó: S+. Kích hoạt phụ tuyến: Đấu Trường Huyết Thệ – thống trị đấu trường sinh tử, đạt vô địch, thăng cấp Thần Lực lần đầu. Phần thưởng: Kỹ năng ‘Uy Thần’, điểm kinh nghiệm lớn, tín nhiệm đồng đội tăng mạnh, danh vọng toàn thành.”
Dòng chữ đỏ như thiêu đốt đôi mắt, nhưng trong lòng Dương Thiên lại bừng lên một ngọn lửa phấn khích. Đây là cơ hội để đạp đổ mọi hoài nghi, khẳng định vị thế tuyệt đối.
Lý Vũ Nguyệt liếc nhìn anh, môi khẽ cong:
— Hệ Thống lại giao nhiệm vụ điên rồ?
Dương Thiên trầm giọng:
— Đấu trường sinh tử. Nếu muốn sống, chúng ta phải giành vô địch ngay đêm nay.
Ngọc Thanh Dao nhíu mày:
— Đấu trường? Nơi đó chỉ có tội phạm và những kẻ liều mạng...
Trần Gia Huy nuốt khan:
— Nghe nói chỉ ai sống sót cuối cùng mới được phép rời đi. Chúng ta thật sự phải vào đó sao?
Dương Thiên gật đầu, ánh mắt không chút do dự:
— Đây là lối thoát duy nhất để phá vòng vây và tranh thủ thăng cấp. Nếu thắng, cả thành sẽ không ai dám nghi ngờ sức mạnh của chúng ta.
Âu Dương Thục nhẹ nhàng nói:
— Nhưng như vậy sẽ khiến mọi thế lực chú ý hơn.
Hàn Bách Lâm nở nụ cười cứng cỏi:
— Chỉ cần có Chúa Tể, ta không sợ bất cứ ai.
Dương Thiên nhìn từng người, thấy rõ sự kiên quyết trong mắt họ. Anh nói dứt khoát:
— Ai muốn rút lui, bây giờ vẫn còn kịp. Sau khi vào đấu trường, chỉ có hai lựa chọn: chiến thắng hoặc chết.
Trần Gia Huy nhăn mặt, nhưng vẫn kiên định:
— Nếu không có huynh, ta đã chẳng còn sống. Giờ có chết cũng không tiếc!
Ngọc Thanh Dao dậm chân:
— Đã đi đến đây thì không quay đầu.
Âu Dương Thục mỉm cười, ánh mắt dịu dàng mà cứng rắn.
Hàn Bách Lâm chỉ lặng lẽ đứng sát cạnh Dương Thiên, đại đao trong tay siết chặt.
Lý Vũ Nguyệt tiến lại gần, đôi mắt tím sâu thẳm nhìn anh:
— Ta sẽ luôn ở bên huynh, dù kết quả thế nào.
Dương Thiên gật đầu. Một tia dịu dàng thoáng qua ánh mắt anh, rồi biến mất. Anh quay người, hướng về phía quảng trường trung tâm rực sáng đuốc và tiếng hô vang.
— Đi thôi. Đấu trường đang chờ.
***
Đấu Trường Huyết Thệ nằm sâu dưới lòng đất, ẩn sau một nhà kho cũ kỹ. Cánh cửa sắt lớn phủ đầy máu khô, hai gã hộ pháp khổng lồ đứng gác, đôi mắt vô cảm. Tiếng la hét, tiếng va chạm kim loại, mùi máu tanh và khói thuốc súng quyện chặt trong không khí, nặng nề đến ngạt thở.
Dương Thiên dẫn đầu, đồng đội lặng lẽ đi sau. Vừa đặt chân tới cửa, một gã áo đen chắn lối, ánh mắt sắc lạnh:
— Đấu trường đêm nay chỉ nhận kẻ có lệnh bài hoặc kẻ đủ sức giết hộ pháp.
Dương Thiên không nói, chỉ vung tay. Thần lực lạnh lẽo ép hai hộ pháp khuỵu gối, toàn thân run rẩy không dám ngẩng đầu.
— Chúng ta không cần lệnh bài.
Gã áo đen giật mình, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh:
— Được. Đêm nay sẽ là đêm huyết tẩy. Các ngươi lấy danh gì?
Dương Thiên đáp ngắn gọn:
— Chúa Tể.
Cả đấu trường xôn xao. Tên “Chúa Tể” vừa vang lên, tất cả võ giả, sát thủ, thậm chí cả những kẻ máu lạnh nhất đều ngoái lại, ánh mắt pha lẫn sợ hãi và tò mò.
Một nữ nhân áo choàng đỏ tiến lại, môi mỏng nhếch lên:
— Chúa Tể? Ta muốn xem ngươi giữ được mạng bao lâu.
Dương Thiên chỉ liếc, ánh mắt sắc lạnh khiến nàng cứng đờ, sắc mặt tái đi. Trần Gia Huy khẽ thì thào:
— Huynh dọa chết người ta rồi...
Âu Dương Thục kéo Ngọc Thanh Dao lại gần, giọng nhỏ nhưng cảnh giác:
— Xung quanh toàn sát thủ, cẩn thận.
Trên khán đài, hàng trăm khán giả la hét cổ vũ. Ở vị trí cao nhất, các trưởng lão giáo phái lạnh lùng quan sát mọi động tĩnh dưới sàn đấu.
Tiếng chuông đồng vang lên, báo hiệu trận đấu bắt đầu.
Trọng tài mặc giáp bạc, giọng rền vang:
— Trận đầu: Đội Chúa Tể thách đấu, năm đấu năm, không giới hạn vũ khí. Kẻ sống sót cuối cùng thắng!
Cửa sắt mở ra, năm đấu sĩ bước vào: một gã vạm vỡ cầm rìu, một nữ pháp sư áo tím, một gã mặt sẹo cầm song kiếm, một lão già nhỏ thó mắt sáng rực, cuối cùng là một kẻ bịt mặt sát khí lạnh người.
Dương Thiên ra hiệu chuẩn bị. Lý Vũ Nguyệt lặng lẽ lùi sau lưng anh, tay đặt lên Thời Gian Luân.
Trần Gia Huy hít sâu, gió lướt nhẹ quanh người, tốc độ tăng dần.
Hàn Bách Lâm siết đại đao, từng bước tiến lên như tảng đá lớn.
Ngọc Thanh Dao vung tay, dây leo xanh biếc trồi lên từ khe đất, quấn chặt chân địch.
Âu Dương Thục ở giữa, thần lực tỏa ra như dòng suối mát, chữa lành cho đồng đội.
Trận chiến nổ ra quyết liệt.
Tên vạm vỡ gầm lên, rìu bổ thẳng vào Hàn Bách Lâm. Đại đao chặn đứng, mặt đất nứt toác. Hàn Bách Lâm nhếch môi, tay trái tung quyền, đánh văng đối thủ ra xa.
Nữ pháp sư áo tím vung tay, ma pháp bóng tối bùng phát, hàng chục bóng ma tấn công. Ngọc Thanh Dao linh hoạt, dây leo đan lưới chắn, hạt giống độc phá vỡ bóng ma trong chớp mắt.
Gã mặt sẹo lao đến, song kiếm tung hoành nhắm vào Trần Gia Huy. Nhưng Gia Huy nhẹ như gió, thân ảnh mờ ảo né tránh, rồi bất ngờ xuất hiện sau lưng đối thủ, tung cú đá chí mạng.
Lão già nhỏ thó ném kim châm độc về phía Âu Dương Thục. Nhưng ánh sáng chữa lành lan tỏa, hóa giải độc tố trước khi chạm đến da thịt.
Kẻ bịt mặt lao thẳng vào Dương Thiên, bóng kiếm lóe lên như điện. Anh không né tránh, chỉ nhấc tay, thần lực băng lạnh xuyên thủng phòng ngự, đóng băng mọi động tác.— Triệu Hồi Linh Hồn.
Ánh sáng đen lóe lên, linh hồn kẻ bịt mặt gào thét rồi tan biến. Khán đài im bặt, rồi vỡ òa tiếng hò reo điên cuồng.
Chưa đầy năm phút, năm đối thủ gục ngã. Đội Chúa Tể toàn thắng, không ai bị thương.
Trọng tài sững sờ, rồi hét lớn:
— Đội Chúa Tể chiến thắng! Lên cấp tiếp theo – trận hỗn chiến toàn đấu sĩ!
Cửa sắt lại mở, mười đấu sĩ bước ra, trong đó có hai trưởng lão sát thủ Hỏa Diệm phái và một pháp sư bóng tối Huyết Ảnh giáo.
Không khí trở nên đặc quánh sát khí. Khán giả cá cược điên cuồng, các trưởng lão giáo phái chú ý hơn, ánh mắt lạnh lẽo.
Lý Vũ Nguyệt nhíu mày, khẽ thì thầm:
— Đám này không dễ đối phó.
Dương Thiên mỉm cười, ánh mắt lạnh như băng:
— Đã đến lúc cho họ thấy ai định đoạt luật chơi.
Các đấu sĩ đối phương phối hợp chặt chẽ, sát khí bùng lên. Trưởng lão Hỏa Diệm phái gầm, toàn thân bốc cháy, lao thẳng vào Dương Thiên. Pháp sư bóng tối tung ra trăm bóng ma vây đồng đội.
Hàn Bách Lâm chặn trưởng lão Hỏa Diệm, đại đao vung lên, lửa và thép tóe lửa. Trần Gia Huy lướt giữa bóng ma, tốc độ như chớp, liên tục ra đòn chí mạng.
Ngọc Thanh Dao tung rừng cây gai, chặn chân đối thủ. Âu Dương Thục giữ cho cả đội luôn được chữa lành.
Lý Vũ Nguyệt nhắm mắt, Thời Gian Luân khẽ xoay. Mọi chuyển động của đối thủ chậm lại một nhịp, tạo cơ hội phản công, nhưng cô chỉ dám dùng trong phạm vi hẹp, tránh lộ bí mật.
Dương Thiên bước ra giữa sàn đấu, khí thế đè nặng. Anh vung tay, “Phong Ấn Bóng Tối” phát ra, bóng ma tan biến, pháp sư Huyết Ảnh giáo kinh hoàng lùi lại.
Anh xuất hiện trước mặt đối thủ, tung thần lực hủy diệt, linh hồn pháp sư bị xé nát.
Trưởng lão Hỏa Diệm phái bùng phát tuyệt kỹ “Hỏa Long Giáng Thế”, rồng lửa lao thẳng vào Dương Thiên.
Anh không né tránh, vận chuyển thần lực, “Hủy Diệt Linh Hồn” bắn thẳng vào đầu rồng lửa, phá vỡ linh lực, tiếng nổ vang trời.
Trưởng lão chưa kịp phản ứng đã bị Hàn Bách Lâm bổ đại đao, thân hình vỡ tan như đất sét.
Mười đấu sĩ mạnh nhất bị tiêu diệt trong mười phút. Đội Chúa Tể không ai bị thương nặng, sức mạnh vẫn chưa bộc lộ hết.
Khán đài lặng ngắt. Các trưởng lão giáo phái nhìn nhau, sắc mặt u ám.
Tiếng chuông lại vang lên, báo hiệu trận chung kết. Trọng tài run rẩy:
— Trận cuối: Đấu sinh tử – Đội Chúa Tể đối đầu ba đấu sĩ vô địch của Đấu Trường Huyết Thệ. Không giới hạn kỹ năng, không giới hạn vũ khí. Chỉ một luật: không được rời sàn đấu cho đến khi chỉ còn một đội sống sót.
Ba bóng người tiến ra từ bóng tối, khí thế ngợp trời. Đầu tiên là Vương Thiên Hùng – tướng lĩnh quân phiệt, cơ bắp cuồn cuộn, ánh mắt như diều hâu. Tiếp là Lăng Uyển Cơ – mái tóc tím dài, môi mỏng, ánh mắt lạnh lùng quyến rũ. Cuối cùng là Trịnh Mẫn Nhi – cô gái trẻ tóc vàng, mắt xám tro, tay cầm thanh kiếm kim loại phát sáng kỳ dị.
Đám đông bùng nổ tiếng la hét. Đội Chúa Tể đối mặt với ba ác mộng chiến trường.
Dương Thiên bình thản nhìn đối thủ, thần lực trong cơ thể cuộn trào, chỉ chờ bùng phát.
Vương Thiên Hùng gầm lên, mỗi bước chân khiến mặt đất rung chuyển. Lăng Uyển Cơ lướt đi như sương khói, ánh mắt tím phát sáng, tung ra trăm ảo ảnh mê hoặc. Trịnh Mẫn Nhi giơ kiếm, lưỡi dao kim loại bay ra, tấn công với tốc độ khủng khiếp.
Hàn Bách Lâm đối đầu Vương Thiên Hùng, hai thân hình khổng lồ va chạm, quyền cước nặng như núi. Âu Dương Thục liên tục gia cố khiên phòng ngự, bảo vệ đội hình.
Trần Gia Huy và Ngọc Thanh Dao phối hợp đối phó lưỡi dao kim loại, gió và thực vật tạo tường chắn vững chắc.
Lý Vũ Nguyệt nhắm mắt, Thời Gian Luân xoay, nhìn thấy hàng trăm dòng thời gian, lựa chọn nhánh tối ưu tránh đòn chí mạng cho đồng đội.
Lăng Uyển Cơ mỉm cười, tung làn sương tím, Trần Gia Huy và Ngọc Thanh Dao choáng váng. Dương Thiên xuất hiện trước mặt cô, ánh mắt lạnh băng:
— Ảo thuật? Vô dụng với ta.
Anh vung tay, “Uy Thần” bùng phát, thần lực trắng xóa xua tan mọi ảo ảnh và độc tố. Lăng Uyển Cơ kinh ngạc lùi lại, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh:
— Ngươi không giống kẻ thường.
Trịnh Mẫn Nhi cười nhạt, lưỡi dao kim loại biến thành rắn nhỏ bò khắp đất, lao về phía Dương Thiên. Anh vung tay, thần lực như dòng điện, toàn bộ kim loại tan chảy thành bụi.
Vương Thiên Hùng càng đánh càng hăng, thân thể đỏ rực như sắt nung, cú đấm phá vỡ không gian. Hàn Bách Lâm gầm lên, đại đao chém tới tấp, mỗi nhát mang sức mạnh của núi lớn. Hai người giằng co bất phân thắng bại.
Dương Thiên bước tới, ánh mắt lạnh như băng:
— Đủ rồi.
Thần lực bùng phát, khí thế ép cả đấu trường. Ba đối thủ đồng loạt cảm nhận áp lực khủng khiếp, ánh mắt đầy cảnh giác.
Lý Vũ Nguyệt thì thầm:
— Đã đến lúc, Dương Thiên.
Anh nhắm mắt, cảm nhận thần lực dâng trào. Hệ Thống vang lên: “Đủ điều kiện thăng cấp Thần Lực. Tiến hành đột phá?”
Dương Thiên đáp không do dự:
— Đột phá.
Thế giới như vỡ tan. Thần lực xám bạc tràn ngập cơ thể, từng tế bào như được tẩy rửa, sức mạnh tăng vọt. Khí trắng bạc bùng phát quanh người anh, ép toàn bộ đấu sĩ phải lùi lại.
Khán đài chấn động, các trưởng lão giáo phái đồng loạt đứng bật dậy, hoảng hốt.
Dương Thiên mở mắt, ánh bạc lạnh phủ kín đồng tử. Anh bước tới, không ai cản nổi.
Vương Thiên Hùng tung cú đấm cuối cùng. Dương Thiên nhấc tay, nắm lấy nắm đấm đối thủ, thần lực bùng phát. Một tiếng nổ vang lên, Vương Thiên Hùng bị hất văng, khí thế tan biến.
Lăng Uyển Cơ tung ảo thuật mạnh nhất, nhưng thần lực của Dương Thiên phá vỡ tất cả, ép cô hiện thân, sắc mặt trắng bệch.
Trịnh Mẫn Nhi điều khiển kim loại, tạo lốc thép cuồng bạo. Dương Thiên bước thẳng vào, thần lực tỏa ra, kim loại vỡ vụn rơi xuống đất.
Anh vung tay, “Triệu Hồi Linh Hồn” kích hoạt, ba đối thủ đồng loạt quỳ xuống, linh hồn bị bóp nghẹt. Khán đài im phăng phắc.
Dương Thiên ngẩng đầu, giọng vang vọng:
— Từ nay, luật của đấu trường này do ta định đoạt. Kẻ trái lệnh, chỉ có một kết cục: diệt vong.
Khán giả đồng loạt quỳ rạp, hô vang:
— Chúa Tể! Chúa Tể!
Các trưởng lão giáo phái tái mặt, không ai dám lên tiếng.
Đồng đội Dương Thiên sững sờ, ánh mắt lấp lánh niềm tin và kính phục. Họ biết khoảnh khắc này đã thay đổi tất cả – không ai còn dám coi thường họ nữa.
Hệ Thống vang lên: “Nhiệm vụ hoàn thành: Vô địch Đấu Trường Huyết Thệ. Phần thưởng: Kỹ năng ‘Uy Thần’ cấp 1, điểm kinh nghiệm lớn, tín nhiệm đồng đội tăng tối đa. Kích hoạt phụ tuyến: Săn lùng kẻ phản nghịch – Cố Minh Triết lộ diện tại Thành Lưu Vân.”
Dương Thiên cảm nhận sức mạnh mới tràn ngập, đồng thời nhận ra luồng sát khí lạnh lẽo vừa lóe lên nơi góc tối khán đài. Anh liếc sang Lý Vũ Nguyệt, cô cũng đã cảm nhận được.
Trần Gia Huy thì thào:
— Có gì đó không ổn… Có ai đó đang theo dõi.
Ngọc Thanh Dao kéo Âu Dương Thục, khẽ nói:
— Có kẻ đang chuẩn bị ra tay…
Hàn Bách Lâm siết đại đao, ánh mắt sắc như dao.
Dương Thiên lạnh lùng nhìn về phía góc khuất, nơi bóng áo choàng đen thấp thoáng. Hệ Thống nhắc nhở: “Cảnh báo: Cố Minh Triết đã xuất hiện. Mức nguy hiểm: SSS. Đề nghị chuẩn bị ứng chiến.”
Không khí trong đấu trường như đông cứng. Hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía Dương Thiên và đồng đội, vừa kính phục, vừa sợ hãi, vừa chờ đợi một cơn bão máu mới.
Dương Thiên nắm chặt tay, ánh bạc tím lóe lên trong đáy mắt. Anh biết thử thách thật sự chỉ mới bắt đầu.
Trên khán đài, Cố Minh Triết chậm rãi bước ra khỏi bóng tối, đôi mắt đỏ rực, môi cong lên thành nụ cười quỷ dị.
— Chúc mừng, Chúa Tể. Nhưng trò chơi thực sự… chỉ vừa mới bắt đầu.
Tiếng trống trận lại vang lên, lần này dữ dội hơn. Đấu trường chìm trong cơn cuồng loạn, sẵn sàng nuốt chửng bất cứ ai thách thức quyền lực vừa được thiết lập.
Dương Thiên đứng thẳng, ánh mắt lạnh lùng, thần lực cuộn trào. Đã đến lúc đối mặt với thử thách lớn nhất – nơi không chỉ máu, mà cả vận mệnh Đại Lục Vạn Năng sẽ được quyết định.